Cho nên sau khi Từ Châu trưng bày ra nhiều đồ sắt như vậy, Lý Lão Hải bên này liền động tâm. Biết giá cả càng phải chăng như vậy, mặc dù đi thuyền tới nơi này vận chuyển cũng rất có lợi, phải biết rằng ở trên mặt biển phụ cận Quảng Đông, muốn lấy được vũ khí thì phải trả giá gấp giá gốc vài lần. Quảng Đông có rất nhiều tiểu thương buôn bán trên biển phải dựa vào đây để phát tài, thậm chí nói đi phải nói lại, việc đến bên này mua bán cũng trở thành món lãi kếch sù, số lượng đồ sắt chất cao như vậy, trong ngoài Đại Minh không biết có bao nhiêu người cần.
Chỉ có điều Lý Lão Hải đã trải qua nhiều chuyện rồi, biết trên đời này không có yến hội ăn chùa, giá thấp như vậy còn giữ được phẩm chất cao như vậy, nghe nói là muốn kiếm tiền, điều này sao có thể. Mọi người thế nào cũng không hiểu, so sánh với giá ở nơi khác nhất định sẽ biết, chênh lệch như vậy tất nhiên là rất mê hoặc, nhất định là có cái gì đó không đúng. Nhưng theo như điều kiện của đối phương đã ngăn chặn hết đường lui của mình. Với mấy lần qua lại ngắn ngủi, Từ Hậu Sinh này cũng không phải lừa gạt, Chu Hành Thư kia tuy nói chuyện cợt nhả, nhưng cũng không phải người làm ăn buôn bán, lúc này hai người đều có thái độ rất chân thành.
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Lý Lão Hải do dự hồi lâu, vẫn là khẽ cắn môi nói.- Nếu đã nói như vậy rồi, lão phu tiếp tục già mồm cũng không phải hán tử rồi, lúc rời đi làm phiền sửa soạn đầy đủ hàng, tối sẽ cho các ngươi số lượng!
Trên mặt Từ Hậu Sinh lộ ra thần sắc hưng phấn, cười liên tục đáp lời. Phần thiết tha này khiến Lý Lão Hải và đám con cháu sinh khả nghi trong lòng, tuy nhiên lúc này cũng không nói ra, chỉ tiếp tục quan sát hỏi han.
Sau khi nhìn kỹ, cẩn thận hỏi qua, bọn Từ Hậu Sinh đã sớm làm sẵn lấy ra tờ giấy, đáng tiếc Lý Lão Hải và vài con cháu, chỉ có một người biết chữ, những người khác cũng xem không hiểu, mặc dù chưa có ngay tại chỗ định ra, nhưng ai cũng biết chắc chắn sẽ mua không ít.
Sau khi ở nơi đó xem xong, Từ Hậu Sinh và Chu Hành Thư lại muốn dẫn Lý Lão Hải và người xung quanh đi chợ búa và chợ muối Từ Châu, Từ Hậu Sinh rơi lại đằng sau thấp giọng cười nói.- Tỷ phủ của ta chung quy tài nghệ giỏi nhất chính là ngân lượng, lúc ấy ta cho rằng nói là tiền công, không ngờ rằng lại là loại này.
Thợ rèn của Triệu Tự Doanh đương nhiên biết giá cả bên ngoài, có chợ lớn Thanh Giang và tin tức Dư gia báo lên, Triệu Tự Doanh đối với phí tổn và giá bán các loại hàng hóa trong thiên hạ là hiểu rõ nhất, tuy rằng là người của phòng thợ tạo ra mặt tiếp đón, giá cả lại là người của Vân Sơn Hành định ra, về sao cũng giống như đồ sắt bỏ bán ở ngoài chợ sẽ không cao hơn nhiều lắm.
Nếu như đoàn người Lý Lão Hải biết giá cả bọn họ cho rằng rất rẻ này chính là giá chợ, khẳng định sẽ càng thêm kinh ngạc, vốn dĩ không ngờ tới Triệu Tự Doanh ở bên trên đó không ngờ còn có rất nhiều lợi, nhất là bọn họ đi nam vào bắc, giá tiền ngoài biển Đại Minh trong lòng đều có tính toán, đây càng khiến cho bọn họ không ngờ tới.
Có máy móc dùng sức nước và sức súc vật khu động, có lò luyện sắt sản sinh ra lượng lớn sắt tôi luyện tốt, cộng với địa vị than sắt của bản thân Từ Châu, và thợ rèn Từ gia cùng với Triệu Tự Doanh thu nạp tới, các mặt này kết hợp liền sẽ làm ra hàng loạt các loại đồ sắt ưu việt. Giống như mỗi món đồ vật, phí tổn xưởng phường Triệu Tự Doanh làm ra chỉ bằng một phần mười thậm chí thấp hơn, giá tiền tất nhiên bị đè xuống, lợi nhuận tất nhiên cao lên. Kỳ thật cũng giống như những xưởng dệt kia, mấy chủ quản phòng thợ tạo cũng có tính toán, đợi tiến độ vải dệt vượt qua xe sợi, sản lượng còn sẽ bạo tăng, phí tốn còn sẽ bị giảm thấp, tới lúc đó lợi nhuận rất cao.
