Tuy nhiên trên dưới Bì Đảo cũng đều có chí khí hiên ngang, trấn Đông Giang không ngờ làm cho lão Nô Nhĩ dùng đến dã nhân Nữ Chân đến trấn áp, xem ra trấn Đông Giang đích xác so với lúc trước mạnh hơn không ít, đồng thời mọi người cũng khá là thả lỏng, đồ vật qua mùa đông năm nay cũng đã dự trữ sung túc, không cần quên cả sống chết đi vào trong địa phận Liêu Đông đánh cỏ lúa rồi. Đánh cỏ lúa này là nói đánh cướp đồ vật trở tiếp tế, nhưng thật sự ra cũng là đi chịu chết, để cho trấn Đông Giang giảm bớt miệng cơm, năm nay cũng không cần tàn khốc như vậy.
Trong tháng chín ở vùng duyên hải Liêu Đông, gió dần dần trở lớn, bắt đầu không thích hợp đi thuyền rồi, đội thuyền sau đưa tới một đám đồ đạc cuối cùng, không có trao đổi được đầy đủ người, chỉ là mang đi không ít đầu gỗ, đợi tới khi vùng duyên hải Liêu Đông đóng băng, thuyền cũng không có cách đến đây. Mao Văn Long và đội thuyền hai nhà đều có hứa hẹn, đợi đầu xuân năm sau lại đến, nhất định có đầy đủ người, gỗ lớn và thổ sản vùng núi, đến lúc đó khẳng định đôi bên vừa lòng.
Đối với đội thuyền mà nói, đây chẳng qua là làm ăn, không chạy đến Liêu Đông, đi nhiều thêm chỗ bên cảng Hải Châu vận chuyển chút hàng tốt, mọi người kiếm được càng nhiều, bọn họ cũng sẽ không để ý cử động của Mao Văn Long, nói chẳng hạn như đội thuyền bên này vừa đi, con thuyền trấn Đông Giang thu thập đầu người Nữ Chân thật thật giả giả vượt biển đi phủ thành Bồng Lai Đăng Châu Sơn Đông, qua bên kia báo công, nói trấn Đông Giang năm nay và giặc Thát có hơn mười trận chiến, giặc Thát chết mấy vạn, trong đó Ngưu Lục, Giáp Lạt Ngạch Chân vài trăm, Bối Lặc vài tên, chém đầu hơn ngàn.
Công lớn như vậy thật là làm cho vua và dân chấn động, Đại Minh từ khi khai chiến với Nữ Chân Kiến Châu, chính là từ thất bại đến thất bại, giờ phút này đã có chiến thắng lớn như vậy. Hơn nữa dựa theo Binh bị đạo Đăng Lai bên kia kiểm tra, gần cả ngàn đầu người này tất cả đều là đầu của Nữ Chân, cái này là đại thắng vô cùng chói mắt rồi, tuy nói các nha môn can hệ trong ngoài triều đình đều biết rằng bên trong đầu người này khẳng định có giả dối, nhưng dám báo công như vậy, năm trăm đầu người Nữ Chân thật tóm lại là có đấy, đây thật là công lớn.
Công huân như thế, triều đình lập tức ban ra phong thưởng, Mao Văn Long thêm hàm Đô đốc, Tổng binh Trương Bàn biến thành thực chức, trấn Đông Giang lại có vài tên Phó tướng, đồng thời giao trọng trách Binh bộ và Sơn Đông gia tăng mạnh đối với quân tư chuyển vận trấn Đông Giang, tiếp viện binh lính. Cứ như vậy tiếp xuống, cho dù cắt xén như thế nào, lợi ích thực sự trấn Đông Giang lấy được cũng sẽ trở nên nhiều. Lần này bên trong tiếp viện, Mao Văn Long cố ý nhắc tới với Tuần phủ Đăng Lai Viên Khả Lập, thỉnh cầu cấp gia tăng thêm thủy sư cho Bì Đảo, có được thuyền lớn tốt nhất.
Ngày thứ năm ngay khi Mao Văn Long phái sứ giả đổ bộ ở Sơn Đông, bên phía Từ Châu đã nhận được tin tức. Đối với hành vi của Mao Văn Long mọi người cũng không nói được gì, gã có lựa chọn của gã, mọi việc đều thuận lợi này là vì thực lực trấn Đông Giang lớn mạnh, từ tư lợi, từ đại nghĩa nói như thế nào đều qua được.tuy nhiên mọi người cũng đoán được một sự việc, đó là Liêu dân sang năm đưa vào chỉ sợ sẽ không dễ dàng như vậy rồi.
Chiêu mộ Liêu dân nửa năm này, nhiều vô số tổng cộng chiêu mộ hơn bốn vạn người, phủ Đăng Châu bên kia hơn một vạn bảy ngàn, trên biển hơn hai vạn, nhưng hơn bốn vạn hộ dân này đặt ở trong các nơi thôn trang phủ Duyện Châu, đều vốn dĩ không đủ dùng, Triệu Tự Doanh còn cần thêm càng nhiều hơn nữa.
