Xem dáng vẻ này của tôi nào còn có mấy người còn tin tưởng tôi là một giáo sĩ truyền giáo tới nước Minh này truyền bá văn hóa và tín ngưỡng nữa đây?
Cuộc sống đoạn tháng ngày này, đơn điệu buồn tẻ hơn nữa tràn đầy buồn khổ, thậm cíi ngay cả cơ hội nói chuyện cũng rất ít —— có lẽ là lo lắng chúng tôi lén lút đưa tin lẫn nhau, chỗ tá túc của chúng tôi bị tận hết sức rời xa nhau, bình thường chúng tôi nói chuyện với nhau vẫn luôn bị giám thị.
Làm việc vất vả cũng khiến cho chúng tôi hằng ngày mất đi hứng thú nói chuyện —— Chúng tôi ngày này qua ngày khác vừa sáng đã phải bị bọn người trông coi gọi dậy, sau đó cùng bọn thợ thủ công khác tiến vào công xưởng làm việc, mãi tới lúc tối muộn mới có thể kéo tấm thân bị vắt kiệt sức trở về nơi tá túc.
Loại cuộc sống buồn khổ này, chúng tôi chỉ có thể dựa vào cầu nguyện với chúa để chống chọi bản thân, mong chúa phù hộ chúng con!
Tuy nhiên, có một số cần phải thừa nhận. So sánh với công xưởng chúng tôi ở Châu Âu và nơi khác của nhà Minh chạm tới được, thức ăn ở nơi này vô cùng ngon. Gần như hằng ngày đều được ăn thịt hoặc là tôm cá. Điều này làm cho thân thể tôi và bọn thợ thủ công khác cũng không có trong lúc làm việc gian khổ bị sụp đổ.
Trong lúc trao đổi với bọn thợ thủ công khác, tôi phát hiện bọn họ chính là bởi vì chiếm được cuộc sống sung túc như thế mà vô cùng cảm kích Triệu Tiến. Bọn người đáng thương đó vẫn luôn sinh sống cuộc ở trong địa ngục, bởi vậy càng thể coi trọng sinh tồn mà không phải tự do.
Ở nơi này, tôi còn nghe được một tin đồn không biết là thật hay là giả, bọn họ nói dòng họ Triệu Tiến và một họ hoàng tộc triều đại trước đế quốc nhà Minh giống nhau. Rất có thể hắn chính giọt máu hoàng tộc tiền triều để lại, chỉ là bởi vì lo lắng triều đình hãm hại mới vẫn luôn không có thừa nhận.
Lời đồn đại này tôi không biết là thật hay giả, nhưng ở nơi này lưu truyền vô cùng rộng rãi, không riêng gì bọn thợ thủ công và bọn người quản lý đang truyền đi, mà ngay cả binh lính trú đóng ở nơi này cũng đều lưu truyền tin tức này.
Tôi nhìn ra được, mặc kệ sự thật như thế nào bọn họ ít nhiều đều hy vọng đây là sự thật.
Bởi vì như vậy, bọn họ cũng chưa có gánh nặng lòng dạ quay lưng lại với triều đình nhà Minh.
Đang lúc tôi đang trong tháng ngày đã hình thành không thay đổi gì dần dần chết lặng, bắt đầu thích ứng loại cuộc sống mà quên đi sứ mệnh vốn có của mình, tận sâu trong đáy lòng của tôi mong mổi cơ hội xoay chuyển rốt cuộc đã tới rồi.
Ở trong một ngày vừa mới dừng tuyết rơi, tôi đột nhiên nhận được một tin báo cho biết, đòi tôi cùng với mấy người đồng nghiệp đi nơi trưởng phòng tiếp kiến. Ngay sau khi được tin tức này, nhiệt tình tôi gần như đã tắt rốt cuộc lại lần nữa cháy lên.
Chỉ sợ tôi cần phải giải thích với ngài một chút cái quan hàm này, ngài mới có thể hiểu được ý nghĩa của lần tiếp kiến này.
Tòa nhà xưởng hỏa pháo này của chúng tôi chính là vận hành dưới quản lý của phòng thợ tạo.
Mà phòng thợ tạo và phòng nông khẩn trước đó tôi đã từng nói qua với ngài giống nhau, là một cái cơ cấu Triệu Tiến tự mình đặt ra.
Tuy rằng nhìn qua tầm cỡ không bằng hai cơ cấu lớn trước mắt, nhưng nói đồng dạng cũng có được nguồn của cải cực lớn —— Theo khuôn phép của Triệu Tiến, công xưởng đồ sắt, tửu phường.thậm chí còn có xưởng đóng tàu trong phương viên thế lực của Triệu Tiến đều là dưới quản lý của nó.
Ngoại trừ quyền lực cực lớn càng thêm khiến cho người ta kính nể chính là thân phận của bản thân phòng trưởng này——phòng trưởng tên gọi là Từ Hậu Sinh, là em vợ của Triệu Tiến!
