- Cái này thuộc hạ ngược lại không dò la được. Tuy nhiên thuộc hạ và các huynh đệ khác ở Dư gia đều không nhìn thấy bên trên, thật có cái gì cũng không biết.
Bên đó Lưu Dũng trầm ngâm chốc lát sau đó mới mở miệng hỏi.- Tay nghề lái thuyền đi biển các ngươi học như thế nào?
Nói tới điều này, vị thủy thủ học đinh lại đây đưa trà lại có chút giận dữ, giọng nói cũng nâng cao một chút.- Dư gia làm việc quá keo kiệt, chuyện ăn uống tiêu dùng không bạc đãi, nhưng chính là không dạy bản lĩnh gì. Ở trên thuyền chỉ được đi theo làm một số chuyện lặt vặt, cầm lái giăng buồn, xem biển vân vân cũng không giao phó. Người Thái gia bên đó nói, bọn họ chỉ là xem đã học biết không ít rồi. Nhưng như vậy vốn dĩ học không được bản lĩnh thật sự, còn không bằng từ bỏ làm việc cho Dư gia, bản thân tìm một đội thuyền rèn luyện, mấy năm trôi qua cũng học thành trở về, sớm chút làm việc cho Tiến gia.
- Trước hết trầm ổn nán lại đó. Đợi tin tức bên này. Nói rõ với những người khác, ở trên thuyền theo dõi người Dư gia, trên mặt biển này xảy ra chuyện gì chỉ trông cậy vào bản thân chúng ta.
Đợi tiểu nhị kia nâng cao giọng cáo từ rời khỏi, Lý Ngọc Lương ở bên này lại ngủ không được nữa, y thậm chí nghĩ tới Triệu Tự Doanh có phải cũng an bài tai mắt ngầm ở nhà mình hay không. Ý niệm trong đầu này khiến y trăn trở, cuối cùng nghĩ tới đối với Lý gia chuyện ăn cây táo rào cây sung mình làm không ít, nhà mình cũng coi như có tầm mắt, nghĩ tới đây, cuối cùng ngủ thật say.
Ngày hôm sau tỉnh lại trên boong thuyền, Lý Ngọc Lương dắt đoản đao vào trong ngực, đối với những người trên thuyền Dư gia này có nhiều thêm mấy phần phòng bị, tuy nhiên nhìn bọn Lưu Dũng, ai nấy thần sắc rất thản nhiên, lúc này mới hiểu mình lộ ra dấu vết.
Buổi sáng còn tốt, tới lúc chiều tối rồi, trên mặt biển gió dần dần lớn, góc độ con thuyền lay động theo đó trở nên lớn hơn, đối với bọn thủy thủ chèo thuyền đây như là cơm nhà, nhưng đối với bọn Lưu Dũng những người mới lên thuyền biển này thật chịu không thấu, chẳng qua bao lâu đã có người nằm sấp trên mép thuyền nôn thốc nôn tháo, Lưu Dũng cũng là như thế.
Bọn thủy thủ trên thuyền Dư gia hiển nhiên dự liệu được tình hình này, cố nhịn cười an bài ổn thỏa mọi người, thậm chí còn riêng biệt nấu canh nóng, uống xuống ít nhiều dễ chịu chút ít.
Lý Ngọc Lương khó có được không say thuyền, mấy chục người luyện võ Từ Châu trên thuyền chỉ có một mình y không choáng váng. Lý Ngọc Lương giúp thợ thuyền Dư gia chăm sóc đồng bọn, bận tâm nhất chính là chăm lo Lưu Dũng bên đó.
Lưu Dũng nôn trời đất tối sầm, sau khi ói ra sạch sẽ những thứ gì trong bụng, cuối cùng hơi chút hoãn lại được, khiến Lý Ngọc Lương dìu đỡ y xuống thuyền, muốn trở về nằm nghỉ. Lý Ngọc Lương tất nhiên nghe theo, cứ như vậy dìu đỡ xuống boong thuyền. Lúc chung quanh không có người nào, Lưu Dũng đột nhiên dùng giọng yếu ớt nói.- Ngươi truyền mệnh lệnh của ta, bảo mọi người theo dõi người trên thuyền Dư gia, vừa có gì không ổn, lập tức giết sạch bọn chúng.
Trong lúc nói ra lời này, khiến Lý Ngọc Lương sửng sốt, Lưu Dũng trừng mắt nhìn Lý Ngọc Lương cắn răng nói.- Tất cả mọi người nôn ói suy yếu, người Dư gia lại không có việc gì, nếu chẳng may bọn chúng nảy sinh lòng dạ xấu thì phải làm sao. Chỉ có xuống tay trước!
Lời này khiến Lý Ngọc Lương rùng mình một cái, nhưng lại ngay lập tức vội vàng đáp lời, Lưu Dũng cũng không có trở về khoang thuyền của mình lại đặt binh khí ở nơi tay, cứ như vậy dựa vào trên đống hàng hóa.