Tuy nhiên lúc này, tầm mắt Triệu Tiến và bọn huynh đệ không ở bên Liêu Đông, dù sao vùng duyên hải bên đó đã đóng băng, có giao tiếp cũng phải đến sau mùa xuân sang năm, mấy tháng này khẳng định sẽ có thay đổi, đến lúc đó đi xử trí tiếp là được rồi.
Thật sự thu hút sức chú ý của Triệu Tiến và bọn huynh đệ là chuyện ở Bắc Trực Lệ, tháng chín năm thứ ba Thiên Khải, triều đình phát xuống một đạo ý chỉ, nói Sơn Đông, Hà Nam liên tục dân biến, thế nước Hoàng Hà nguy hiểm cho xung quanh, để nắm được thời cơ quyết đoán, cứu tế bình loạn, thiết lập một chức Tuần phủ, tuần thị ba phủ phủ Thuận Đức, phủ Quảng Bình, phủ Đại Danh phía nam Bắc Trực Lệ.
Ý chỉ này vừa ra, triều đình và dân chúng lập tức ồn ào, Bắc Trực Lệ chính là trọng địa kinh kỳ, là vùng đất vạch định của hoàng đế Thái Tổ và Thành Tổ, đột nhiên ở chỗ này thiết lập một Tuần phủ, vạch riêng ra ba phủ Kỳ Nam, rốt cuộc là mục đích gì?
Suy cho cùng, rất nhanh liền biết sau lưng thúc đẩy ý chỉ này là Thái giám Đề đốc Ti Lễ Giám Ngụy Trung Hiền, việc này rất dễ dàng tra ra, vả lại xem là đồ đảng của người nào ra mặt làm việc này là được rồi. Vừa thấy cái gọi là hoạn đảng đảng làm đó, mọi người lập tức không chịu từ bỏ ý đồ rồi, Khách Thị nhũ mẫu Hoàng đế bây giờ còn không có cách về ở trong cung, chỗ đứng Ngụy Trung Hiền ngươi tự mình còn không ổn, rõ ràng còn dám làm chuyện tự tìm đường chết này, vậy thì hoàn thành tâm nguyện của ngươi.
- Ngụy Trung Hiền định phản.- Gian tà trong triều ở trọng địa kinh kỳ dự thiết quân trấn, vọng cầu trong ngoài cấu kết.- Thiên tử Trường An, nha binh Ngụy Bác, là nguồn gốc tai họa cuối đời Đường, Ngụy hoạn làm lại theo Ngụy Bác, rốt cuộc là mục đích gì!
Thời điểm Ngũ Đại cuối đời Đường trấn Ngụy Bác chính là một vùng phủ Đại Danh hiện giờ, dính líu như vậy cũng nói tới được, ban đầu công kích qua lại, mọi người rất nhanh phát hiện mấu chốt của vấn đề, chuyện này nếu chỉ là một mình Ngụy Trung Hiền làm bậy, cho dù là hoàng đế Thiên Khải tin tưởng đến như thế nào, mặc cho ý chỉ này phát ra, đó cũng chỉ được gọi là trung chỉ, Cấp sự trung Lục khoa và các Ngự sử Đô Sát viện sẽ nắm lấy việc này đấu đến chết, nhưng ý chỉ này lại là đầy đủ, Nội Các, những mấu chốt Ty Lễ Giám và thiên tử cũng không có thiếu.
Kế tiếp, bọn quan viên quyền quý làm náo lên đã được nghe tin đồn từ phía trên, đều là lặng lẽ thu cờ, bên kinh thành có tin tức truyền ra, chuyện này mặc dù là Ngụy hoạn dốc hết sức thúc đẩy, nhưng cái chức Tuần phủ này ông ta lại không chạm vào, các hạng thay đổi dính tới, Ngụy Trung Hiền cùng với đồ đảng cũng sẽ không tham dự.
Vậy mọi người cũng không tranh luận được rồi, nhiều ra một Tuần phủ, thì đó sẽ nhiều ra không ít chức vụ, đây chính là giống với Tuần phủ vùng Vân Dương, mặc dù chính mình không ngồi lên được, như vậy người thân cận với mình có lẽ làm được, mai sau bản thân mình cũng có khả năng làm được, hơn nữa thả ra một người, như vậy trong kinh là thêm ra một chỗ.
Tuy nhiên rất nhanh tranh luận lại nổi lên, lần này tranh luận không phải thiết lập Tuần phủ Đại Danh, mà là ai đi làm Tuần phủ Đại Danh này, rốt cuộc là Án sát sứ hay là Tuần án, chi tiết vân vân, nhưng chi tiết thật sự ngược lại không có người đi để ý, chẳng hạn như, bên này để nắm được thời cơ ứng biến, cho nên phải thiết lập riêng một đội binh mã, chủ chốt do binh mã ba phủ Đại Danh, Thuận Đức, Quảng Bình cộng thêm bộ hạ Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ trước kia tạo thành, lương bổng do các phủ Bắc Trực Lệ đi mà tự xoay xở.