Cũng may tuần đinh Nội Vệ an bài giám thị rất tốt, bất cứ lúc nào cũng có người theo sát bên người tiểu nhị, hỏi chuyện mấy người này vừa nói, sau đó lại tụ hợp lại ở cách đó không xa, như vậy sẽ không bị bại lộ, lại vẫn theo dõi được.
- Mấy người các ngươi nói mê sảng cái gì, đã nói bao nhiêu lần với các ngươi. Trên bờ không phải trên biển, nếu mất gió cho dù là tốn bạc cũng không mò ra ngoài được. Các ngươi nghĩ ra vào cửa sông Thanh Giang này thuận lợi như vậy sao. Nếu họ thực muốn động thủ, liền ngăn sông lại, chúng ta đi ra ngoài như thế nào? Người trung niên cụt tay đi phía trước nghe thấy không kiên nhẫn được nữa, quay đầu lại quát lớn mấy câu.
- Thất bá, đến lúc đó là đại đội huynh đệ nhà chúng ta cứng rắn liều chết chém giết đi ra, đến quan quân còn không sợ nữa là.- Nơi chốn thái bình này thì nuôi dưỡng ra được người thá gì chứ?
- Ngươi chính là kiến văn hạn hẹp. Người trên biển chúng ta có bổn phận gì xem thường người trên bờ. Lần đso lên bờ không phải là đánh nhau với người Oa quốc sao, là các ngươi xung phong trước tiên sao? Các ngươi là chưa từng thấy qua binh mã Từ Châu, chính là tinh nhuệ nhất đẳng đấy, chúng ta có đánh cũng đánh không lại. Trung niên cụt một tay kia rất trịnh trọng nói.
Lại có thêm một người hỏi.- Hải thúc, thực sự là như vậy sao, nhưng lại nhìn không thấy cái gì a. Nguyệt Cảng, Áo Môn đều có pháo đài đấy, như thế nào mà chỗ này đều không thấy. Khối thịt béo bày ở trong này, vốn là không có người nào động tới?
Hải thúc cụt một tay kia lắc đầu nói.- Việc này ta không biết, tuy nhiên ngươi cũng không có nói sai, khối thịt lớn béo bở bày ở nơi này, làm sao lại không có ai động vào được chứ. Đội Chung Bân thường hay lui tới trên mặt biển Chiết Trực, làm sao lại không động tay động chân, y gột rửa bờ biển này cũng không phải là lần một lần hai đâu.
Mấy lời này không ngừng truyền tới trong tai môt người trung niên cách đó ngoài mười bước chân. Y càng nghe càng kinh hãi, vừa híp mắt lại nhìn về phía trước, vừa hạ giọng nói.- Báo cho đoàn trưởng, để cho bọn họ sắp xếp tuần đinh mặc giáp lại đây, mấy người này chỉ sợ là tội phạm vong mạng!
Vừa mới có người chạy đến báo tin, lại nhìn thấy tiểu nhị nơm nớp lo sợ đi theo phía sau đột nhiên ngã xuống đất, sau đó dùng cả tay chân bò về phía sau, bộ dạng kinh hoảng đến cực điểm, bảy người mà tiểu nhị Phúc Kiến đi theo cũng quay đầu lại, vài tên trẻ tuổi còn đứng ở đằng kia cười ha hà, cử động đột ngột này khiến mấy gã tai mắt ngầm đi theo một đội này đều dừng bước, lập tức lộ ra dấu vết.
Người trung niên gánh vác giám thị theo dõi cũng muốn thổi còi đồng báo hiệu, tiếng còi nổi lên tuần đinh gần nhất nhất định sẽ đuổi tới, nhưng không ngờ bảy tráng hán vong mạng trên biển kia lại không có so đo gì, họ chỉ mỉm cười rồi quay đầu tiếp tục đi về phía trước, hoàn toàn là điệu bộ không thèm đếm xỉa đến cái gì.
Thật đúng là xem mọi chuyện trở nên trọng yếu rồi, đến địa bàn của Triệu Tự Doanh là rồng phải nằm hổ phải ngồi, bằng không sẽ cho ngươi biết thế nào là sét đánh. Điệu bộ đối phương như vậy khiến người giám thị phải tự cắn răng, đến nước này cũng không cần phải ẩn giấu hành tung làm gì thẳng thừng triệu tập sức mạnh. Quái lạ chính là người phía trước không ngờ cũng không bỏ chạy cũng không đánh nhau, chỉ là vẫn tự do tự tại đi về phía trước.
