Người xông lên trước nhất rốt cuộc là thân thể rèn luyện võ nghệ rất tinh thục, giơ tay là nắm được tay nải kia. Nắm được rồi, sau khi quơ được, người này theo đó muốn xoay người trèo tường, nhưng tay nải kia cản trở tầm mắt một cái chớp mắt, đợi khi nắm được tay nải, lại nhìn thấy tiểu nhị dáng lùn kia không có bị dọa đến ôm đầu ngồi xổm xuống đất hoặc là chạy trốn, mà là hướng y đánh tới!
Tiểu nhị dáng lùn kia tay trái cầm chủy thủ, tay phải cầm búa ngắn, khom bước xoay người, cả người cứ như vậy lao đến, cánh tay trái uốn lượn, cổ tay để bằng, tay trái nắm đao ngắn còn vững như vậy, tiểu nhị dáng lùn này trên mình cũng có võ nghệ, nhưng người xông lên trước tiên kia vì nắm lấy tay nải, giữa ngực và bụng hở ra khoảng trống, muốn tránh né, cũng không còn kịp rồi!
Chủy thủ đâm thẳng vào bụng, góc độ rất là xảo quyệt, lưỡi dao sắc bén đâm vào thân thể, tiểu nhị kia còn biết vặn qua cổ tay. Người nắm lấy tay nải kêu đau một tiếng, thân thể không tự chủ được cúi xuống, tay phải cầm búa ngắn của tiểu nhị kia đã vung lên, chém thẳng vào trên trán của người này. Đến lúc này, thỏ nhảy lên diều hâu rơi, vài cái qua lại đã có người bị kết liễu rồi, mấy người hai bên mới kịp trấn tĩnh.
- Không đúng!
- Trước hết giết nó đi, lấy lại tay nải kia về! Đến lúc này, đã không còn đường nào chần chừ, lấy được tay nải có lẽ còn có thu hoạch, không lấy được vậy thì thua hết cả bàn.
Lúc này, tiểu nhị dáng lùn kia không có nghênh chiến, chủy thủ trong tay cũng không cần nữa, cứ như vậy vừa nằm sấp xuống lăn thẳng đến góc tường, khi núp ở góc tường miệng đã có cái còi bằng đồng, liều mạng thổi lên, tiếng còi bén nhọn lập tức vang lên, chớ nói con đường này, người ở ngoài mấy con phố cũng nghe được.
Người ở một bên khác xông đến vừa lúc đi ngang qua trước mặt tiệm hương nến, ai cũng không để ý đến người ở bên trong, kiểu chém giết trên giang hồ này, bọn họ khẳng định không dám nhúng tay vào, nhưng vừa qua khỏi tiệm kia, lại nhìn thấy tiểu nhị từ dưới quầy lấy ra cái gì đó, hướng phía bọn họ chỉ tới.
- Đoàng. Một tiếng vang lớn, một người đang ở vọt tới trước giống như lăng không bị búa lớn đập trúng vậy, thân mình nghiêng một cái là té trên mặt đất, mấy người vừa mới tiến lên vội vàng dừng lại, lập tức kịp thời nhận ra, có người đau thương căm phẫn kêu to.- Hỏa khí, các ngươi có nói quy củ giang hồ không vậy!
Ai còn để ý tới cái gì quy củ nữa, bốn tiểu nhị trong tiệm hương nến cầm súng hỏa mai chạy ra khỏi cửa tiệm, lên trên đường nhắm thẳng liền nổ súng, độ rộng trên con đường này chỉ cho ba bốn người đứng được thôi. Trong lúc vội vã như thế trốn đi đâu đây, súng ống nổ vang, khói trắng tràn ngập, lại có ba người nữa ngã xuống, bên kia còn đang vọt tới trước đã có hai tên kêu thảm thiết rồi ngã xuống đất, phía sau lưng và trên thân đều bị cung tiễn đầu tường bắn vào, đã không có cách nào chạy thoát rồi.
Còn dư lại người kia quả nhiên là sợ đến vỡ mật, khi vừa mới phát động, chính vì trách mình chậm trễ hối hận, lúc này lại phải than thở vận may mình tốt thiệt, vội vàng dừng lại bước chân, quay đầu hướng tới đầu phố phóng đi. Họ không dám điên cuồng chạy thẳng, cố ý đi một đường cong, chỉ sợ bị cung tiễn bắn trúng, không chạy được vài bước, lại nghe được phía sau tiếng gió vang lên, lập tức cảm thấy bắp chân đau đớn, lập tức không còn sức lực, mất đi thăng bằng ngã trên mặt đất. Chưa đợi người chống đỡ đứng dậy, phác đao đã đặt tại trên cổ, lập tức không dám nhúch nhích nữa, lúc này mới nhìn thấy bắp chân bị búa ngắn bổ lên, nửa người y đã lao ra đầu phố, nhìn thấy trên đường phố mới vừa rồi còn vắng vẻ đã trở nên rất náo nhiệt.
