Cho nên lúc tráng niên trong thôn trại trông coi đập lớn, liền vận đất nơi thôn bên này, kề bên đó đã không còn chỗ nào lấy đất, bọn họ đào móc luôn đất đập lớn, còn nghĩ ra chủ ý, dùng các loại tre trúc che ra lấp vào chỗ đào đất, bên ngoài phủ lên chiếu cỏ lại phủ lên đất rời, không để ý vốn dĩ không nhìn thấy.
Cử chỉ này không có làm mấy ngày, bởi vì Triệu Tự Doanh gia tăng tuần tra đối với đập sông cho nên không có cách nào vụng trộm xuống tay lấy đất chuyển đất, nhưng chính là một chỗ thiếu hụt này vào tối nay chống đỡ không nổi. Đầu tiên là chỗ đất bị đào vỡ tung ra một cái hố, sau đó chỗ đê đập kia sụp đổ, nước Hoàng Hà dâng lên mà vào.
Thế nước Hoàng Hà vẫn luôn đang dâng lên, nhưng còn chưa tới mức lũ lụt, cho nên sau khi nước này tràn vào, đê đập sụp đổ có hữu dụng ngăn đỡ, sau đó người tuần tra tức khắc phát hiện. Liên đội linh hoạt còn có dân tráng thôn trại đào đất kia đều được điều động. Không nói không được, giỏ làm bằng trúc chất đất đá rất hữu dụng, đây rất khó bị dòng nước xông tan, giỏ trúc chất chồng sau đó thêm đất rất nhanh đã ngăn được chỗ hổng.
Đê đập vừa vỡ, Triệu Thập Nhất sớm đã trấn thủ ngoài thành lập tức chạy tới, đồng thời dặn dò người đi đưa tin cho Triệu Tiến, nghiêm lệnh này ai cũng không dám phạm vào. Tuy nhiên ngăn chặn rất mau, vội vàng lại phái ra người đưa tin thứ hai bất kể nguy hiểm đuổi tới trước, như vậy mới có tin tức hoàn chỉnh tới nơi Hà Gia Trang.
Nói tới đây Triệu Tiến cuối cùng rõ ràng, trách không được tổn thất vỡ đập nhỏ như vậy, trách không được Triệu Thập Nhất lang nghiến răng nghiến lợi như vậy, cũng trách không được những ngày qua mình càng lúc càng coi trọng thế nước Hoàng Hà, đêm khuya vừa nghe thấy tin tức chính là thần hồn nát thần tín, đi nghĩ tới chỗ hỏng bét, lại đã quên mất thật sự nếu có đại sự gì, Tôn Đại Lâm sẽ không trấn định báo tin như vậy.
Triệu Tiến nhìn đê đập lại nhìn một chút mặt đất đầy đất hỗn độn, tháng bảy Từ Châu khó có được tiết trời nóng bức như lúc này, ban đêm chạy tới, Triệu Tiến đã đầu đầy mồ hôi, gã không có đi lau chùi chỉ là hít sâu một hơi, mấy người đứng ở bên cạnh Triệu Tiến đều rất là bồn chồn, bọn họ cực ít khi nhìn thấy Triệu Tiến lãnh đạm không cảm xúc như vậy.
- Người đều dẫn tới rồi sao?
- Kẻ Tiến gia hỏi chính là người của Thạch Đầu Oa, dẫn tới rồi chưa?
- Từ chỗ ta đứng, ba mươi dặm các hướng đông tây, mang hết tất cả người nói chuyện được tin cẩn trong thôn trại ven bờ tới nơi này. Hiện giờ đi làm đi.
Mệnh lệnh của Triệu Tiến vừa hạ xuống lập tức có người đi tới bốn phía, Triệu Thập Nhất lang còn muốn nói điều gì, Triệu Tiến lại không đếm xỉa tới, chỉ là đi tới trên đập lớn. Hiện giờ chỗ lỗ hổng kia đang có mấy trăm tráng niên ở nơi đó ra sức tu bổ, Triệu Tiến đi tới trước mặt nói.- Mọi người khổ cực rồi, thức ăn giữa trưa có khao thưởng!
Hắn nói "khao thưởng" đó khẳng định là cơm canh ngon có thức ăn mặn dầu mỡ. Bọn tráng niên chính đang lúc làm việc ồn ào huyên náo, đều ở nơi đó hô.
- Đa tạ Tiến gia!
Sau khi lên đê đập, Triệu Tiến nhìn Hoàng Hà chạy cuồn cuộn lại quay đầu nhìn xem chỗ hổng phá hoại không lớn tạo thành, chỉ ở nơi đó trầm lặng không nói. Nhìn thấy thái độ của hắn người bên cạnh càng lúc càng thấp thỏm.