Đã có hai mươi tuần đinh mặc giáp cầm phác đao đuổi tới, còn có hơn mười người cầm theo dây móc cán dài, chỉ cần có lệnh sẽ lập tức tới bắt người, nhưng người chủ trì chuyện này cũng không hạ mệnh lệnh bởi vì đối phương không có làm điều gì trái luật, chẳng qua là nói chuyện hung tàn một chút, nếu chẳng may đối phương chính là chúa biển đến nơi này bàn việc buôn bán trên biển thì chẳng phải là chính mình làm việc lỗ mãng hay sao, hơn nữa đối phương sau khi phát hiện có người theo dõi cũng không có cử động gì kịch liệt, xem ra cũng không giống là người giỏi võ.
Hễ là nhân mã Triệu Tự Doanh, đối với sức mạnh Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang đều có tự tin tuyệt đối, họ không biết đối phương sẽ có hành vi dương đông kích tây gì, làm nhu vậy cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, người chủ trì nơi này do dự hồi lâu cuối cùng vẫn là ra hiệu cho mọi người đi theo.
Nhưng cứ đi theo như vậy, càng đi càng thấy cục diện càng thêm quỷ dị. Mặc dù người đi đường cũng nhìn ra được có bảy người đi phía trước, phía sau có mấy chục tuần đinh đi theo ngược lại không có kẻ nhàn rỗi nào dám vây xem. Tuần đinh đối đãi bọn người không can hệ gom tới xem náo nhiệt thêm phiền nhiễu có các loại các sửa trị, từ quất roi tới đào vét bùn sông sớm đã thu dọn người nhàn rỗi và người có lòng dạ vây xem náo nhiệt ngoan ngoãn rồi.
Không ngờ đối phương lại đi đến trước cửa tổng hiệu Vân Sơn Hành. Sau khi phòng mậu dịch thành lập, tổng hiệu Vân Sơn Hành liền ở Từ Châu dời tới cửa sông Thanh Giang, bởi vì chỗ này mới là nơi tụ tập và phân rải hàng hóa mậu dịch, tổng hiệu ở nơi này tất nhiên làm việc tiện lợi. Bởi vì Chu Học Trí thân phận quý trọng, lữ thứ ba của Đổng Băng Phong trú đóng ở ngoài cửa sông Thanh Giang, chỗ này liền trở thành cốt lõi của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang.
Trên dưới Triệu Tự Doanh cầu mộc mạc, mà tổng hiệu Vân Sơn Hành ở cửa sông Thanh Giang lại khác biệt, việc buôn bán chính là phải cho người ta biết thực lực gốc gác nhà mình, cho nên nơi này có chút khí thế đường hoàng. Ở dọc theo lưu vực ven sông cửa sông Thanh Giang tấc đất tấc vàng này không ngờ còn làm ra một mảnh đất phủ đá tảng lớn như vậy, dùng để dừng đậu xe ngựa.
Vân Sơn Hành nơi này là tòa lầu các hai tầng, nối giữa các lầu là các cầu gỗ, không cần nói gì thêm cũng biết nơi này so với những chỗ xung quanh là cao hơn một tầng, còn có loại khí thế áp chế cửa sông Thanh Giang. Kiến trúc này cũng cho đám thương giàu có ở cửa sông Thanh Giang định ra một cọc tiêu, tuy rằng mọi người đều biết điều không xây ở bên cạnh nhưng lầu các xây dựng xung quanh cửa sông Thanh Giang không thiếu, ít nhiều cũng là khoảng chừng ba tầng.
- Đúng là nơi này so với những ngôi nhà gạch của bọn quỷ Tây ở Nam Dương cũng không khác biệt lắm.
- Lên núi xem còn có lầu đất! Không ổn, nơi này không ngờ lại có pháo đài. Các ngươi thấy không, cái có tấm ván gỗ đậy lên đấy!
Sau khi nhìn thấy quy chế xây dựng tổng hiệu Vân Sơn Hành, trong bảy người kia có lời cảm thán như vậy phát ra. Một quảng trường rộng lớn như vậy hợp với lầu các Vân Sơn Hành quả thật có vẻ phú quý đại khí khiến người ta sinh lòng kính ý, hơn nữa chỗ này khác hoàn toàn so với đường phố tầm thường, tới nơi này đều là những người giàu có cưỡi ngựa ngồi xe ngồi kiệu, cảnh tượng tràn đầy giàu có bực này không có nơi nào khác giống như vậy.
Tuy nhiên phòng bị ở nơi này so với những nơi khác thì nghiêm ngặt hơn rất nhiều, nơi này chính là một trong những chỗ trọng điểm phòng ngự. Liên đội gia đinh trú đóng nơi này, trung đội tuần đinh tuần tra xung quanh còn có Nội Vệ mặc thường phục lẩn trốn trong đám đông, thậm chí ở trong các quán trà dọc theo quảng trường còn có Bổ khoái phủ Hoài An trấn thủ, một khi cần quan phủ ra mặt bọn họ nhất định sẽ ra tay.