Bực tức thì bực tức, Lưu Dũng vẫn là chải vuốt tay chân trong tối ngoài sáng Triệu Tự Doanh các nơi trong thành ngoài thành phủ thành Đăng Châu lần nữa, ngược lại khiến Lý Ngọc Lương đi theo thầm cảm thán. Triệu Tự Doanh này từ trên tới dưới đều không nói tới hưởng thụ gì, chỉ có vùi đầu làm việc, hơn nữa nghiêm thủ quy củ, nhận biết kỹ càng, trách không được có thành tựu như vậy.
Đi tới nơi này, khẳng định phải đi bến thuyền cảng biển nhìn qua, phủ thành Bồng Lai phủ Đăng Châu này là quân cảng, gánh vác trọng trách tiếp ứng và chi viện cuộc chiến Liêu Nam và Liêu Đông, lẽ ra bến thuyền cảng biển nơi này hẳn nên phòng bị nghiêm ngặt. Tuy nhiên Lưu Dũng và đám người Lý Ngọc Lương nghênh ngang thẳng tiến đi vào, vốn dĩ không có người cản lại.
Bên trong thành còn nhìn thấy được nạn dân Liêu Đông và ăn mày, hơn nữa Bồng Lai này vốn không phải nơi giàu có, rất có loại khí tượng cùng khổ khó khăn, nhưng trên quân cảng Bồng Lai này lại phồn hoa giàu có và đông đúc, chợt nhìn thấy rất có dáng vẻ trên Vận Hà của cửa sông Thanh Giang, các loại đồ vật trên bến thuyền tích tụ như núi, con thuyền dừng đậu ở trên bến, lao công cởi trần nửa thân trên ở nơi đó vận chuyển, thỉnh thoảng có con thuyền giương buồm ra vào.
Lý Ngọc Lương châm chọc nói.
- Xem cái dáng vẻ này, Đại Minh ở Liêu Đông làm sao sẽ thua?
Chuyện ở quân cảng phủ Đăng Châu, nhân sĩ giàu có Sơn Đông đều biết rất rõ ràng cũng có không ít người tham dự vào bên trong đó phát tài. Đồ vật nơi này vận chuyển tới Liêu Đông cực nhỏ, tiêu hao trên đất này cũng có hạn đều là bọn người các mặt chia lãi với nhau, sau đó các loại khoản mục báo lên thành chi tiêu. Về phần Đạo thần, Tuần phủ mãi cho tới kinh sư, các mấu chốt đều có người tham dự, mọi người ngầm hiểu lẫn nhau mà thôi.
Tình hình ở nơi này Lưu Dũng rất rõ ràng, chẳng qua gã không nhiều lòng dạ cảm thán như vậy, chỉ có điều quan sát xung quanh, đánh giá việc tiện lợi dính líu tới mậu dịch và trú đóng mai sau. Đồ vật đầy đủ như thế ngay lập tức mua sắm ngay tại chỗ. Lưu Dũng còn nghĩ tới một điểm, thuyền Dư gia đã tới qua nơi này, tất nhiên biết nơi này đồ đạc đầy đủ, Triệu Tự Doanh và Dư gia cũng không phải không bằng lòng tiêu tiền, lý do bù đắp đồ đạc như vậy sợ là chưa nói tới.
Nhìn một chút, Lưu Dũng lại để ý tới một chỗ khác thường. Bên trong các hạng đồ vật chất đống như núi lại nhìn thấy củi gỗ từng đống lớn. Lưu Dũng thân ở Nội Vệ, các mặt đều gặp qua, kiến văn cũng hơi chút uyên bác. Gã biết rằng củi gỗ đường kính lớn như vậy đã cực kỳ khan hiếm rồi, sau khi Liêu Đông bị Nữ Chân Kiến Châu nắm giữ, củi gỗ như vậy liền càng lúc càng thưa thớt. Nói tiếp cũng buồn cười, củi gỗ làm ra ở nơi khác nhất là nơi gỗ lớn là một vùng Vân Quý, nhưng bên đó hiện giờ thổ ty tạo phản, chính đang lúc chém giết không ngớt, chẳng khác gì là hiện giở không có gì chống cự lấy được.
Nguồn gốc củi gỗ lớn to trước mặt này chỉ có ở nơi Nam Dương, tốn giá cao chuyển từ trên biển tới, tốn thì giờ công sức, hơn nữa bọn thương nhân trên biển còn không bằng lòng tiếp nhận loại làm ăn rắc rối lại không có quá nhiều lợi lớn này, cho nên gỗ củi các nơi Đại Minh lúc này đều khan hiếm. Càng là nơi giàu có đông đúc, chẳng hạn như các nơi Giang Nam, giá tiền củi gỗ này đều gấp đôi thậm chí gấp ra mấy lần, ngược lại không ngờ tới nơi bến thuyền này chất nhiều như vậy.
