Lời này nói ra, bên dưới tức thì đánh trống reo hò ồn ào, còn có người đấm ngực giậm chân khóc lớn, gào khóc nói.- Từ lúc tiểu sinh đỗ đạt, trong nhà theo đó sống khá giả, bọn thân quyến cũng được chiếu cố. Nhưng những phản tặc Từ Châu này vừa tới, cuộc sống cả nhà tốt đẹp này liền theo đó tàn lụi rồi. Có người bị bức làm tá điền cho người Từ Châu, có người bị cưỡng ép đi làm công, thật sự khổ không tả xiết. Thê thảm, thê thảm lắm!
Xung quanh lại là có một mảnh thanh âm phụ họa, vị khóc lóc kể lể này giọng nói lớn một chút, kẻ xem náo nhiệt bên ngoài nghe được rất rõ ràng, khéo thay có người quen biết vị này.
- Ngô tú tài cũng có mặt ở nơi này nói chuyện. Sau khi gã đỗ đạt, bọn thân thích mang ruộng đất nương tựa, gã thu khế ước nuốt hết ruộng đất, ngược lại cho thân thích một miếng cơm ăn. Nhưng cái đó so với làm đứa ở, làm công cho ngoài thành không cao hơn bao nhiêu. Điền trang người Từ Châu mở ra kia là ký nô khế, đây cũng tốt hơn rất nhiều so với gã. Làm công như vậy ăn cơm no còn có thức ăn mặn, vì sao không đi.
- Nhỏ giọng một chút, những người đọc sách này nổi lên bản tính độc ác, đánh chết người quan phủ cũng không dám trách tội!
Bên ngoài nhỏ giọng bàn luận dĩ nhiên không làm xấu tới tâm tình sôi trào của sĩ tử Tế Ninh, càng nói mọi người càng là hiểu rõ. Từ Châu bên đó là muốn cắt đứt con đường sống của mình, nếu như bỏ mặt người Từ Châu tiếp như vậy, địa vị của mọi người, đặc quyền của mọi người, thu vào của mọi người, những thứ đồ khiến địa vị của mọi người ở trên người đó cái gì cũng không có nữa.
Lần tụ họp ở trước học châu Tế Ninh cũng là có kẻ tổ chức, tin tức các nơi đều hết sức mau chóng ở nơi học châu đưa đi, đợi sĩ tử các nơi đã tới gần như đông đủ, có ba người đi về hướng trong thánh miếu học châu, nơi đó là chỗ cung phụng thánh hiền nhà Nho.
Không qua bao lâu, liền nhìn thấy một người ở giữa hai tay nâng bài vị đi ra, hai người kính cẩn đi theo hai bên, từ trước cửa văn miếu bắt đầu đi thẳng ra ngoài, hễ là chỗ có kẻ sĩ đọc sách đều là trở nên yên lặng.
Từ trong tới ngoài, tất cả mọi người đều biết khối bài vị kia là cái gì, trên đó viết "Tiên Sư Chí Thánh". Đấy chính là bài vị của Khổng Tử thánh nhân, đây thay mặt cho địa vị chí cao vô thượng của Nho học, mặc dù là thiên tử cũng phải hành lễ kính cẩn trước bài vị này, đây chính là chỗ dựa dẫm của người đọc sách.
Sau khi người nọ đi xuống bậc thang văn miếu hai tay nâng thật cao bài vị Tiên Sư Chí Thánh lên, bọn kẻ sĩ văn nhân tức thì lặng ngắt như tờ, không biết ai dẫn đầu từ trong tới ngoài đều đồng loạt quỳ xuống bái lạy.
Người giơ bài vị nọ cao giọng nói.- Chư vị, trung hiếu đại nghĩa làm đầu, ghi nhớ giáo huấn của Tiên Sư Chí Thánh, hôm nay bọn ta muốn đi gặp những hào tặc Từ Châu đó nói công bằng!
Bên dưới ồn ào hưởng ứng, có người lòng đầy căm phẫn đứng dậy nói.- Chư Quân! Quan lại nhát gan cùng một giuộc với tặc đảng Từ Châu. Phải hạng người như chúng ta đuổi mây mù thấy trời xanh, hôm nay nếu như không đi, cũng liền vứt hết!
Những lời này lập tức khuấy lên tình cảm đám đông, mọi người đáp lời ầm ầm. Bọn họ đều là dáng vẻ nhiệt huyết sôi trào, người cầm bài vị nọ đi thẳng về phía trước, mọi người đồng loạt đứng lên đi theo ở đằng sau.
Bá tánh nhàn rỗi vây xem lại có kẻ mê muội, đã bị kẻ sĩ đi ở đằng trước quát lớn.- Các người còn chưa tránh ra, đây là bài vị của Khổng thánh nhân, không sợ rước lấy họa sao?
Bá tánh dù không đọc qua sách thế nào, danh hiệu Khổng phu tử, Khổng thánh nhân cũng từng nghe qua. Vừa nghe thấy lời này, luống cuống né ra hai bên, kẻ mê tín càng là quỳ ở trên mặt đất không ngừng dập đầu, nói mạo phạm rồi.