Đầu đường đều có xe ngựa chắn ngang, sát đường đầu tường trên nóc nhà đều có người cầm cung tiễn tuần tra, trên đường phố binh lính cường tráng mặc giáp và mặc thường phục đủ loại đang chiến đấu và bắt người. Ngoại trừ thấy được, còn nghe được trên đường phố xung quanh tiếng kêu giết sợ hãi. Đến lúc này, cho dù là thằng ngốc cũng kịp hiểu ra, vốn định bố trí mai phục, lại bị người của Triệu Tự Doanh mai phục rồi.
Chiến đấu ngắn ngủi và kịch liệt, các lộ nghĩa sĩ thân thủ cao cường bị mai phục này, có người chạy lấy đà một bước liền tung mình lên đầu tường, có người trong hai ba mươi bước ám khí phóng ra bách phát bách trúng, còn có người võ nghệ nổi trội trên đao kiếm, nếu là đọ sức một với một, có lẽ đúng thật là đơn đao phá thương, nhưng bên Triệu Tự Doanh không cho bọn họ có cơ hội một chọi một.
Muốn nhảy lên tường trước tiên là bị cung tiễn chăm sóc, ám khí sau khi làm tổn thương một người, kế tiếp cũng sẽ bị gia đinh mặc giáp cầm thuẫn vọt tới trước mặt. Về phần kẻ có thân pháp trên đao thương nổi trội đối diện mấy cây trường mâu búa thương xếp song song đâm sang, thật sự ngăn cản không nổi. Nhưng thật ra có mấy người cử động khác nhau, nhìn loạn lên, bọn họ trước hết trốn đến bên tường, sau đó lấy ra thẻ bài và hô.- Cẩm Y Vệ bắt lùng trộm cướp, có phải có gì hiểu lầm không, mọi người không nên hiểu lầm, không cần đả thương người, có chuyện từ từ nói!
Tuy nhiên tỏ rõ thân phận quan sai không có chút hữu dụng nào, vẫn bị đánh ngã trên đất, trói thật chắc chắn, mấy con phố đều là lung tung một mảnh, nhưng rất nhanh là bình phục trở lại, thi thể được vận chuyển đến trên xe ngựa lôi kéo đi, người trọng thương thì cho một phát kết thúc luôn, người bị thương nhẹ thì lại được băng bó đơn giản, đều được để lên trên xe ngựa với các tù binh khác.
Trên xe ngựa có để vôi, lại được đắp tấm bạt đậy hàng, che kín không kẽ hở, người bên ngoài vốn dĩ không biết bên trong có cái gì, cũng ngửi không thấy mùi máu tanh người chết bị thương tỏa ra, tất cả mọi người bị bắt được sẽ đưa ra cửa sông Thanh Giang, được xe ngựa chở đi nơi gần kề trú đóng có một kho hàng, nơi đó chính là chỗ giam giữ đánh đập tra hỏi.
Cho đến lúc này, những Xưởng Vệ đó và người giang hồ đi mai phục cướp sổ sách Vân Sơn Hành mới nhận ra, hóa ra mấy con phố xung quanh Vân Sơn Hành này không có người ngoài, tất cả đều là các loại kẻ thù. Sau khi phát hiện điều này, mỗi người đều là buồn chán, vốn tưởng rằng thiết lập ván cục đánh ưng, lại bị ưng mổ mắt đến mù.
- Dũng gia, bên chỗ khách điếm đã bao vây, hai nơi đầu đuôi bên trong thành đều đã phát động bắt người, không có một tên nào chạy trốn. Có người bẩm báo với tiểu nhị dáng lùn kia, người này chính là Lưu Dũng, Lưu Dũng trên người dính đầy vết máu và bùn đất, nhưng y cũng không thèm để ý chút nào, chỉ nghe người bên cạnh bẩm báo.
Trên đường đã bắt đầu có người cọ rửa vết máu, dùng cát đất và vân vân che dấu, đợi cho mọi người bỏ đi nếu có người lại đây cũng sẽ không phát hiện bên này từng có sinh ra ẩu đả gì cả. Lưu Dũng bên chân bày đặt tay nải "Sổ sách" kia, bên trong chỉ là hộp gỗ trống trơn, Lưu Dũng chỉ là khẽ gật đầu, mở miệng nói.- Nghiêm khắc tra hỏi, không có một tên nào chạy trốn không có nghĩa là bên ngoài không có cọc ngầm. Chắc chắn có người vẫn đang ngó chừng nhưng vẫn chưa nhúc nhích, dĩ nhiên là sẽ không bại lộ, tra hỏi được lập tức bắt người, khi tra hỏi không phải sợ dụng hình chết người.