Lý Ngọc Lương vội vàng đi lên boong thuyền, tới lúc này y mới để ý thấy trên boong thuyền rất nhiều người đông một đống, tây một đống ói mửa hoặc là thở dốc, tuy nhiên những người này đều dựa vào bên cạnh thủy thủ thợ thuyền của Dư gia, phát hiện này lại khiến Lý Ngọc Lương trong lòng nhảy mạnh mấy cái. Y lúc này mới nhận thấy được mình vào Triệu Tự Doanh sẽ gặp chuyện gì. Theo sự tình hết thảy nhìn như bình thường, bất cứ lúc nào cũng sẽ có đổ máu chét người, chưa chắc hại mạng người lại phải thời khắc đề phòng bị người hại.
Thông tri cho từng người, những người luyện võ gia đinh Từ Châu trên thuyền dường như sớm đã có trù bị, Lý Ngọc Lương vừa nhắc, mọi người đều biết nên làm thế nào, chỉ có điều mỗi người cũng đều nôn ói quả thật khó chịu, ai nấy đều uể oải, nhưng những khó chịu và không còn khí lực này không chậm trễ bọn họ giết người. Lý Ngọc Lương cẩn thận chậm rãi đi một vòng, tin chắc một khi có việc, người Dư gia sẽ bị giết sạch trơn.
Vào lúc này, Lý Ngọc Lương kịp hiểu vì sao Lưu Dũng phải dặn dò người như vậy, đây là vì bất cứ lúc nào cũng lấy ưu thế sức mạnh khống chế được cả con thuyền mà không bị người Dư gia tính kế.
Tuy nhiên đây cũng đều là thủ đoạn phòng ngừa rắc rối chưa chắc xuất hiện, tới ban đêm gió dần dần trở nên nhỏ đi, hết thảy đều rất bình thường, mà người Dư gia lại không có lòng dạ đề phòng gì.
Tối hôm đó, Lưu Dũng bắt đầu đích thân giảng một số chuyện với Lý Ngọc Lương.- Hằng năm chạy ở trên biển, trên thuyền không có người thành thật. Bọn họ đều phải sửa soạn chém giết, chỉ chẳng qua bọn chúng tin chúng ta, cho nên không có phòng bị gì.
- Trước mắt xem ra Dư gia không có gì không thành thật với Từ Châu chúng ta. Chỉ có điều lòng dạ riêng nhiều lắm, cái này không phòng bị một chút không được. Nhưng mấy thứ này đều là sửa soạn cho bản thân chúng ta, biểu lộ ra ngoài liền tổn thương hòa khí. Chúng ta bây giờ không phải quan sai triều đình cho nên mọi chuyện đều phải cẩn thận. Nhớ kỹ lòng phòng bị người không buông là tốt rồi.
Lưu Dũng nói với Lý Ngọc Lương những lời này cũng là lời tận đáy lòng, hoàn toàn xem đối phương thành người của Triệu Tự Doanh dạy bảo chút ít.
Mấy ngày kế tiếp, Dư gia vẫn không có động tĩnh gì, mọi người cũng dần dần thích ứng sóng gió trên biển, dựa theo bọn thủy thủ nói, tiết trời trên biển này đã xem như là rất tốt rồi.
Dựa theo an bài của người dẫn đường trên biển, sau khi từ phủ thành Bồng Lai phủ Đăng Châu lên đường, một đường hướng lên phía bắc, dọc theo neo gần vào từng cái đảo nhỏ giữa Kim Châu Sơn Đông và phủ Đăng Châu Sơn Đông Trường Đảo, Đại Hắc Sơn Đảo, Đại Trúc Sơn Đảo, Đại Khâm Đảo, Nam Hoàng Thành Đảo, Bắc Hoàng Thành Đảo, nơi tới đầu tiên ở Liêu Đông thì là Lữ Thuận, nơi đó còn dưới khống chế của quân Minh còn sót lại.
Nơi Trường Đảo đã không cần đi nữa, bởi vì quân Minh đã ở nơi đó thiết lập quân doanh không cho phép nạn dân Liêu Đông trú lại ở nơi đó, vận chuyển thẳng tới nơi phủ Đăng Châu, vả lại còn sẽ thu dụng ngay tại chỗ đào binh Liêu Đông, tình hình Đại Hắc Sơn Đảo cũng không khác biệt.
Tại vài cái đảo nhỏ khác, con thuyền chỉ vừa cập bờ, không đợi cuốn buồm hạ neo đã chuyển hướng, thấy trên bến thuyền và bờ biển của đảo, người người tấp nập. Tình huống này đối với con thuyền vô cùng cấp thiết, sau khi cập bến đừng nói là thu nhận nạn dân, bảo vệ được thuyền hay không còn rất khó nói. Lưu Dũng thậm chí còn hạ lệnh cho mọi người sẵn sàng chém giết.