Thủy thủ điều khiển tàu thuyền, đội thuyền đi hướng Liêu Đông, còn có dũng sĩ đi sâu vào địa phận địch quốc, tất cả đều là chuẩn bị đầy đủ cho năm sau khi thông tàu thuyền, nhưng Dư Trí Viễn lại đề xuất một điều, đó là sau khi trên thuyền chở đầy đủ dân chúng Liêu Đông, tuy nói vài cái cảng biển phủ Đăng Châu cách đây gần nhất, nhưng tốt nhất đừng nên đem nạn dân Liêu Đông bỏ ở nơi đó, không nói đến từ nơi phủ Đăng Châu đến phủ Duyện Châu và Từ Châu bên này đường xá xa xôi, hơn nữa bên kia cách một tầng với Triệu Tự Doanh, sẽ rất dễ dàng sinh ra nhiều thị phi.
Trăm họ nạn dân Liêu Đông đều là một lòng hướng về triều đình đấy, đi vào nơi phủ Đăng Châu khẳng định cảm thấy đây là nơi do quan phủ Đại Minh cai trị, so với nơi chốn nào cũng lớn mạnh hơn, đợi sau khi ăn vào đau khổ thì cái gì cũng muộn rồi. Dư Trí Viễn nghĩ được rất sâu, gã đề nghị cố gắng tránh khỏi xảy ra các thứ rắc rối, con thuyền chở nạn dân không tiến vào cảng phủ Đăng Châu, chỉ ngừng lại ở đảo nhỏ bên ngoài, đồ đạc tiếp tế tiếp viện còn lại là do thuyền vận chuyển lên đảo nhỏ kia, sau đó con thuyền vận chuyển nạn dân theo vùng ven biển xuôi nam, ở bên Hải Châu này lên bờ.
Hải Châu gần biển, vùng đất bồi ven biển xung quanh rất nhiều, đi thuyền không dễ chút nào, nhưng chỉ cần mày mò hiểu rõ thấu đáo thủy văn hướng biển cũng không phải là chuyện lớn. Điều mấu chốt chính là, đổ bộ trên Hải Châu, lại hướng vào trong đất liền mà đi, thẳng tới khu bắc Hoài An của Triệu Tự Doanh, bên đó là bộ hạ đáng tin của Triệu Tiến, lên bờ cũng sẽ bị khống chế, không sợ có kẻ chạy trốn, cũng sẽ không có thị phi.
Dư Trí Viễn đem tính toán của mình nói ra rõ ràng.- Không dối gạt đại ca, tiểu đệ đề nghị như vậy cũng là có tư lợi. Tình hình bên biển Hải Châu không hợp tàu thuyền ra vào, nhưng nơi Hải Châu lại là một cái cảng rất tốt, biến nơi đó thành cảng tiếp tế tiếp viện, đội tàu của tiểu đệ liền đi càng xa hơn về hướng bắc, đi hai nơi Oa quốc và Triều Tiên này cũng nhiều đường biển hơn.
Triệu Tiến hơi chút tính toán, liền đưa ra câu trả lời.- Mấy chuyện xây dựng cảng huynh tới vạch kế hoạch là được, đệ ra tiền và người làm cho huynh. Không cần phải lo lắng bên trong thành Hải Châu sẽ có chuyện gì, nhưng chúng ta cũng phải đưa tin thật tốt với những người đó, tránh phải ngạc nhiên!
Xây dựng bến thuyền cảng mới, cần rất nhiều sức người và đồ vật, tiền bạc đối với Dư gia mà nói là chuyện nhỏ, nhưng sức người này lại là một điều phiền phức. Chi viện của Triệu Tiến là quyết định, nhưng Hải Châu là đầu mối làm ra hoài muối, bên trong châu thành nho nhỏ, nơi đó không biết có bao nhiêu quan lại thủ đoạn thông thiên, đứng sau lưng chỉ vỏn vẹn tiểu quan lại kia không biết chừng là Thị lang hoặc là Hầu Tước, bên ngoài một khi xây dựng bến cảng những người này không thiếu được phải hoảng sợ, nếu kinh động quá rộng, vậy thì có xích mích với phong phạm trước mắt của Triệu Tự Doanh rồi.
Dư Trí Viễn đối với chuyện này trong lòng đã có dự định trước, chỉ cười nói.- Xin đại ca yên tâm là được rồi, chúng ta một năm ở bên Hải Châu chở đi nhiều muối như vậy, từ trên xuống dưới đều được chia lãi trong chuyện buôn bán, làm sao lại không để cho chúng ta tiện lợi chứ.
Nghe được lời của Dư Trí Viễn, Triệu Tiến cũng không kìm nổi bật cười, sau khi Dư Trí Viễn và Triệu Tiến nghị định thì không có ở Từ Châu chậm trễ quá lâu, gã xong việc bên này còn phải đi đến bên cửa sông Thanh Giang, Dư Trí Viễn cũng là một thành viên trong thương hội cửa sông Thanh Giang, đại hội luận võ lần này tầm vóc rất lớn, gã không tham gia cũng không hợp lẽ thường.
