Nghe thấy Vương Triệu Tĩnh nói lời này, Từ Hậu Sinh cười khan mấy tiếng, mở miệng tiếp tục nói.- Tam ca thật ra không cần lo lắng, lò rèn Triệu gia đã bắt đầu làm ra rồi. Sư phụ của chúng ta và mấy người nước ngoài kia đều xem qua nguyên liệu sắt rồi, nói là nguyên liệu thượng hạng, có lẽ dùng được thứ này đi đúc đại bác. Đại bác sáu cân tây trở xuống thì dùng thứ này.
Vương Triệu Tĩnh lắc đầu, nghiêm túc nói.- Đại bác là trọng khí quân quốc, không được làm trễ nải công việc chế tạo. Ta chỉ nói là phải suy xét nguyên liệu đồng thôi. Hiện tại bọn người trên tào thuyền đều biết rằng, mang theo đồng tiền đến cửa sông Thanh Giang chúng ta đổi ngân lượng đã là một món làm ăn thật tốt. Ở các nơi Đại Minh tìm nguyên liệu đồng cũng rất khó mua về hàng loạt, chỉ còn cách đi thu đồng tiền và khí cụ bằng đồng. Những núi đồng này đều nằm ở trong tay quan phủ, chúng ta không dễ dàng đi chạm vào.
- Đây là đại sự, bố trí cho các nơi đang có giao tiếp bên ngoài, kêu mọi người cùng đi tìm. Giá cả có đắt chút cũng không sao. Triệu Tiến trịnh trọng nói, bên kia Vương Triệu Tĩnh vâng dạ, rất nhanh ghi chép lại trên giấy.
************
Tuy nhiên, rượu vừa vào đến miệng, tôi liền phát hiện loại rượu này không giống với rượu mà tôi đã từng uống ở Đức, ở Ý Đại Lợi. Thượng đế a, nó thật sự rất mạnh. Tôi cảm thấy đầu lưỡi của mình bỏng rát, chỉ muốn lập tức nhổ ra, phải cố hết sức mới nhịn được, kết quả là mồm miệng phồng lên, mặt cũng đỏ bừng. Còn tôi thì sao? Đồng nghiệp của tôi so với tôi lại càng không chịu nổi, có người lập tức phun ra, bộ dáng chật vật của chúng tôi dường như đã mang lại hào hứng rất lớn cho các viên tuần tra, bọn họ đều phá lên cười.
Sau đó, chúng tôi mới được giải thích, hóa ra loại rượu này cũng là một trong những sản phẩm kinh doanh của Triệu Tiến, hơn nữa là một trong những mặt hàng kinh doanh sớm nhất của hắn. Loại rượu này có hương vị vô cùng nồng đậm, mang lại cho người ta cảm giác khó có thể quên được, là một loại sản phẩm vô cùng dễ tiêu thụ ở phía bắc của đế quốc Đại Minh.
Loại rượu này cũng bị Triệu Tiến liệt vào một trong những sản phẩm quân nhu trọng yếu, vừa có thể cấp cho quân nhân chống lạnh, nâng cao tinh thần, lúc bị thương cũng có thể sử dụng như thuốc sát trùng.
Đến lúc này, tôi ngày càng có hứng thú đối với người trẻ tuổi này, gần như quên mất đích đến ban đầu của mình là kinh đô của Đại Minh.
Người thanh niên có một sản nghiệp kinh doanh khổng lồ, lại có đội quân giàu sức chiến đấu này rốt cuộc là người như thế nào? Trong lòng hắn đang suy nghĩ điều gì?
Nhưng có một điểm không hề nghi ngờ là, về mặt quyền thế mà nói, mặc dù trước kia chưa có người nào công khai đề cập, hắn đã tương đương với các bậc công hầu ở Đức rồi, một nhân vật có quyền thế như vậy, nếu như ủng hộ chúng ta truyền giáo, đối với sứ mạng của chúng ta mà nói sẽ có tác dụng thúc đẩy rất lớn, thậm chí là có tính quyết định, nếu như có thể phát triển hắn trở thành tín đồ thì ta không còn gì phải lo lắng nữa.
Ý tưởng này của tôi thiết nghĩ không phải là một ý tưởng quá lạc quan hay khờ dại. Ngài thử ngẫm lại mà xem, những thành tựu không ai có thể so sánh của Triệu Tiến đã chứng minh bản thân hắn là một người không giống với truyền thống, một người dám đổi mới, tạo ra khác biệt, biểu hiện ra những thành tựu có tính độc đáo, sáng tạo của bản thân, một người như vậy nhất định dám tiếp thu những tư tưởng khác biệt, chỉ cần chúng ta có thể biểu hiện đủ tốt, khiến cho hắn cảm thấy rằng nghe theo những kiến nghị của chúng ta sẽ càng có lợi, như vậy, không thể nghi ngờ, việc nhận được hỗ trợ của hắn là việc có khả năng.
