Ở chỗ Lưu Dũng, khi đội tàu lại giương buồm, Bì Đảo bên kia cũng có tin tức truyền tới, nói Nữ Chân Kiến Châu bao vây tấn công, binh mã Kim Châu hẳn là lui binh rồi, còn bởi vì bị Bì Đảo xuất binh uy hiếp một phía, khó lòng chống trụ, chỉ đành lui lại.
Vốn ban đầu Trương Khai kia là muốn quay trở về Lữ Thuận, lại được Mao Văn Long chỉ bảo, bảo gã cùng Lưu Dũng rời khỏi nơi này, đây không biết có phải là khen ngợi Trương Khải đó lập công không nữa, hay là an bài một người tin cậy được ở bên Lưu Dũng. Trương Khai đối với quyết định này vừa không luyến tiếc vừa hớn hở, bọn Lưu Dũng đối với Trương Khải này ngược lại rất tử tế, cố ý giữ ở bên người. Hơn nữa một trăm hộ gia đình sau khi lên thuyền, còn bảo Trương Khai này mỗi một thuyền đều đi xem một lần, nhìn thử hết người của từng hộ.
Vào thời thế này, cũng không có lễ tiết nam nữ đáng nói tới, Trương Khải nhìn qua một lần nam nữ già trẻ, Lưu Dũng cũng bắt đầu nói chuyện dò hỏi, Trương Khải cũng không hề có chút đề phòng.
Trong một trăm hộ gia đình này có hơn mười hộ cùng với Mao Văn Long có chút thân cận, về phần ba hộ giàu có kia thì là ở trong quan nội có người trong quan phủ. Bọn họ từ Liêu Đông bên kia chạy ra, đều có người hầu, hộ vệ tùy tùng theo một đường trốn tới đây, ở Bì Đảo cũng bị cho là dựa vào người khác mới có ăn.
Ngoài thân nhân của Mao Văn Long, những người còn lại đều là hạng người tương đối giàu có trong nạn dân, khi lên thuyền cũng là mang hết tất cả.
Sau khi thuyền giăng buồm lướt gió rời đi, Lưu Dũng nói với Lý Ngọc Lương.- Tính ra như vậy, Mao Văn Long có hai cái lợi trong việc này. Một cái là từ trên người chúng ta đổi được một món lời, một cái là từ các hộ gia đình ở trên đảo kiếm được một mớ, đây kiếm được không ít cảm kích và ân tình.
Theo thuật lại của Lưu Dũng, Lý Ngọc Lương có chút không đồng tình, nhưng cũng biết giữ chừng mực, y do dự mở miệng nói.- Dũng ca, Mao Văn Long một mình thủ vững Bì Đảo, tuy nói là vì triều đình, nhưng phần trung nghĩa này quả thật vẫn làm cho người ta có chút khâm phục.
Lưu Dũng cười nhìn Lý Ngọc Lương, rồi lại nhìn mặt biển nói.- Trung nghĩa là trung nghĩa, làm ăn là làm ăn, Mao Văn Long làm việc không có chút thủ đoạn là không được. Ông ta không bận tâm bá tánh nạn dân trên đảo, ông ta chỉ muốn làm sao thủ được làm sao phản công được. Đối với ông ta như vậy mới là cần gấp nhất, tuy nhiên như vậy cũng không nói được hắn không trung nghĩa.
Lý Ngọc Lương nửa hiểu nửa không, gật đầu, hắn biết Lưu Dũng đang vì hắn mà suy xét, thậm chí có chút truyền thụ, Lưu Dũng lại nói.- Cái này chẳng qua đối với hắn là trung nghĩa, nhưng đối với chúng ta chỉ được tính là mua bán thôi.
Đoạn đường kế tiếp rất thuận lợi, thời điểm còn một ngày hải trình nữa sẽ tới phủ Đăng Châu, Lưu Dũng cùng Dư Đại Giang và mấy người phía dưới họp lại, tìm một hoang đảo không người thả neo dừng lại, những người khác lên bờ tạm thời nghỉ ngơi, chỉnh đốn một chút, cho một thuyền đi tới phủ thành Bồng Lai phủ Đăng Châu.
Đợi lúc chiếc thuyền này quay trở lại mang theo đồ đạc tiếp tế cho bốn thuyền còn lại, rồi chia cho trăm hộ gia đình lên các thuyền, sau đó tiếp tục giương buồm xuôi về hướng nam.