Thôn trại dọc sông ba mươi dặm, muốn dẫn người tới đây rất tiêu tốn thì giờ. Lúc giữa trưa, sai giết con dê khao thưởng người tu sửa đê, cho Triệu Tiến thì là bát mì thịt dê xé nhỏ. Triệu Tiến không có muốn ngược lại đi vào bên trong những tráng niên tu sửa đê kia, cùng ăn cao lương bánh bột ngô với bọn họ, uống canh thịt dê, tình cảnh rất là náo nhiệt. Nhìn thấy Tiến gia cao cao tại thượng ăn cùng mọi người, những đoàn luyện và dân tráng các thôn kia đều rất hớn hở.
Lúc mặt trời lặn xuống, người dọc sông đều bị dẫn tới bên này. Người làm chủ các thôn trại hoặc là địa chủ hoặc là trưởng giả, với địa vị của bọn họ ngày thường bạch dịch nha môn gặp được đều phải hết mực cung kính, nhưng khi nói là gặp Triệu Tiến, ai nấy đều hết sức kinh hãi, không biết xảy ra chuyện gì.
Toàn bộ dân chúng thôn Thạch Đầu Oa cũng bị dẫn tới bên này, người chủ sự thôn trại dọc sông bị dẫn tới một phía khác, Triệu Tiến đi tới trước.
Triệu Tiến dặn dò một câu.- Toàn bộ người Thạch Đầu Oa quỳ xuống, trẻ con mười tuổi trở xuống lãnh trở về. Không có người cho miếng bánh, tìm người trông coi.
Đứa bé bên đó bị dẫn đi, bá tánh toàn thôn kinh hãi hoảng loạn đều quỳ cả xuống. Bên trong đám dân chúng này nam nữ già trẻ đều đủ hết, cho dù là nơi nông thôn, thiếu nữ trẻ tuổi xuất đầu lộ diện cũng không hợp, nhưng lúc này cũng chỉ là quỳ gối trong nước bẩn, mọi người đã cảm thấy sợ hãi rồi, có người bắt đầu cả người phát run.
Triệu Tiến lại dặn dò một câu.- Mang người làm chủ trong thôn ra ngoài.
Ba lão già năm mươi mấy tuổi bị dẫn ra từ trong đám người, so với bọn dân chúng khác của Thạch Đầu Oa, cách ăn mặc của ba người này đều tốt hơn rất nhiều, Thạch Đầu Oa cũng có hai họ lớn, một trong hai họ lớn là hai huynh đệ làm chủ, cái còn lại là một người làm tộc trưởng, chính là ba người trước mặt này.
Sau khi ba người kia được dẫn tới, còn muốn nói điều gì, lại bị thẳng ấn xuống quỳ trên mặt đất. Triệu Tiến ra hiệu với Triệu Thập Nhất lang cầm lấy trưởng đao đối phương dắt sau lưng tới trong tay, cổ tay run lên, sóng đao phản chiếu ánh mặt trời, khí lạnh dày đặc. Chiêu thức cầm lấy đao này của Triệu Tiến khiến toàn trường lập tức yên tĩnh lại. Bọn người chủ quản thôn trại này bị kêu đến quan sát đều là thân mình run lên, không ít người theo đó lui về phía sau, mà những dân chúng còn lại của Thạch Đầu Oa cúi đầu quỳ xuống đất truyền đến tiếng khóc lóc nho nhỏ, rõ ràng chính là che miệng đang khóc.
- Các ngươi có biết ta khởi công xây dựng thuỷ lợi, xây dựng đập sông, hàng năm phải tiêu bao nhiêu lương thực, hàng năm phải phế bao nhiêu sức người không?
- Các ngươi có biết Hoàng Hà này mà vỡ, Từ Châu chúng ta sẽ có bao nhiêu người bị gặp nạn không?
Triệu Tiến hỏi ra một vấn đề, người quỳ phía dưới run rẩy một cái, âm thanh Triệu Tiến rất lớn, ở đây mỗi người đều nghe được.
- Ta mất nhiều sức lực, Triệu Tự Doanh chảy máu rất nhiều, mới khiến cho Từ Châu chúng ta có được cuộc sống sung túc đầy đủ, nếu đê đập này mà vỡ, đây tất cả sẽ bị hủy hết các ngươi có biết không?
Ba lão già quỳ ở kia chỉ là cúi đầu dập đầu, không người nào dám trả lời câu nói này. Triệu Tiến quay đầu nhìn về phía dân chúng Thạch Đầu Oa đang quỳ kia, giương giọng hỏi.- Các ngươi khi nào thì được ăn cơm no vậy?
Không có người trả lời, Triệu Tiến cũng không có hỏi nữa, chỉ là giơ lên trường đao trong tay, nói với giọng căm hận.- Đây hết thảy tất cả, đều là bị vài tên khốn khiếp của nợ các ngươi phá hủy. Nhiều người Từ Châu có cuộc sống yên lành như vậy, sẽ bị hồ đồ của các ngươi làm hỏng hết rồi. Các ngươi còn có phải cho là mình vì tộc nhân thôn dân, cảm thấy không thẹn với lương tâm!