Từ lúc này trở đi, trong lúc bất tri bất giác, ta cũng đã coi việc “thanh thủ sự ủng hộ của Triệu Tiến đối với việc truyền giáo của chúng ta” trở thành một trong những mục đích chủ yếu khi đến Trung Quốc, hứng thú đối với Triệu Tiến, thậm chí còn lớn hơn so với vị hoàng đế ở sâu trong thâm cung của Đại Minh.
Tôi vốn cho rằng những tuần tra viên này sẽ đưa tôi vào trong thành Từ Châu, theo quan sát của tôi, ngay từ đầu bọn họ cũng là theo hướng này, tuy nhiên, lúc gần đến thành Từ Châu, có một sứ giả từ trong thành phái ra tìm được chúng ta, sau đó trao đổi một ít sự tình đối với đội trưởng đội tuần tra.
Tuy rằng không biết rốt cuộc bọn họ nói gì, nhưng sau đó, đội trưởng đội tuần tra đột nhiên thay đổi lộ trình của bọn tôi, đưa bọn tôi đi theo hướng khác, mà đại pháo của chúng tôi bị người sứ giả tiếp quản, sau đó bị kéo về hướng bọn tôi vốn dĩ sẽ đi. Hiển nhiên, sứ giả đã mang tới ý kiến từ trong thành về việc xử lý bọn tôi, bọn họ đối với đại pháo càng có hứng thú, hơn nữa chủ nhân bên trong thành Từ Châu còn không muốn gặp chúng tôi.
Kết quả, bọn tôi chỉ có thể tiếc nuối mà đi qua Từ Châu, không thể thực hiện được nguyện vọng của mình đó là gặp mặt Triệu Tiến.
Tôi đối với kết quả xử lý này vô cùng nghi hoặc, vì thế càng không ngừng truy vấn đội trưởng đội tuần tra, muốn từ bọn họ biết được một ít tin tức, hiểu rõ hoàn cảnh của mình. Tuy nhiên, có lẽ là sứ giả đã cảnh báo, vì thế nên thái độ của người đội trưởng đội tuần tra đối với bọn tôi cứng nhắc hơn rất nhiều, anh ta cũng không trả lời câu hỏi của tôi, chỉ dùng gương mặt lãnh đạm để trả lời tôi, bảo với tôi rằng, anh ta không thể nói rõ sự tình cụ thể cho tôi, đến lúc đó tự tôi sẽ biết. Loại thái độ này không nghi ngờ gì nữa cũng một lần nữa nhắc nhở tôi một cách rõ ràng, không quan tâm người ở đây tuân thủ lễ tiết như thế nào, tôi ở đây chung quy cũng chỉ là một kẻ tù tội mà thôi, cũng không thể hành động một cách tự do.
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi có chút chán nản đối với tiền đồ phía trước của mình, may mắn là lúc này còn có Chúa ở trong lòng tôi, làm cho tôi thoải mái hơn không ít. Dù sao, so với quãng đường lúc trước thì có thể tệ hơn bao nhiêu cơ chứ?
Không lâu sau, người đội trưởng này mang bọn tôi tới một khu vực bí ẩn ở giữa rừng rậm, sau đó, ở trong rừng cây, bọn tôi thấy được một bức tường dài, bờ tường rất cao, còn bị người sơn thành màu đen, nhìn qua đã thấy có dấu hiệu của điềm xấu rồi, chỉ có âm thanh loáng thoáng truyền từ bên trong ra mới làm bọn tôi giảm đi một chút bất an.
Lúc này, một đám người thần sắc nghiêm trọng, thân thể khỏe mạnh đi tới trước mặt bọn tôi, còn người đội trưởng tươi cười chào hỏi bọn họ, sau đó còn cùng bọn họ tán gẫu trong chốc lát.
Sau khi tán gẫu xong, anh ta đem bọn tôi giao cho những người đó, sau đó tạm biệt bọn tôi một cách hữu hảo. Hiển nhiên, nơi này chính là điểm đến của bọn tôi.
Từ vẻ mặt nghiêm túc của những người tới tiếp nhận bọn tôi, tôi vốn cho rằng đây là nhà giam Từ Châu, vì thế cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị giam giữ lâu dài trong tù rồi, nhưng sau khi tôi được đưa vào trong mới phát hiện ra, hóa ra phán đoán của tôi là hoàn toàn sai lầm.