Tế Ninh dựa vào địa vị đầu mối then chốt Vận Hà, là một chỗ thông thương với mọi nơi phồn hoa đông đúc nhất trong thiên hạ. Ở nơi này mở cửa làm ăn buôn bán, lại là thương gia lớn như Vân Sơn Hành này, dĩ nhiên phải xây dựng tu sửa tiệm buôn tráng lệ đường hoàng.
Hơn nữa trong ngoài thành Tế Ninh, thương khách từ nam tới bắc Vận Hà, đại đa số đều giao thiệp với phân điếm Vân Sơn Hành này, tháng ngày lâu rồi, mọi người đối với lữ thứ nhất và đoàn tuần đinh không chút nào để ý, đều cảm thấy phân điếm Vân Sơn Hành Tế Ninh này mới là chỗ cốt lõi của Từ Châu ở nơi này.
Sau khi xuyên qua hai con đường, chỗ đích đến của đám sĩ tử Tế Ninh đã xác nhận, chính là nơi phân điếm Vân Sơn Hành gần sát cổng thành tây Tế Ninh.
Đội ngũ đi được không nhanh, người cầm đầu giơ bài vị Tiên Sư Chí Thánh kia rất là trang trọng, hai bên con đường và trên các con đường giao nhau đã là núi người, biển người. Tuy nhiên lại không có người chắn ở trước mặt đội ngũ người đọc sách. Nhiều năm như vậy kính sợ đối với bọn kẻ sĩ đã cắm rễ tận đáy lòng, nhìn mấy vị đại lão gia mai sau có khả năng làm quan này kết đội đi lại, tất cả mọi người đều kính sợ né tránh ra xa, tránh cho chắn ở trước mặt chiêu lấy họa.
Cứ một đường ngang nhiên như vậy đi tới gần kề phân điếm Vân Sơn Hành, lúc đầu xây dựng phân điếm này, Vân Sơn Hành mua hết một mảnh vùng đất lớn xung quanh đó, làm thành quy chế quảng trường.
Kẻ sĩ Tế Ninh đi ở đằng trước từ xa đã nhìn thấy được, trước phân điếm Vân Sơn Hành có từng đội tuần đinh sắp hàng chỉnh tề, chính đang nghiêm trận đợi địch.
Bọn tuần đinh mặc phục sức thường ngày của bọn họ, áo bào ngắn vải dày màu đậm, nhưng từ xa nhìn thấy còn có đằng sau những hàng đội đó lóe sáng, không giống như là binh khí phản chiếu. Sau đó còn nhìn thấy được tuần đinh cưỡi ngựa cũng ở trong hàng ngũ. Càng có kẻ con mắt tinh nhạy nhìn thấy được, nóc nhà, đầu tường phân điếm Vân Sơn Hành đều có người đứng canh gác.
Sau khi nhìn thấy một bức cảnh tượng này, đội ngũ bọn kẻ sĩ trở nên xôn xao, lẽ ra nói hào tặc Từ Châu này vốn nên dùng võ lực cưỡng bức, nhưng một đoạn đường này cũng không có nhìn thấy, khó tránh khỏi khiến mọi người có chút thả lỏng, lúc này nhìn thấy, mọi người không kìm nổi trở nên khẩn trương.
- Chẳng lẽ bọn giặc Từ Châu muốn động thủ sao?
- Bọn chúng thật dám động thủ với những lương đống nước nhà như chúng ta đây sao?
- Bọn chúng không dám! Bọn chúng không dám!
Đội ngũ tới được chỗ này, bốn phía đều có kẻ nhàn rỗi, bá tánh vây xem, muốn lui cũng không phải dễ lui như vậy rồi. Hơn nữa vị Trần tú tài giơ bài vị Tiên Sư Chí Thánh kia vẫn sải bước tiến tới trước như cũ, đằng sau cũng liền cứ như vậy thúc đẩy đi theo. Sau khi đi được mấy bước liền bắt đầu cảm thấy đối phương sẽ không động thủ, dũng khí một lần nữa theo lớn lớn mạnh lên. Chính là có hữu dụng này, kẻ nào là một trong ngàn người vạn người cũng cảm thấy mình có sức mạnh ngàn người vạn người.
Lại tới gần một chút, nhìn được càng rõ ràng hơn so với mới vừa rồi, đội ngũ kẻ sĩ xôn xao cũng càng thêm kịch liệt so với mới rồi, trường côn đao thương trong tay tuần đinh không cần nói tới, đội ngũ tuần đinh xếp sau lại đều là mặc giáp, còn những người ở nóc nhà đầu tường kia lại cầm cung tiễn hỏa khí, đây rốt cuộc muốn làm cái gì. Còn mấy nơi phân điếm Vân Sơn Hành, ngoại trừ mở cửa lớn, còn lại cửa sổ đều là đóng chặt, nhìn không thấy tiểu nhị chưởng quầy nào đi lại.