Còn nhìn thấy được có người quát thét vận chuyển củi gỗ lên thuyền, nhưng thấy lợi lộc của một con thuyền hàng này có bao nhiêu, từ nam tới bắc có rất nhiều hàng hóa lãi khổng lồ buôn bán được, mà từ bắc chí nam thì không nhiều, quân cảng Bồng Lai nơi này chuyển một thuyền củi gỗ trở về lợi nhuận chắc chắn sẽ không thiếu.
- Như thế nào có nhiều củi gỗ như vậy, nơi này lấy ra được… Lý Ngọc Lương thân ở nơi trung tâm thương nghiệp như Lâm Thanh, tất nhiên biết củi gỗ này khan hiếm, chẳng qua chuyện này sau khi y nói ra được nửa câu cũng là dừng lại. Đáp án rõ rành rành, không cần phải nói ra rõ ràng như thế. Một đoàn người Lưu Dũng khóe miệng cũng đã treo nét cười lạnh.
Lưu Dũng chắp tay sau lưng đi tới hướng đống gỗ, mấy người bên cạnh vội vàng đuổi theo, chớ nhìn gã vóc người thấp bé nhưng mấy năm nay ở lâu ở ngôi trên, khí phái đã nuôi dưỡng đầy đủ, gã hơi chút ăn vận, người ngoài nhìn thấy chỉ sẽ cho rằng là người xuất thân nhà giàu có, sẽ không hoài nghi gì khác.
Ở sân chất củi gỗ kia có người trông coi, nhìn thấy đám người Lưu Dũng rất nghiêm túc nhìn mỗi một khúc gỗ lập tức có người giống như quản sự chưởng quỹ cười tiến lên câu khách, khẩu âm cũng không phải người nơi Đăng Châu càng giống như quan thoại của nơi Liêu Đông.- Vị khách quan kia chính là muốn mua gỗ sao?
- Nhà của ta muốn cất mới một tòa trạch viện, nhưng hiện giờ gỗ khó mua, thiếu gỗ làm cột lớn và gường cột. Nghe người ta nói các ngươi bên này có không ngờ tới có nhiều như vậy. Lưu Dũng lúc này có khẩu âm Hoài Nam, đây chính là khẩu âm của nhà giàu Dương Châu và cửa sông Thanh Giang rồi.
Nghe nói như thế, nụ cười trên mặt chưởng quỹ kia càng đậm, xây nhà đều cần có gường cột, nhưng đòi hỏi cột gỗ đó chính là gia đình giàu có. Hơn nữa kẻ tới ngoài tỉnh Sơn Đông mua sắm nhất định là hạng người quản sự nhà giàu có, món béo bở này càng lớn hơn. Nhìn thấy Lưu Dũng giơ tay đã vuốt ve một khúc gỗ trong đó, chưởng quỹ này cười giả lả nói.
- Vị khách quan này tới thật không khéo, những khúc gỗ này đều đã bị người khác đặt trước rồi, lúc này đang bắt đầu vận chuyển.
Lưu Dũng thản nhiên ồ một tiếng, không thèm để ý chút nào nói.- Vậy ta đi nhà khác xem thử.
Quản sự sân gỗ kia vừa nhìn khách hàng lớn muốn đi, liền vội vàng tiến lên giải thích.- Vị khách quan này, ngươi chớ nên nhìn gỗ nơi bến thuyền này chất thành núi, nhưng đều đã bán đi cả rồi. Lúc này Đại Minh chúng ta còn có gỗ lớn gì nữa. Lúc Gia Tĩnh gia gia tu sửa hoàng cung chính là tìm gỗ ở hai nơi Liêu Đông và Tứ Xuyên. Nhưng hiện giờ hai nơi này đều đang chiến loạn, nào còn có làm ra gỗ gì. Trong thiên hạ đều đòi hỏi rất gấp, bên này là tới một thuyền bị người ta mua đi một thuyền. Khách quan ngươi nếu như muốn, đưa cho trước vàng đặt cọc, đợi chúng tôi bên này xuống một thuyền gỗ hãy tới.
Nhìn bộ dạng Lưu Dũng không chút nào tin tưởng, quản sự này thề thốt nói.- Khách quan nếu không tin hãy đi hỏi một chút, trong tay nhà nhà không có hàng hiện hữu. Ta bên này chính là giao tình cũ bao nhiêu năm, lúc này mới lấy được gỗ, đều là đại thụ nơi rừng sâu núi thẳm đó nha!
- Rừng sâu núi thẳm không phải đều là địa giới của Thát tử rồi sao? Hiện giờ đánh nhau ác liệt như vậy, các ngươi còn lấy được gỗ sao?
Quản sự kia cũng là không kiêng dè chút nào.- Thát tử cũng phải biết làm ăn. Bọn họ lại thiếu lương thực, thiếu sắt còn thiếu thuốc. Chỉ cần chuyển những thứ này sang cho bọn họ, đừng nói là gỗ cho dù là người cũng mua được.
Lưu Dũng chỉ là gật đầu mở miệng nói.- Vậy thì tin ngươi. Ta đi các nơi khác nhìn thử, nếu như giống lời ngươi nói, ta liền trở lại hỏi ngươi.