Trong lúc giằng co ngắn ngủi này, hai ông già bị bắt vào kia đột nhiên bị đẩy ra ngoài, chỉ nhìn thấy cả bàn tay là máu, người trấn Phòng Gia sợ tới mức lui hết về phía sau, không ngờ rằng gia đinh Triệu Tự Doanh thừa lúc hỗn loạn này đột nhiên xông ra ngoài, hơn nữa còn có người cưỡi ngựa xông về phía trước.
Trong lúc cuống quýt nào có gì chống cự, ngay cả đoàn luyện hương dũng cố làm ra vẻ cũng loạn thành một bầy. Người Từ Châu cầm đao thương cũng không giết đả thương người, lại bắt hết tất cả những người nhìn cường tráng trước mặt kia, kẻ khí sắc tốt một chút hoặc là người ăn mặc chỉnh chu một chút, không phân trắng hồng xám đỏ, nếu ai dám phản kháng chính là ra sức đánh, ngay cả xương cốt đánh gãy cũng có mấy người. Sau khi lăn lộn và kêu đau, đôi bên kéo cách nhau ra mấy trăm bước, đây mới xem như an tĩnh trở lại.
Bên kia vẫn chưa hoàn hồn, đội ngũ bên này lại không có thừa cơ làm gì, chỉ ở nơi đó vội vàng thu dọn xe ngựa hành lý. Đội ngũ vốn ban đầu tử thủ kia cũng bắt đầu chỉnh đội, hiển nhiên là tư thế lên đường, bên này còn chưa hiểu rõ xảy ra chuyện gì, nhưng người bị bắt đó đã bị đẩy ra, đều bị đao đặt ở trên cổ, thần sắc cả mặt sợ hãi.
Vừa rồi bắt luôn mấy chục người đi vào, thôn trấn không lớn, kẻ bị bắt lại đều là hạng người có vai vế không phải người có thể diện trong thôn trấn chính là con cháu các nhà. Vừa nhìn thấy cảnh tượng này ai nấy đều hoảng sợ, lại đều không biết phải làm sao, còn mấy người rõ ràng là chủ quản kia quát thét thế nào cũng trấn ép không được cục diện.
Một gã gia đinh lớn họng đứng ở trên xe ngựa quát lớn.- Chúng ta phải lên đường, chớ có mà chặn đường. Đi xa tự sẽ thả người trỏ về cho các ngươi. Nếu như lại ngăn đón nữa vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí.
Lời này vừa hô ra, vừa hay có một người bắt tới muốn lộn xộn, giẫy dụa một cái đã bị gia đinh sau lưng đá lật nhào ra đất cầm cán mâu chọc mạnh, đánh lăn lộn kêu la trên đất, nhìn thấy ai nấy đều nóng lòng.
Nhưng vào lúc này lại không có người nào dám tiến gần tới trước, mấy gã cầm đầu kia nhìn cục diện không ổn, nhìn trái phải nghiến răng hô.- Bà con, đi lên cứu người, bọn chúng không dám giết người.
Nói nửa câu, Triệu Tự Doanh bên này lại có mấy người xông ra, dân chúng trấn Phòng Gia đều đã thành chim sợ cành cong, bên này vừa xông tới, bên kia luống cuống không kịp chạy trốn chỉ còn lại mấy người hô la chậm mất một nhịp kia. Người Triệu Tự Doanh ngược lại không có truy đuổi, chỉ ở cách mấy chục bước giương cung lắp tên, mấy mũi tên bắn ra, có cây rơi vào khoảng không, lại có hai mũi bắn trúng hạ bàn của hai người hô la, một người trúng tên ở bắp chân, lúc người trúng tên ngay đùi, ngay tức thì té ngã nhào ra đất, từng bước cà nhắc bò dậy.
Chuyện này vừa làm ra, đám dân chúng trấn Phòng Gia tức thì trợn tròn mắt, đối phương không mảy may nhịn bọn họ, động thủ dứt khoát gọn gàng cũng không giống dáng vẻ sợ giết người đổ máu. Sát thần như vậy sao ngăn cản được, kẻ chạy xa thì chạy xa, người khác cũng không dám ngăn ở trước mặt đội ngũ Triệu Tự Doanh.
Nhìn thấy đường đi trước mặt mở ra, đội ngũ Triệu Tự Doanh đã sửa soạn xong xuôi bắt đầu đi tới, bọn con nít trong Liêu dân toàn bộ bị cột ở trên xe ngựa tránh cho tới lúc không màn tới được. Tiền đội là gia đinh Triệu Tự Doanh cầm binh khí, nghĩa dũng Từ Châu cưỡi ngựa chạy xung quanh đội ngũ, còn nam đinh khỏe mạnh trong Liêu dân thì cầm các loại khí giới lo lắng phòng bị. Đại đội cứ như vậy tiến bước về phía trước.