Mượn cơ hội này, tôi rốt cuộc có thể nhìn thấy một trong những người thân cận nhất bên cạnh Triệu Tiến rồi. Đây sao lại không phải thứ khiến cho lòng người sinh ra kích động kia chứ? Anh ta bình thường phải ở bên ngoài xử lý rất nhiều chuyện cho nên mặc dù nơi này vô cùng trọng yếu, anh ta cũng chỉ cách một đoạn vài ngày mới tới xem qua, bởi vậy lưu lại cho chúng tôi cơ hội quý báy như thế, không cho phép có bất kỳ sơ xuất nào, nếu không tôi cũng không biết khi nào có thể gặp Triệu Tiến rồi.
Các bạn đồng nghiệp khác của tôi đều có thái độ tương tự, bọn họ e rằng đề xem lần tiếp kiến này thành cơ hội xoay chuyển cuộc sống trước mắt. Thành thật mà nói, sau khi trải qua vất vả một tháng trời, tôi cũng giống như bọn họ nóng vội không thể chờ đợi nổi.
Dưới dẫn dắt của binh lính trông coi, chúng tôi tới một căn nhà nhỏ chỗ sâu nhất của công xưởng.
Tuy rằng bài trí nơi này cũng không xa hoa, nhưng là bởi vì duyên cớ bảo dưỡng tốt đẹp, chúng tôi ngược lại nhìn không thấy nhiều ít than đá bụi bặm.
Sau đó, chúng tôi cứ như vậy ở trong đại sảnh tiếp kiến phòng trưởng.
Đây là một người trẻ tuổi ăn mặc rất đơn giản cũng không có giống với những thương gia giàu có tôi nhìn thấy qua trên đường, đeo trang sức ngọc bội quý giá đẹp đẽ gì. Trang phục đơn giản như thế và thân phận của anh ta dường như có chút không quá xứng đôi, nhưng lại hợp với hoàn cảnh công xưởng này lại càng thêm đẹp.
Mặt khác, tôi để mắt tới, tay của anh ta cũng không trắng nõn, ngược lại có rất nhiều nếp nhăn thô ráp, hiển nhiên ngày thường cũng chịu qua làm một số việc cực khổ.
Điều này khiến cho tôi hết sức kỳ quái, tình hình theo như tôi biết được trông lại, anh ta từ nhỏ là con trai của chủ quặng mỏ giàu có, như nay cộng thêm đã trở thành thân tín của đại lãnh chúa, vả lại Triệu Tiến đối với anh ta vô cùng tín nhiệm và nể trọng —— Người như vậy, mặc kệ là ở Châu Âu hay là nước Minh đều không phải kẻ sống an nhàn sung sướng hay sao?
Tuy rằng trong lòng có muôn trùng nghi ngờ, nhưng từ trong ấn tượng, tôi phát giác gã nhìn ra gã thoạt nhìn cũng không hung ác.
Tuy nhiên mặc dù thái độ ôn hòa, nhưng bên trong nụ cười của anh ta dù sao vẫn là lộ rõ ra nuôi dạy và trí tuệ tốt đẹp, nhìn ra được muốn giấu diếm lấp liếm chuyện gì cũng tuyệt không phải chuyện dễ dàng.
Mặt khác, thái độ của anh ta đối với tôi có chút đề phòng, nhưng lại không khiến cho người ta khó chịu.
Hai người chúng tôi sau khi gặp mặt chào hỏi anh ta vung tay một cái, bảo người áp giải chúng tôi lui ra sau đó lấy ra một loại thái độ vô cùng hảo hữu nhìn chúng tôi.
- Trong các ngươi ai là đài lĩnh nào? Bảo y tới trả lời ta.
Từ thái độ của anh ta xem ra, anh ta là nóng vội phải đi xử lý sự việc trọng yếu hơn, chỉ là gấp rút rảnh rỗi tới gặp mặt một chút chúng tôi mà thôi.
- Lão gia, tôi có thể thay mặt bọn họ trả lời. Tôi hướng về phía anh ta bái thật sâu, sau đó dùng dùng cách xưng hô tôi ở nước Minh học được.- Tôi gọi là Thang Nhược Vọng, ngài cứ việc hỏi tôi đi.
Tôi cũng không biết là tôi cung kính đối với anh ta nhưu vậy có tổn hại uy nghiêm của mình hay không, chính như những gì tôi từng nói qua với ngài trước đó, Triệu Tiến hiện giờ xem ra đã được tuyển chọn vào địa vị đế hầu rồi. Mà em vợ của hắn, nếu như ở Từ Châu e rằng cũng đủ để coi như quý tộc vô cùng có quyền thế rồi. Đây là nhân vật tôi cần phải cẩn thận ứng đối —— huống chi tôi còn cần thông qua anh ta dẫn kiến đi gặp Triệu Tiến.