Điền trang này nằm ở vùng đất giao giới giữa vùng núi và bình nguyên, liền kề với Nghi Thủy, cách Mộng Thủy cũng không xa, Diêu Thất đối với việc nông rất quen thuộc, gã nhìn ra được mảnh đất này dường như bỏ hoang rất lâu. Điều này khiến cho gã cảm thấy buồn bực, đây chính là đất dựa vào dòng sông đầy đủ nước tưới, thu hoạch khẳng định sẽ không kém, sao còn bỏ hoang, chẳng lẽ người đều chết hết cả rồi sao?
Tá điền tôi tớ trong điền trang này cũng có người xuất thân châu huyện lân cận, bọn họ biết rõ gốc rễ nơi này, Diêu Thất từ trong miệng bọn họ biết được, chủ nhà và tá điền trên mảnh ruộng đất này đúng thật là chết sạch rồi. Mấy năm đó gặp họa, đầu tiên bọn nông dân trồng ruộng lưu vong chạy tứ tán, điền chủ vốn nhân cơ hội này ăn không ít ruộng đất cũng không đợi tới ngày nào đó phát tài, đã bị quân lương bức táng gia bại sản, lại sau đó nữa có một nhà lớn hơn nắm lấy những ruộng đất này, kết cuộc còn chưa đợi chiêu mộ đầy đủ tá điền trồng trọt, nơi này liền xảy ra loạn lạc, gia chủ điền trang bị lưu dân công phá lũy trại diệt sạch cả nhà.
Hơn nữa ruộng đất nơi này còn có một chỗ hỏng, đó chính là không được dẫn nước tưới dòng sông gần kề hai con sông Nghi Thủy và Mông Thủy, chỉ có dựa vào trời ăn cơm, đây khiến cho Diêu Thất rất kinh ngạc. Đây là chuyện gì, ruộng đất gần kề dòng sông lại là ruộng khô hạn, còn phải dựa vào trời ăn cơm, vậy còn nói thu hoạch gì, vừa có trắc trở liền phải đói bụng. Những người dân bản xứ Sơn Đông kia nói tới điều này cũng là một bụng tức giận, nói Sơn Đông không ít nơi đều có khuôn phép này, quan phủ theo dõi rất nghiêm, nói nước này phải giữ cho Vận Hà, không cho phép mọi người dẫn nước tưới tiêu, ngay cả đào giếng cũng phải vụng trộm, bị phát hiện liền phải chôn lắp phá hỏng, còn phải bắt người tống vào ngục.
Việc hiếm lạ chưa từng nghe qua bậc này khiến Diêu Thất trợn mắt há mồm tuy nhiên hiện giờ dường như không để ý điều này, bọn họ những Liêu dân được an bài tới đây công việc chủ chốt nhất mỗi ngày chính là đào móc mương máng dẫn nước tưới. Chẳng lẽ hiện giờ không sợ quan phủ rồi sao?
Đối với câu hỏi này của gã, người bản xứ rất khinh thường trả lời.- Lúc này trên mặt đất Sơn Đông này, ai dám quản chuyện của Triệu Thiên Vương Triệu đại lão gia.
Chỉ cần bảo đảm nước tưới, Sơn Đông nơi này trồng được hai mùa hoa mầu, nông cụ, hạt giống vân vân đều là đầy đủ, hơn nữa mỗi ngày ăn tạp lương ăn cơm được no, đồ ăn tẩm ướp cũng được no đủ. Điều này khiến cho Diêu Thất hăng hái rất cao, gã tính đi tính lại sơ qua điều kiện khế ước bán đứt ấn dấu tay ký tên kia, ruộng đất chỉ cần có thu hoạch nhất định vượt qua được ngày tháng tốt đẹp, tới nơi này thật sự là tới đúng rồi.
Sau một khoảng tháng ngày sống ở điền trang gần kề Nghi Thủy này, Diêu Thất luôn luôn có loại cảm giác không hiểu, bảo trại nơi này và Liêu trấn rất giống nhau, nhưng lại có rất nhiều chỗ không giống. Liêu trấn mỗi một chỗ đồn điền thôn trại kỳ thật đều ứng với một Thiên hộ sở hoặc Bách hộ sở, mỗi một nơi đều có quân binh chuyên trông coi, nơi này cũng là như vậy, ở nơi điền trang của gã có hơn một trăm tên đoàn luyện.
Chẳng qua lúc gã ở Liêu Đông quân binh nhìn thấy đều là thứ làm dáng, đại đa số bình thường chính là loại hộ nông dân trồng trọt nuôi gia súc, một số nhỏ hiểu chút võ nghệ lại chưa từng ra trận, chỉ là giúp bọn chủ tướng thu tô thuế nắm giữ cục diện. Còn một trăm tên đoàn luyện trong điền trang này thì có vẻ sát khí đằng đẵng, mặc dù cũng bận rộn làm việc, nhưng lại càng thêm tinh nhuệ nhanh nhẹn.