Tuy nhiên đội ngũ lớn như vậy, tiến lên cũng không mau tới cỡ này, huống chi đằng trước còn kiềm giữ con tin của trấn Phòng Gia. Bá tánh trong thôn trấn vô cùng nóng vội lại không có cách nào, hơi tiến tới gần liền sẽ bị đuổi đi, còn có ả nữ nhân hai nhà khóc lóc om sòm lăn lộn muốn đi làm càn, kết cuộc bị bắt luôn, cũng bị đao gác ở trên cổ, ngay trước mặt mọi người không kiềm chế nổi ngã xuống, kết cuộc lại bị đánh cho một trận thật đau áp giải đi tới trước. Thủ đoạn không cần tình người như vậy lộ ra, ai cũng không dám làm loạn.
Trấn Phòng Gia này không coi là nhỏ, đội ngũ Triệu Tự Doanh này còn chưa có rời khỏi phương viên thôn trấn, lại nhìn thấy có người la hét.- Quan sai tới rồi, các lão gia trong quan phủ tới rồi!
Sau khi nghe thấy lời la hét này truyền tới, tâm tình của bọn bá tánh lại theo đó trở nên kích động, sợ hãi hoảng loạn vừa mới rồi đều là trở thành trống rỗng, đều đang chỉ đội ngũ Triệu Tự Doanh ngoác miệng chửi ầm lên nói ra đủ loại uy hiếp, chính là muốn bảo Triệu Tự Doanh thả người bằng không vương pháp và quan phủ liền sẽ khiến các ngươi đẹp mặt.
Không qua bao lâu, năm cái đầu đội mũ vuông, thân mặc áo sai dịch cưỡi ngựa xuất hiện ở đầu quan đạo, bên cạnh bọn họ còn có mười mấy bạch dịch vây xung quanh, bọn sai dịch cầm yêu đao xích sắt, bên dưới thì lại là xiềng xích côn bổng và vân vân thoạt nhìn cũng uy phong lẫm liệt.
Mà đám dân chúng trấn Phòng Gia nhìn thấy quan sai đã tới, thật giống như thấy được người tâm phúc, lập tức chạy tới cáo trạng, đoàn luyện hương dũng trong thôn trấn cũng tự biết đứng ở sau lưng bọn sai dịch.
Đối mặt với đám bá tánh tâm tình sôi trào, một đội này của Triệu Tự Doanh vô cùng thận trọng, mà đối mặt quan sai huyện Chương Khâu, Triệu Tự Doanh lại không có chút nào cố kỵ. Mà quan sai huyện nha cũng không có dám hô gọi cái loại gì “các ngươi không biết vương pháp” vân vân. Tuy nói nhận được bái thiếp của Lầu đại gia tới nơi này làm sai vặt nhưng trước mắt đây là đội ngũ ngàn người, trăm người cầm đao giương cung, nhìn thế nào cũng không phải loại lương thiện. Đội ngũ như thế, huyện Chương Khâu cũng không gom ra được, hay là trước hết hỏi rõ lại nói sau.
Không ngờ rằng quan sai còn chưa hỏi, đội ngũ bên này lại có mấy người cưỡi ngựa chạy tới, cách khoảng chừng ba mươi bước dừng lại, ở trên ngựa hô hoán.
- Chúng ta là đội ngũ của Tiến gia Từ Châu, kẻ biết hãy tránh đường ra, kẻ không biết trước hết tránh đường ra sau hãy đi hỏi thăm, tránh cho rước họa vào mình.
Phủ Tế Nam và phủ Duyện Châu gần kề nhau, giống với ba phủ phía tây Sơn Đông địa thế bằng phẳng, tin tức nơi này thật thông suốt hơn nhiều phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu, vả lại huyện Chương Khâu này cách tỉnh thành Tế Nam gần hơn so với phủ huyện mấy nơi khác của Sơn Đông, tin tức nơi này càng thêm linh thông. Huống chi danh tiếng Tiến gia Từ Châu này ở trong quan phủ Sơn Đông đã đinh tai nhức óc rồi ai lại không biết. Kẻ làm quan nghe việc vặt đều đang rất cẩn thận, nếu chẳng may chạm phải cánh cửa Từ Châu, đấy chính là con hổ ăn thịt người.
Quan sai huyện Chương Khâu không ngờ rằng đúng thật là ở nơi này chạm phải, mấy người ở trên ngựa thiếu chút nữa sợ hãi ngã từ trên ngựa xuống, bọn họ cũng không nghĩ những người này liệu có phải giả mạo hay không. Ở trên mặt đất Sơn Đông dám giả mạo danh tiếng của Triệu Tự Doanh Từ Châu làm việc, không biết bao nhiêu người sẽ tìm tới tận cửa, ai dám đi chạm vào xui xẻo này.