Một trăm hộ gia đình này ở trên thuyền là kẻ không biết đi đường biển, nhưng sau ba ngày, khi con thuyền đi vòng qua phủ Đăng Châu tiến dần về phía nam, Liêu dân trên thuyền có người cũng nhận ra được có điều gì đó không đúng, có người đã bắt đầu ầm ĩ, gây loạn. Bọn họ so với nạn dân lúc trước rất khác nhau, ở trong quan ải bọn họ còn có thân thích, còn có chỗ nương tựa, có chỗ để đi. Cứ như vậy làm loạn ầm ĩ ở trên thuyền, nhưng sau khi nhìn thấy thủy thủ trên thuyền rút đao kiếm ra khỏi vỏ, ngay cả ba hộ gia đình giàu có kia cũng không dám lên tiếng, ném ra ngoài biển hoặc là bị người làm thịt, hiện tại bây giờ đang ở giữa biển mênh mông, làm gì có lựa chọn.
Một đội mười con thuyền cứ như vậy một đường đi thẳng tới cảng Hải Châu ở Giang Bắc Nam Trực Lệ, khi tới nơi này đã là đầu tháng năm rồi.
Lưu Dũng xuất phát ở Từ Châu đi Đăng Châu, rồi lại đến Bì Đảo ở Liêu Đông, lúc đầu vốn định đi một vòng tròn, sẽ đổ bộ ở phủ Đăng Châu, từ đó theo đường bộ trở về, nhưng tạm thời kế hoạch có chút thay đổi, ở bờ biển của phủ Đăng Châu thuê thuyền vượt biển thẳng đến nơi Hải Châu, kế hoạch có chút thay đổi nên đã tiêu nhiền gấp đôi số bạc dự tính.
Tuy nhiên số tiền này bỏ ra cũng coi như xứng đáng, trên mấy con thuyền mới thuê từ phủ Đăng Châu tới nơi này, đều có cả gia đinh của Triệu Tự Doanh và người các lộ, bọn họ ở trên thuyền đã có được rèn luyện, cũng quen thuộc bước đầu đường biển từ Đăng Châu tới Hải Châu, tối thiểu cũng biết trên biển là tròng trành như thế nào.
Sau khi một trăm hộ gia đình Liêu Đông lên bờ, tự cho là tới được nơi có vương pháp lập tức bắt đầu kêu gào muốn đi báo quan, nhưng vốn dĩ lại không để ý đến quan lại sai nha trên bến thuyền liếc cũng không thèm liếc họ, ngược lại càng nhiều thêm mấy tên tráng đinh sắc mặt lành lạnh âm trầm áp bức cho họ, cho tới lúc này, ngoài việc chịu khuất phục thì không còn cách nào cả.
Vốn Dư Đại Giang của đội tàu Giư gia có chút hưng phấn, y lần này đi Bì Đảo ở Liêu Đông, cũng coi như một lần ra biển, y biết sơ qua đặc sản ở Liêu Đông, ngoài làm việc cho Triệu Tự Doanh, Dư gia cũng tăng thêm thu nhập khác. Nghĩ tới đây Dư Đại Giang không giấu nổi hưng phấn, bởi vì chiếu theo quy củ của Dư gia đội thuyền nhỏ này của mình sẽ được chia thêm một phần hoa lợi rất lớn.
Hơn nữa lần chạy tới Liêu Đông này chẳng khác gì là một lần đi tay không rồi, đợi ở Hải Châu chất đầy muối, lại đi tới Phúc Kiến. Đây chẳng khác nào chở bạc chạy đi, trở lại cũng kiếm được mớ lớn, nhưng so với việc đi Liêu Đông luôn lo lắng đề phòng quả thực là tốt hơn nhiều.
Nhưng khi đưa bọn Lưu Dũng xuống thyền, thủy thủ Dư gia mới phát hiện có điều gì đó không đúng, thời điểm bọn họ chạy tới đã nhìn thấy một chiếc thuyền lớn cập vào bến đơn sơ đang xây dựng tu sửa, có cả thuyền Phúc và thuyền Quảng, đều là những thuyền lớn thường đi lại trên biển, trên từng chiếc thuyền chất đầy các bao muối và đặc sản.
Lúc bắt đầu, thủy thủ Dư gia còn tưởng là đội tàu của nhà mình, còn định qua chào hỏi, nhưng rất nhanh liền phát hiện là không phải, cờ trên đội tàu của Dư gia tuyệt đối không phải là hình thù này.
- Đầu thuyền, đây không phải là thuyền của chúng ta! Thủy thủ Dư gia vẻ mặt hoảng loạn nói, ngay cả nhưng thủy thủ bình thường cũng biết cảng này đối với Dư gia có ý vị như thế nào.
Dư Đại Giang vốn không để ý tới, nhưng lúc này lại có chút sợ hãi, muốn chạy tới hỏi Lưu Dũng, tuy nhiên vẫn có chút do dự, vẫn là hấp tấp đi về hướng mấy thuyền kia, còn chưa tới gần nhưng thấy rõ ràng thủy thủ của mấy chiếc thuyền lớn kia đi lại, trên thuyền còn cắm cờ hiệu nhìn có chút quen mắt, tuy vẫn chưa đoán ra là gì, nhưng đoán được là nhân mã đại bang nào đó trên biển, vẫn là không nên trêu vào.