Bởi vì Lưu Dũng nắm giữ Nội Vệ trong tay, việc quan sát người vật từ trước đến nay làm qua đã rất nhiều, đáng giá phân giải của y rất chuẩn. Nghe thấy y nói như vậy, cả Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương trong phòng đều gật đầu.
- Thật đúng là nhân tài đáng dùng. Vương Triệu Tĩnh tán dương một câu.
Tất cả mọi người đều sớm đoán được Lý Ngọc Lương sớm muộn cũng sẽ được Triệu Tự Doanh trọng dụng, phần công lao báo tin để cứu Mộc Thục Lan cũng không nói giỡn được.
Triệu Tiến cười nói.- Tào tiên sinh đã đến phủ Đông Xương rồi, nếu như có giúp đỡ của Lý gia Lâm Thanh, dứt khoát ở bên đó mua đất xây dựng điền trang, đổi thành hộ nông dân ở phủ Duyện Châu và phủ Đông Xương phái tới, lại tiến thêm một bước về hướng bắc. Tới lúc đó Tiểu Lương này sang đấy làm chủ.
Hắn tuy rằng nói như vậy, nhưng mọi người biết sẽ không an bài như vậy, Triệu Tự Doanh ở phủ Đông Xương bắt đầu gầy dựng, vốn không lý nào để cho Lý gia chủ quản việc này, bằng không với thực lực của Lý gia ở phủ Đông Xương kết hợp lại sẽ gây rất nhiều phiền toái.
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh hắng giọng một cái, nghiêm sắc mặt nói.- Đại ca không nên tức giận, nếu Lý Ngọc Lương và Lý gia đã muốn làm việc vì Triệu Tự Doanh chúng ta, vậy đại ca càng nên thu Mạnh tiểu thư vào cửa.
Nhìn sắc mặt Triệu Tiến thay đổi, Vương Triệu Tĩnh cũng đứng dậy, càng thêm nghiêm nghị nói.- Đại ca việc trong nhà, lẽ ra không nên để người ngoài nhiều lời. Nhưng đây là cân bằng trong Triệu Tự Doanh, bất kể một phương nào quá lớn, cho dù một phương đó trung thành không đổi với đại ca, đó cũng là căn nguyên của tai nạn và rắc rối.
Lưu Dũng và Như Huệ liếc nhìn nhau, đều lộ ra nét cười khổ, bọn họ cũng nghĩ ra được chỗ đó, tuy nhiên mỗi lần khuyên can cũng quả thật xấu hổ, mấy người huynh đệ, Vương Triệu Tĩnh cực kỳ có thân phận nói điều này.
Tuy nhiên khác biệt với trước đây, lần này Triệu Tiến không có phản bác, chỉ có điều trầm ngâm gật đầu, Lưu Dũng biết Triệu Tiến không muốn nói tiếp chuyện này, liền vội mở miệng nói.- Đại ca, lần này đáng ăn mừng, Dư tiên sinh tới rồi chưa?
Lễ lớn như vậy, Dư Trí Viễn tất nhiên không bỏ qua, với giao tình của gã và Triệu Tiến, ở thời điểm tiệc rượu được ngồi ở mấy bàn đằng trước nhất, đây là lúc lộ rõ thân phận địa vị của mình và giao tình với Triệu Tự Doanh, cũng là làm sâu sắc thêm cơ hội giao tình giữa đôi bên. Ga không chỉ tới, còn đưa trọng lễ lên, hơn nữa còn tới rất sớm, chẳng qua Dư Trí Viễn không có nói động tĩnh đội thuyền bên dưới, giống như khắng khít thân mật hợp tác của đôi bên, đối với người Triệu Tự Doanh đưa đi vẫn luôn dụng tâm huấn luyện.
Sau khi có được câu trả lời này, Lưu Dũng cười nói.- Lần này đệ mang đội thuyền Dư gia của hắn lên bờ ở nơi cảng biển Hải Châu, đoán chừng Dư công tử này lại phải chạy tới.
Mọi người đương nhiên hiểu được sao lại như thế, nghe thấy Lưu Dũng nói như thế tất cả mọi người không nhịn nổi cười vang. Với tâm địa uyển chuyển làm việc của Dư Trí Viễn dĩ nhiên biết nên làm cử động gì, có lẽ những cử động nhỏ này của Dư gia không có can hệ gì với gã, nhưng gã là gia chủ của Dư gia, trọng trách này nhất định phải do gã tới gánh lấy.
Lưu Dũng cũng nói ra tính toán của mình đối với một trăm hộ Liêu dân Bì Đảo kia, nếu như hơn một trăm hộ này đều là gia đình có vai vế ở nơi Bì Đảo, khẳng định đối với nạn dân khác lời nói là có sức thuyết phục, như vậy lần kế tiếp tới Bì Đảo chiêu mộ nạn dân Liêu Đông, liền dùng bọn họ làm người dẫn đường hiện thân thuyết phục.