Chính vào lúc này, từ trong đội ngũ tuần đinh có một người cưỡi ngựa xông ra, đội ngũ kẻ sĩ không ít người đều là dừng bước, đội ngũ một trận hỗn loạn. Tuần đinh cưỡi ngựa kia cách đội ngũ mười mấy bước dừng lại, cao giọng quát to.
- Đều đứng lại!
Người này trung khí đủ mười phần, giọng nói to dị thường, câu nói này hô lên, đội ngũ kẻ sĩ vốn có chút ồn ào lập tức yên lặng, mà kẻ nhàn rỗi bá tánh xung quanh đi theo tới cũng đều vội vàng căm miệng.
Tuần đinh này lại quát to.- Nơi này là chỗ của Vân Sơn Hành, là trọng địa của Triệu Tự Doanh. Các ngươi tới nơi này làm cái gì, còn không mau tản ra rời đi!
Y bên này vừa dứt lời, vị Trần tú tài giơ bài vị Tiên Sư Chí Thánh kia lại giơ cao bài bị lên, khàn cả giọng nói.
- Đây là vương thổ Đại Minh, chúng ta là kẻ sĩ Đại Minh, có vương pháp quản chúng ta. Vân Sơn Hành của ngươi, Triệu Tự Doanh của ngươi có gì quản được chúng ta!
Kẻ sĩ vốn có chút bị áp chế tâm tình lại trở nên sôi trào, nhất tề tức giận quát mắng. Giọng điệu của Trần tú tài đó lúc này đã trở nên cao vút, cả người giống như kẻ điên, giơ bài vị Khổng Tử Tiên Sư Chí Thánh tiếp tục cao giọng nói.- Thần chủ thánh nhân ở nơi này, ngươi lại còn dám cưỡi ở trên ngựa, còn dám xông về phía Tiên Sư Chí Thánh gầm rú. Ngươi đây là đại bất kính. Cho dù đương kim hoàng thượng nhìn thấy Tiên Sư Chí Thánh cũng phải cung kính thi lễ. Ngươi còn không xuống ngựa quỳ xuống!
- Đại bất kính! - Đây là bài vị của Khổng thánh nhân! - Ngươi như vậy là phải gặp báo ứng! Đội ngũ kẻ sĩ mồm năm miệng mười thét to gầm lên, mà ngay cả đám dân chúng kẻ nhàn rỗi vây xem cũng đang lầm bầm.
Chỉ cần chạm mặt qua người đọc sách, thậm chí chưa chạm mặt qua, cũng luôn nghe người giảng qua Khổng phu tử Khổng thánh nhân. Từ xưa tới nay địa vị người đọc sách chính là tôn sùng rất cao, ở Đại Minh này lại cao hơn rất nhiều so với triều đại trước, rất nhiều thói quen tín niệm đời đời kế thừa, cắm rễ trong lòng, tuần đinh cưỡi ngựa kia dĩ nhiên cũng từng nghe qua.
Biết chữ hay không biết chữ không nói tới, xem thấy người trước mặt này giơ cao bài vị nói là của Khổng thánh nhân, nhìn gương mặt phẫn nộ của mấy ngàn người đọc sách đằng sau bài vị này, không kìm lòng nổi liền có chút lòng dạ khiếp đảm. Dù sao lời nên nói cũng đã nói xong rồi, vừa lúc thuận thế xuống thang, lập tức thúc ngựa quay lại đội ngũ.
Tuần đinh này vừa lui, cộng thêm do dự nao núng trên mặt y bị bọn văn sĩ thu vào đáy mắt, tình cảnh vừa mới nhìn thấy hàng ngũ tuần đinh mà trầm thấp lại tăng vọt.
Trần tú tài giơ bài vị xoay người lớn tiếng nói.- Đại nghĩa ở đây, vạn phu không lo. Chư quân một lời khích lệ tinh thần hăng hái, hướng tới bọn giặc Từ Châu coi trời bằng vung này đòi lại công đạo!
Bọn kẻ sĩ tiến lên trước, kẻ nhàn rỗi bá tánh xung quanh cũng theo đó tiến lên. Thoạt nhìn tuần đinh Từ Châu ngày thường hung tàn ác sát này không dám quản, như vậy chỉ cần xông vào phân điếm Vân Sơn Hành này, bên trong bao nhiêu vàng bạc, của cải chờ mọi người lấy. Căn phân điếm này ngày thường kiếm nhiều tiền, bao nhiên vàng bạc ra vào mọi người cũng đều nghe qua rất nhiều lời đồn.
Thừa dịp loạn phá phách cướp bóc, đám bá tánh, bọn người nhàn rỗi đều sẽ thuận tay làm một lần. Ngay lúc loạn quân Văn Hương Giáo vây thành mở thành, sau đó lại bị Triệu Tự Doanh Từ Châu vây thành phá thành thu phục. Mấy lần tới lui này, hơi có chút thừa dịp loạn kiếm lời, lần này bọn họ thoạt nhìn cơ hội lại tới rồi không ít người trên mặt đều lộ ra thần sắc kích động và tham lam, mà rất nhiều người đọc sách trong đội ngũ kẻ sĩ trên mặt đều hiện lên vẻ biểu tình giống như vậy.