Mọi ngươi cũng nghĩ tới được Lầu gia này lăn lộn ở kinh thành đã lâu, không biết cục diện nơi Sơn Đông hiện giờ, kết cuộc chạm trúng ngay một tấm sắt cứng, chính bọn chúng tìm chết, mọi người cũng không nên đi cùng. Mấy vị quan sai trên ngựa sực tỉnh, lại tức khắc đổi một bộ mặt cười, người cầm đầu nọ cười hì hì ôm quyền nói.- Mấy người chúng ta biết điêu dân nơi này ngăn cản thương đội Từ Châu đi ngang qua, cố ý lại xua đuổi dẫn đường, tránh cho các vị gặp phải bất tiện gì.
Lời này khiến bá tánh trấn Phòng Gia xung quanh đều ngu muội rồi, ngay cả mười mấy gã bạch dịch trợ thủ vây xung quanh đều không hiểu ra sao cả. Nhưng quan sai trên ngựa vẻ mặt biến chuyển mau lẹ, lúc xoay đầu đã trợn mắt giống như tượng kim cương.- Tụ chúng gây rối, các ngươi đây là muốn tạo phản sao? Còn không mau tản đi, bằng không đều bắt hết vào trong đại lao.
Bá tánh trấn Phòng Gia nào thấy qua điều này, đối với quan sai đều là sợ hãi, ngay tức thì tản ra bốn phía. Nhưng mấy tộc nhân Lầu gia đi mời quan sai kia lại sốt sắng, bọn họ cũng biết lúc này có chút không đúng, chỉ ở nơi đó gắng sức thấp giọng nhắc nhở.- Lầu đại nhân nhà chúng ta chính là người đưa bái thiếp tới.
Quan sai trên ngựa thấp giọng trả lời một câu.
- Không lo tới nổi Lầu đại gia nhà các ngươi. Ở trên mặt đất Sơn Đông này ai dám đắc tội con cọp Từ Châu kia. Lập tức giơ rơi lên hung hăng quất xuống quát thét.- Tránh ra, chớ có chậm trễ việc công của đội ngũ Từ Châu.
Đội ngũ Từ Châu đã làm sẵn chiến đấu lúc này mới nhẹ nhành thở ra, mấy gã quản sự hô hoán đội ngũ tiến lên cũng không có thả con tin ra, lúc tới trước mặt mấy vị quan sai cười giả lả kia, lại lấy ra một bọc giấy nhỏ đưa sang, cười nói.- Các vị làm việc vất vả, mời các vị uống rượu, uống trà.
Quan sai huyện Chương Khâu không dám giơ tay ra đón, nhưng quản sự dẫn đội Từ Châu lại rất lễ độ. Sau khi quan sai kia đón lấy bọc giấy vừa ước lượng nét cười trên mặt lại thêm mấy phần nồng đậm, gã cũng không ngờ được người Từ Châu làm việc coi như hòa khí, ngập ngừng một chút đánh bạo nói.- Các vị, có chúng tiểu nhân trông coi, những điêu dân này cũng không đáng ngại, không bằng thả ra trước, bằng không nhiều người như vậy đi theo cũng rắc rối.
Ở trong chuyện này, đội ngũ của Triệu Tự Doanh lại không có một tí khả năng châm chước.- Đợi ra khỏi địa phận Chương Khâu của các ngươi hẵn nói.
Tuy nhiên kế tiếp quả thật không có trở ngại phiền phức gì, phải nói là hết thảy mọi chuyện thuận lợi, đội ngũ của Triệu Tự Doanh cũng làm ra hứa hẹn, sau khi ra khỏi địa phận huyện Chương Khâu, phóng thích mấy chục người làm con tin áp giải.
Đội ngũ hơn ngàn người xuất hiện ở dưới thành Tế Nam quả thật sẽ dẫn tới chấn động, cho nên mọi người cố ý vòng đi xa một chút, nhưng vẫn là phái người vào trong Vân Sơn Hành ở thành Tế Ninh đòi một lá cờ xí, mọi người liền biết là đội ngũ, đội xe của chính Vân Sơn Hành và Triệu Tự Doanh Từ Châu, các phương, các thế lực đều phải nể mặt.
Thật sự ra vùng đất Triệu Tự Doanh khống chế ở Sơn Đông lúc này đại đa số là của phủ Duyện Châu, toàn bộ phủ Đông Xương và một nửa phía tây phủ Tế Nam thì không dính dáng tới, tất cả mọi người đều phải nể mặt, cờ xí này cũng hữu dụng, đi tiếp về hướng đông không có nhiều hữu dụng như vậy.
Lúc sắp đi vào trong địa phận phủ Đông Xưởng, người Vân Sơn Hành phái tới tiếp ứng, người mắc bệnh thân thể già yếu thì tĩnh dưỡng ngay tại chỗ, đợi sau khi khôi phục lại tiếp tục bố trí. Đợi sau khi dọc theo Vận Hà tiến vào địa phận phủ Duyện Châu, liên đội đoàn luyện bắt đầu tiếp ứng, ngày hôm đó nghỉ ngơi ở trong điền trang của nông khẩn Triệu Tự Doanh, hết thảy mọi chuyện đều rất tiện lợi.