Tuy rằng với chỗ Mao Văn Long đạt thành mua bán chính là người, củi gỗ đổi lấy đồ vật, nhưng người không phải gia súc, sau khi lên thuyền cần phải có người trấn an lòng dạ mới sẽ an tâm tới được nơi Từ Châu cũng không lo lắng người chọn ra của hơn một trăm gia đình này có cái gì không đúng. Mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, người nhà chính là con tin tốt nhất. Đợi tháng ngày lâu rồi, bọn họ tất nhiên sẽ thành một phần của Triệu Tự Doanh.
Sau khi nghe xong, Triệu Tiến không kìm nổi nói.- Tiểu Dũng lần này lập được công lớn rồi!
Đi một lần như vậy, chẳng khác gì là đả thông đường biển với Liêu Đông, nếu như không có bất ngờ gì, người và củi gỗ nơi Liêu Đông liền sẽ thông qua đường biển không ngừng tuôn vào trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh.
Nghe được tin tức này mỗi người đều hưng phấn dị thường, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh lập tức an bài con thuyền đưa tin cho Lý gia ở cảng Hải Châu. Sự tình tiến triển tới nước này, nên mau chóng điều động con thuyền lên bắc rồi. Tuy nói mọi người cũng biết mặc dù việc khoái mã truyền tinh, triệu tập thuyền biển cũng không phải lập tức thành được.
Sau khi tới được Hà Gia Trang nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm ngày hôm sau liền xử trí sự vụ nơi phòng nghị sự. Nói xong tình hình trên biển Liêu Đông, mọi người ăn cơm trưa đơn giản, Triệu Tiến buổi chiều lại không có chiếu theo lệ thường đi lữ Thân Vệ và mấy đoàn tra xét thao luyện, mà là kêu gọi mấy người một tiếng.- Đều cùng huynh đi tới bờ sông xem thử.
Lưu Dũng có chút ngây ngốc, tuy nhiên vẫn là đi theo mọi người cùng nhau ra sân, bên ngoài hơn trăm gia đinh cưỡi ngựa đã chờ lệnh. Quy trình hộ vệ Triệu Tiến Lưu Dũng rất rõ ràng, cho dù là sắp rời khỏi cũng phải có an bài triệu tập gần nửa canh giờ. Mà tình hình lúc này nói rõ đi bờ sông đã là lệ thường rồi.
Ở nơi Hà Gia Trang cưỡi ngựa đi tới Hoàng Hà cần hơn hai canh giờ, nếu như không đi suốt đêm chạy trở về, hôm nay phải ở bờ sông Hoàng Hà qua đêm rồi.
Một đoạn đường này đi tới trước, Lưu Dũng để ý tới đoàn luyện và dân tráng thôn trại điền trang ven đường đều đang chỉnh đốn huấn luyện. Chỗ Triệu Tự Doanh ngang qua trên đường cũng nhìn thấy không ngừng huấn luyện. Gia đinh ai nấy còn tốt, đoàn luyện, dân tráng thì không bình thường, phải biết rằng lúc này đang là ngày mùa, đoàn luyện và dân tráng hằng ngày trồng trọt ở trên ruộng đất, còn phải huấn luyện, khẳng định rất là mỏi mệt, thậm chí sẽ chậm trễ việc nông.
Vương Triệu Tĩnh nhìn ra nghi vấn của Lưu Dũng, mở miệng giải thích.- Bọn họ năm nay giao ít đi hai thành, vả lại lương thực tồn trữ của chúng ta sẽ phát ra cho bọn họ một chút, để cho bọn họ ăn no đủ sức.
Nếu như lúc rời đi có an bài như vậy, bản thân y nhất định sẽ biết, thiết nghĩ là sự tình của hai tháng nay rồi, Lưu Dũng vội vàng hỏi.- Tất cả điền trang đều an bài như vậy sao? Vậy lương thực tồn trữ của chúng ta làm sao đủ được? Phải điều động ở cửa sông Thanh Giang bên kia sao?
Giao ít đi hai thành, còn phải phát trở lại, lấy số người hộ nông dân Triệu Tự Doanh khống chế trước mắt nhiều như thế, số lượng lương thực tiêu hao quả thật cực lớn.
- Không, chỉ có thôn trang ven bờ Hoàng Hà mới như vậy.
Nghe thấy điều này Lưu Dũng mới thở phào nhẹ nhõm, người bên trong phương viên đó tiêu dùng vẫn chịu đựng được, y không có tiếp tục dò hỏi tại làm sao, dù sao tới trên bờ Hoàng Hà liền nhìn thấy được.