Khi Dư Trí Viễn còn ở đây, Vương Triệu Tĩnh chỉ là cười nói chuyện vài câu, còn lại đều là ở im lặng đi ghi chép, đợi sau khi Dư Trí Viễn rời khỏi, Vương Triệu Tĩnh có chút thận trọng nhắc nhở Triệu Tiến.- Đại ca, hiện tại tiền thu vào trên biển càng lúc càng lớn, nếu chuyện chiêu mộ Liêu dân trên biển này cùng làm, trên biển đối với chúng ta sẽ rất khẩn yếu. Nhưng hiện tại chuyện trên biển chúng ta còn chưa duỗi tay vào được, tất cả đều là do Dư gia này đi lo liệu, cũng không phải nói Dư Trí Viễn có lòng dạ bên ngoài, nhưng vẫn không phải là kế sách lâu dài.
- Nhưng chúng ta hiện tại chỉ ỷ lại được vào Dư gia, Dư Trí Viễn đặt cược rất lớn trên người chúng ta, sẽ không có trắc trở nguy hiểm gì.
Vương Triệu Tĩnh rất kiên trì lo lắng của mình.- Đại ca, nhưng vậy cũng phải nghĩ đến huynh trưởng của Dư Trí Viễn đang làm quan ở nơi đó, tình huynh đệ này nếu so với của cải thì sao? Huống chi chuyện làm ăn trước mắt Dư gia này đều không có can hệ quá lớn với chúng ta, phải dứt bỏ tuy rằng thịt đau, nhưng không cần lấy mạng.
Triệu Tiến trịnh trọng gật đầu, giọng điệu buồn bực nói.- Dư Trí Viễn cũng là kẻ khiến cho người ta yên lòng, nhưng đệ nói các tai hoạ ngầm lo lắng này cũng sẽ có. Nhưng bây giờ các việc dính líu trên biển còn chỉ đành dựa vào Dư gia này. Đợi người Thái gia học xong chuyện hàng hải, đợi những thủy thủ Liêu Đông này thiết thực cho ta sử dụng, vậy cũng không cần phải lo lắng.
Lúc này Như Huệ nói xen vào.- Lão gia, chiếu theo những người quen thuộc trên đường biển nói. Muốn quen thuộc lái thuyền đi biển, ít nhất cũng phải ba năm năm năm. Theo tình thế hiện giờ của Triệu Tự Doanh chúng ta, ba năm năm năm không khỏi quá lâu. Dư Trí Viễn này vì chúng ta làm rất nhiều việc, nhưng gã cũng kiếm được rất nhiều trong đó. Thuộc hạ nói điều mạo muội, xây dựng cảng Hải Châu phải tiêu hao đi không biết bao nhiêu tiền bạc và sức người của chúng ta, còn phải mạo hiểm sẽ xảy ra xung đột với các quan phủ muối chính ở nơi Hải Châu. Gã cứ như vậy đề xuất ra như là lẽ đương nhiên.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến cười nhìn nhìn mấy người trong phòng, tự nhiên nói ra.- Các ngươi thật ra biết giữ bình tĩnh.
- Dư công tử vì Triệu Tự Doanh chúng ta làm rất nhiều, lập nhiều công lớn, nhưng nếu như trên biển chỉ một nhà huynh ấy, khó tránh khỏi sẽ có lòng dạ ngang ngược kiêu ngạo, khó tránh khỏi sẽ điên đảo chủ thứ. Không biết chừng không rõ rốt cuộc ai dựa vào ai. Đến lúc đó nếu như vì vậy mà sinh ra phiền phức gì, đối với Dư công tử cũng là không tốt. Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nói, xem ra y sớm định ra kế sách của mình.
Triệu Tiến gật gật đầu, Dư Trí Viễn mặc dù không có cùng huynh đệ đồng bọn bên này thân thiết gần gũi như vậy, nhưng cũng là người một nhà, hơn nữa lại là người một nhà tầng bậc cốt lõi. Tuy nhiên, Triệu Tiến không có cản lời của Vương Triệu Tĩnh, làm ra suy xét sâu xa như vậy, đó là bản chức phải làm của Vương Triệu Tĩnh. Triệu Tiến cũng biết về phần này tự mình đích xác có sơ sót, đương nhiên, Triệu Tiến càng không có đi để ý nhiều thêm. Đội thuyền của Dư Trí Viễn luôn phải bỏ neo ở bến cảng, cuối cùng cũng phải ở trên bờ nhập hàng xuất hàng, cành rễ nơi tay, vậy còn phải lo lắng cái gì nữa chứ?
- Các ngươi hẳn là có quyết định, nói ra nghe một chút. Triệu Tiến cười nói, khi Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ nói những lời này luôn luôn quan sát cử chỉ của Triệu Tiến, thái độ này của Triệu Tiến làm cho bọn họ nhẹ nhàng thở ra.