Đám bá tánh tới từ Liêu Đông đều nhẹ nhàng thở ra mà mỗi người dẫn đường đều không rảnh rỗi, bọn họ đều tự mỗi người hoặc là hợp lại viết thư, hoặc là tự mình động thủ, đem những gì mắt thấy tai nghe và gặp phải trên đường cấp báo tới nơi Từ Châu. Nảy sinh rất nhiều chuyện không hợp với phán đoán, những chuyện đó đều phải mau chóng báo lên trên bằng không đợi đội ngũ tiếp theo sau sang gặp phải, gây ra rắc rối gì trọng trách này thật là to lắm.
Những tin tức từ phủ Đăng Châu đưa về kia, tất cả mọi người đều biết sự tình trọng đại, lập tức an bài khoái mã truyền tin, suốt đêm đưa tới Từ Châu.- Như vậy không có gì không đúng. Trên đời này nào có nhiều chuyện tốt vừa lòng như ý như thế.
Triệu Tiến và người bên cạnh đối với những thư tín này quả nhiên cực kỳ coi trọng, nhưng đối với những rắc rối trong phủ thành Đăng Châu, gặp phải trên đường đi, Triệu Tiến lại không có mảy may tức giận, ngược lại rất thoải mái. Vương Triệu Tĩnh hiểu rõ Triệu Tiến vì sao nghĩ như vậy.- Đại ca nói đúng, những việc lộ đầu này, chúng ta phải sẵn sàng cũng phải tốt hơn nước tới chân mới nhảy.
Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ chuyện trò cũng rất nhanh đưa ra đề nghị.
- Chỗ Lầu phó tướng hẳn biết nặng nhẹ. Đi lần này nữa, chúng ta bố trí người Vân Sơn Hành tới cửa nói chuyện, làm dịu đi giao tình đôi bên, về sau không cần tìm rắc rối nữa thì tốt. Về phần các con đường phủ Tế Nam kia cũng sẽ bố trí người đặt trạm gác, làm sẵn quen biết với bá tánh ven đường.
Đối với đề xuất hết mực khuôn phép này, Triệu Tiến lại cười lắc đầu.- Cách làm này của các người cũng không tệ, tuy nhiên cho người ngoài trông thấy, đây chẳng qua là một lối làm ăn buôn bán của Vân Sơn Hành, nếu như đã là làm ăn buôn bán vậy thì không phải chuyện đại sự gì.
Vương Triệu Tĩnh có chút nghi hoặc.- Ý của đại ca là gì?
Triệu Tiến cao giọng nói.- Phát ra mệnh lệnh cho Trần Thăng và chủ quản nông khẩn, mậu dịch bên chỗ Sơn Đông, bảo bọn họ tập hợp đội ngũ của lữ thứ nhất ở Tế Ninh, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng bắc tiến phủ Tế Nam.
Mệnh lệnh này của hắn vừa hạ xuống, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ cùng với Cát Hương đều bị khiếp sợ rồi, ngạc nhiên nhìn Triệu Tiến. Lữ thứ nhất vào phủ Tế Nam, vậy thì chẳng khác nào mưu đồ toàn bộ địa phận Sơn Đông, tiến sát nơi hiểu yếu kinh kỳ Bắc Trực Lệ, chẳng lẽ sắp phải động thủ làm đại sự, nhưng thật sự quá đột ngột rồi, ngay cả Cát Hương cũng không kịp hưng phấn.
Triệu Tiến cười quét mắt nhìn mọi người lại thêm vào một câu.- Cũng đưa tin gấp cho Mã Xung Hạo, bảo y tung tin tức này tới khắp chốn quan phủ Sơn Đông. Văn võ các cấp hẳn nên biết đều phải biết rõ.
Lời này nói xong, Vương Triệu Tĩnh mới nhẹ nhàng thở ra, bật cười lắc đầu sau đó lại hỏi.- Đại ca, như vậy mệnh lệnh cho lữ thứ nhất cần đưa xuống hay không.
Triệu Tiến trầm giọng nói.- Phải đưa xuống, lữ thứ nhất là một chỉnh thể mà không phải bốn đoàn phân trú đóng bốn nơi, hành quân diễn luyện cũng cần phải có. Chẳng lẽ gia đinh Triệu Tự Doanh còn sợ qua đông sao?
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, cầm sẵn giấy bút trong tay bắt đầu viết, Như Huệ bên cạnh tính toán sơ qua chốc lát cũng là cảm thán nói.- Cũng chỉ có Triệu Tự Doanh chúng ta mới có vốn liếng này, nhà khác nào dám hành quân như vậy. Liên đội trong các thôn trang cũng phải bận rộn rồi!