- Tài nghệ và tay nghề chính là ngân lượng. Những lời này được rất nhiều người phòng thợ tạo nhớ kỹ, đám thợ thầy càng so với nhiều người hiểu rõ phép điểm đá thành vàng thần kỳ của Triệu Tiến hơn. Đây không phải phép thần tiên và túc tuệ gì, chỉ cần ngươi kinh nghiệm phong phú làm nhiều nghĩ nhiều rồi, chịu ra công sức suy xét, như thế cũng sẽ có phép điểm đá thành vàng bậc này.
Tuy nhiên mọi người cũng biết, chỉ có ở Triệu Tự Doanh mới làm được điểm này, ở nơi khác vốn dĩ không xem thợ thầy thành người có vai vế, làm sao sẽ hao phí nhiều như vậy, nào đâu sẽ khiến cho người ta có lòng dạ đi suy nghĩ, cả ngày làm trâu làm ngựa mới là bình thường.
Ở trong chợ búa và chợ muối, bọn người Lý Lão Hải nhìn cũng rất dụng tâm, tuy nhiên lại không có gì đáng kinh ngạc, hàng loạt hàng hóa từ các nơi tụ tập tới được bọn họ ghi chép từng thứ một, khiến cho phòng mậu dịch kinh ngạc chính là, bọn Lý Lão Hải để mắt tới vải bông rất nhiều, hỏi han rất cẩn thận, có lẽ Tiến gia thần cơ diệu toán, sớm đã nghĩ tới điều này mới an bài, không ít người có phán đoán như vậy.
Triệu Tiến không có chậm trễ quá lâu, vào ngày thứ tư ở trong phòng khách nghị sự đường của Triệu Tự Doanh gặp Lý Lão Hải, chỉ có Lý Lão Hải và con cháu thân tín nhất mới được cho phép tiến vào. Ở Từ Châu đi lại mấy ngày nay, mấy vị con cháu Lý Lão Hải này đã bị chấn động nhiều lần, buông bỏ thái độ thân phận của mình rất thấp, đối với điều này không có bất kỳ ý kiến nào.
Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính.- Lý đại ca ở Áo Môn giúp đỡ Hậu Sinh rất nhiều. Pháo và thợ thầy kia đều có hữu dụng rất lớn. Chu Hành Thư kia càng là lương tài đã giúp đỡ rất lớn. Từ Châu thiếu nợ Lý đại ca một món nhân tình, binh khí và khôi giáp lần này, năm trăm bộ bên trong đó chính là dâng tặng.
Người khác sẽ cười Triệu Tiến keo kiệt, đại hào như thế, mấy trăm món binh khí tính là cái gì, tuy nhiên Lý Lão Hải lại cảm thấy rất bình thường. Tất cả chuyện làm ăn buôn bán đều không phải từ trên trời rơi xuống, đưa không không ra được người khác nói là hào phóng sảng khoái, đó mới là kẻ phá gia, hơn nữa câu nói này của Triệu Tiến chỉ rõ thái độ rạch ròi đôi bên, khiến lẫn nhau đều bớt đi phiền phức, Lý Lão Hải cảm thấy rất thoải mái.
- Đa tạ ý tốt của Tiến gia, lão Lý thay long đầu nhà ta cảm tạ.
Triệu Tiến nói thẳng.- Ta muốn thuyền biển, muốn thủy thủ biết lái thuyền đi biển. Thuyền này và thủy thủ phải là người của chính ta. Hiện giờ ta còn muốn dùng thuyền, phải có người trên thuyền và trên biển thay ta làm việc. Còn muốn có người Tây am hiểu tay nghề, còn phải có các loại hỏa khí của người Tây. Đây là thứ ta muốn có. Lý đại ca, các người muốn cái gì?
Gọn gàng dứt khoát với Triệu Tiến, Lý Lão Hải và đưa cháu trai của ông ta đều có chút kinh ngạc, lập tức cảm thấy một trận thoải mái, bàn việc chính là nói như vậy mới dễ dàng, hạng người mũi đao liếm máu thật sự không thích lễ mạo tại đương trường.
- Tiến gia quả nhiên là hào phóng. Đại bang của nhà ta không khác. Thuyền nhiều, đông người trên biển, đều là hảo hán tử trong sóng gió lăn lộn ra, không sợ chết không sợ vương pháp, nhưng cũng là kẻ hiểu rõ chiếu theo khuôn phép làm việc. Tiến gia nếu như có đòi hỏi, đại bang của chúng tôi tận hết sức cung ứng. Cái đại bang chúng tôi cần… Lý Lão Hải đầu tiên là dứt khoát ưng thuận, sau đó trầm ngâm chốc lát.