So với việc kẻ nhàn rỗi, bá tánh né tránh ra hai bên, cảm giác của mọi người trong đội ngũ lại khác, không ít người đều là cực kỳ ngưỡng mộ nhìn vị nâng bài vị kia. Vị này bốn mươi tuổi, một thân áo bào xanh sờn màu, tuy nói chỉnh tề, nhưng ở chỗ áo bào xanh lại nhìn ra được mụn vá. Lúc này người này sống lưng đứng thẳng, sải bước về phía trước, trên mặt dường như phát sáng.
- Trần Tiên Hiểu lần này có được may mắn, lần sau không chừng chính là lãnh tụ sĩ lâm Tế Ninh chúng ta rồi.
- Gã lần này xung phong ở đằng trước, sau khi xong việc ai còn để ý tới gã. Cái thứ thư sinh nghèo không chỗ nương tựa như gã, ra trước đầu gió lại như thế nào!
- Lần này nếu như thật đánh bại được Từ Châu, nhà giàu trong thành ngoài thành làm sao sẽ không giơ tay, quan phủ làm sao sẽ không ca ngợi. Gã thi Hương nhiều năm không đỗ, lần này sợ rằng cũng phải có hi vọng!
- Đó cũng là nếu thành được. Hào tặc Từ Châu hung thần ác sát thật muốn vạch mặt động thủ sao?
- Đều tới nơi này, ngươi còn nhát gan như vậy. Chúng ta nhiều hạt giống đọc sách như vậy đi sang, hào tặc Từ Châu làm sao dám động thủ. Ngươi nhìn bọn chúng bình thường cũng là kẻ giảng khuôn phép có chừng mực, hiện giờ chúng ta giơ bài vị Tiên Sư Chí Thánh này lên bọn chúng liền càng không dám động rồi. Nếu như chạm vào bài vị, đánh chúng ta, đó chính là đối địch với kẻ sĩ khắp thiên hạ, các vị quan quyền quý trong triều sẽ không buông tha cho bọn chúng, càng sẽ trở thành kẻ địch chung của thiên hạ!
Hai người xì xào bàn tán, càng nói càng là đại nghĩa lẫm liệt, tràn đầy lòng tin, không riêng mấy người bọn họ như thế, những người khác đều là dáng vẻ như vậy.
Mỗi một đoạn đường đi, liền có người vung tay cao giọng hô to, lúc mới đầu hô gọi đủ loại, tới cuối cùng biến thành mấy câu chỉnh tề "Đất trời sáng rọi, người Từ rời đất Lỗ".
Càng hô càng là khí thế tăng cao, tuy nhiên bọn nhàn rỗi bá tánh ven đường lại nghe không hiểu, cũng có người lầm bầm nói.- Ngươi nói ngươi hô người Từ Châu cút ra khỏi Sơn Đông cũng tốt, nho nhã văn vẻ này ai nghe hiểu được, khiến người ta nóng ruột!
- Chớ có nói nhảm nhiều như vậy, mau trở về báo tin!
Đã là giữa tháng mười, lúc qua ngày mùa màng, người bốn thôn tám xã vào thành quả thật không ít, nhìn thấy nhiều người đọc sách mặc áo dài như vậy đi lại rất nhiều người cảm thấy mới mẻ, thói quen xem náo nhiệt nổi lên, lập tức đi theo sang. Văn nhân kẻ sĩ tụ tập trong thành Tế Ninh này chẳng quá ba ngàn người, nhưng người cùng theo tới cũng đã gần vạn, càng ngày càng nhiều.
Đám quan sai vẫn luôn không có thò đầu ra, điều này mọi người không kỳ quái, chớ nói bên trong thành có Triệu Tự Doanh Từ Châu ở đấy, cho dù lúc không có ở đây, nhiều sĩ tử như vậy tụ chúng, đám quan sai cũng không dám quản. Nhưng tuần đinh khắp nơi trong thành lại cũng không thấy, vào lúc ngày thường, chớ nói là mấy ngàn mấy vạn người tụ chúng, chỉ là quá trăm người tụ tập, ngay lập tức liền sẽ có tuần đinh xuất hiện. Hiện tại mãi không thấy, đây khiến đội ngũ của bọn kẻ sĩ này thật sự càng lúc càng khí thế dâng cao.
Đội ngũ bọn kẻ sĩ muốn đi tới nơi nào kỳ thật không khó đoán, nơi đóng quân của các đội tuần đinh bọn họ sẽ không đi chạm tới. Nơi đó vũ đao động thương xung đột nổi lên khẳng định phải chịu thiệt. Nơi trú đóng của lữ thứ nhất và điền trang nông khẩn cách quá xa, bọn họ cũng sẽ không đi. Nơi thích hợp nhất, chỗ mọi người đều biết chính là phân điếm Tế Ninh của Vân Sơn Hành.