Nhưng quân binh thân vệ thời điểm ở Liêu Đông, khi diễn võ, luyện võ đều coi trọng đẹp mắt, ánh đao loang loáng, giẫm đoạn loạn xạ. Còn bọn đoàn luyện trong điền trang này chính là đứng thành hàng cầm bước, đi đều bước, cử động chỉnh tề cũng nhìn không ra võ nghệ gì. Diêu Thất cũng không biết đây rốt cuộc có hữu dụng hay không, nhưng nhìn được chính là khiến người ta cảm thấy yên tâm không ít.
Lúc Diêu Thất mới tới nơi này, hoa mầu vụ đầu tiên của điền trang đã gieo trồng xuống rộng khắp, nhưng bởi vì mương máng dẫn nước tưới tiêu còn chưa có đào xong, nước tưới không đủ, thu hoạch cũng không trông cậy được quá nhiều, nhưng khi hoa mầu vụ thứ hai gieo trồng xuống rộng khắp mương máng đã đào gần như đủ dùng rồi. Hoa mầu nước đầy đủ, thu hoạch liền sẽ không kém, trồng một vụ hoa mầu này Diêu Thất cũng tham dự, gã cõi lòng đầy chờ mong với thu hoạch năm sau, từ lúc hiểu mọi việc tới hiện giờ, Diêu Thất vẫn là lần đầu tiên cõi lòng đầy mong chờ như vậy, cảm thấy cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt hơn.
Ngoại trừ tháng ngày trôi qua yên ổn, trải qua cõi lòng đầy chờ mong, còn có nguyên nhân khác khiến Diêu Thất cảm thấy mình chọn lựa đúng rồi, những đồng bọn giữa đường chạy trốn kia, không ngờ có người bị một lần nữa an bài tới nơi điền trang này. Khác với tràn đầy tâm cao khí ngạo ngay lúc đầu trốn đi, bọn họ lúc này tiều tụy chật vật, trên nét mặt có vẻ hoảng loạn và sa sút không cách nào chịu nổi.
Những người này cũng không nhắc tới những chuyện trải qua sau khi chạy trốn bỏ mạng, có người trên mình trên mặt mang vết thương rõ ràng, có người mấy đêm đầu ở điền trang vốn dĩ ngủ không được, giống như chim sợ cành cong, hơi có động tĩnh liền từ trên giường nhảy dựng lên, cũng có người vẻ mặt tối sầm, một câu cũng không muốn nói nhiều.
Nhưng trong lúc tình cờ nói chuyện Diêu Thất vẫn là biết một số tin tức. Rất nhiều người bỏ trốn đều chết cả, người tới được nơi này là bởi vì bọn họ tìm được một cánh đội ngũ nạn dân ngang đường, đồng ý hết thảy rất nhiều điều kiện hà khắc mới được thu nhận, bọn họ thà rằng làm trâu làm ngựa cả đời cũng không bằng lòng bỏ mạng ở Sơn Đông.
- Liêu Đông chúng ta tốt xấu gì đất rộng người vắng, từ trong tay Thát tử trốn ra, thiết nghĩ bị bắt được cũng sống nhẫn nhịn được mấy ngày. Nhưng ở trên mặt đất Sơn Đông, thôn trại phòng bị chúng ta giống như phòng giặc, muốn xin miếng nước uống vừa lộ ra khẩu âm Liêu Đông lập tức bị đám đông đuổi giết. Chẳng lẽ Liêu dân chúng ta không phải con dân Đại Minh sao?
Bọn người tới được điền trang này cũng biết rõ nguyên nhân, phủ Đăng Châu chiêu một đào binh Liêu Đông bổ khuyết quan quân Sơn Đông, để cầu mong tiện chỉ huy, hình thành chiến lực nhanh nhất, thiết lập riêng doanh trại chắc chắn tất cả đều là binh lính Liêu trấn. Tuy nhiên những người này lúc ở Liêu trấn không sao trói buộc, binh bại tới được Sơn Đông, đại đa số là một thân một mình không có vướng bận, làm việc cũng không kiêng nể e dè gì nữa, không ngờ giả mạo ăn vận như giặc cướp đi cướp bóc thôn trại khắp nơi.
Quân kỷ quan quân Sơn Đông tuy rằng bình thường, nhưng ở phủ Lai Châu phủ Đăng Châu còn có mấy phần kiềm chế, nhưng doanh trại bại binh Liêu trấn tổ thành thì không có chỗ nào cố kỵ, hiềm rằng bá tánh hai phủ Đăng Lai vừa mới đầu không có phòng bị gì, đây liền chịu thiệt hại lớn, thậm chí có mấy chỗ gà chó toàn thôn không tha, người may mắn còn sống sót đi vào trong thành cáo trạng, quan phủ nói phải nghiêm trị, nhưng doanh trại Liêu binh lại tụ chúng hò hét, cùng lắm nếu như bắt người, vậy thì tức khắc hò la sống mái với nhau. Kết cuộc sau khi Tổng binh Sơn Đông và Binh bị đạo Đăng Lai hợp kế, cũng chỉ đành vuốt mũi nhẫn nhịn, lấy đại cục làm trọng.