- Chỉ cần đưa tôi đến Bì Đảo, bao nhiêu tài vật của cải chúng tôi cũng dâng lên. Chỉ cần đến Bì Đảo là được rồi. Cầu xin các ngài, cầu xin các ngài. Rất nhiều người bên đó mới thoát khỏi tay bọn Thát tử, nếu lại bị bắt về thì thật sự là sống không bằng chết a! Trương Khai cực kì kích động nói, đầu cũng dập đến chảy máu.
Lý Ngọc Lương đứng ở một bên vô cùng đồng cảm, không ngờ những người Đại Minh còn sót lại ở Liêu Đông lại gian nan như thế, đồng thời trong lòng y cũng nổi lên nghi vấn. Quan quân trú đóng ở phủ Đăng Châu bên kia cũng gần hai vạn, đồ đạc chất đống như núi, lại rất thuận tiện theo đường biển phản công Liêu Đông, như thế nào người bên này lại nói đi Đăng Châu cầu cứu vô dụng?
Thắc mắc thì thắc mắc, đối với loại người như Trương Khai luôn mãnh liệt muốn bảo vệ Liêu Đông, Lý Ngọc Lương vẫn cực kì kính nể, nghĩ nếu giúp được thì là tốt nhất. Lúc nảy sinh ý nghĩ này, Lý Ngọc Lương còn cố ý suy nghĩ, giúp bọn họ đối với Từ Châu liệu có tổn hại hay không, cân nhắc kĩ càng mới phát hiện thật sự không có gì bất lợi.
Lưu Dũng cười lạnh, ở bên kia chậm rãi nói.- Muốn bao nhiêu tài vật các ngươi đều dâng lên, mấy chiếc thuyền chúng ta ở đây quả thật muốn đi BÌ Đảo. Giả như đến lúc lên đảo lại giương đao bạt kiếm, đừng nói cái gì thù lao, mấy người chúng ta hay hàng hóa trên thuyền còn chưa hẳn giữ lại được. Ngươi nói có phải hay không?
Lời này khiến Lý Ngọc Lương giật mình, cũng khiến cho Trương Khai dập đầu càng mạnh, gã dám tư bến thuyền bên kia nhảy xuống biển, can đảm tất nhiên không cần phải nói nhiều. Nhưng trên thuyền này, gã không có chút đường sống nào, đã có mấy người ngó chừng hắn, chỉ cần hơi có chút cử động không đúng, nhất định sẽ bị giết tại chỗ.
Đến lúc này, Trương Khai quỳ gối trên boong tàu thật sự là tuyệt vọng, nhưng vẫn ngẩng đầu nói.- Lần này Thát tử đến đột ngột, bên này không ai ra ngoài báo tin. Mao soái bên kia cũng chắc chắn không biết, nếu như đên này bị đánh chiếm thì tất cả cũng đã muộn rồi. Các vị đại gia, mấy vạn sinh linh trong thành đang chờ được cứu, lão già ngài phát chút từ bi đi!
Lưu Dũng đột nhiên hỏi.- Ngươi đi Bì Đảo sẽ không bị nghi ngờ là gian tế sao?
- Tiều nhân chính là người từ Bì Đảo đến, vốn chính là thủ hạ đắc lực bên người Mao soái, bất cứ ai cũng đều nhận ra. Nghe lời này, Trương Khai như người chết đuối vớ được cọc, lập tức lên tinh thần, thanh âm cũng đề cao không ít.
- Được, ta đưa ngươi qua đó! Lưu Dũng trả lời ngắn gọn.
Nghe được câu này, Trương Khai đầu tiên sửng sốt, cả người ngã ngồi trên boong thuyền, trước hết là nhếch miệng cười, miệng cười toe toét rồi lại chuyển sang gào khóc dữ dội, những người trên thuyền nghe được đều cảm thấy vô cùng khó chịu.
Sau khi xác định đi đến Bì Đảo, thủy thủ trên thuyền căng buồm chuyển lái, bắt đầu hướng về phái Bì Đảo. Lúc đến nơi, dẫn đường trên biển đã sớm chuyển thành thuyền mà bọn Lưu Dũng thuê ở Bồng Lai Đăng Châu, dựa theo những gì mà người dẫn đường nói, thuyền đi theo lộ trình từ Liêu Đông đến Sơn Đông, thì có vẻ rất quen thuộc với Bì Đảo bên kia.
Trước khi bọn họ lên thuyền, cứ nghĩ đi biển là lái thuyền vượt biển, nhưng sau khi lên thuyền rồi mới biết là không phải thế. Thuyền đi biển chỉ đi dọc được theo đảo nhỏ và đường ven biển, chỉ có như thế mới có dấu hiệu chỉnh hướng đi của thuyền.
Bởi vì thuyền và đường ven biển phải duy trì một khoảng cách nhất định, tối thiểu là phải ở trong tầm mắt nên điều này cũng cho người trên bờ có cơ hội truy tìm tung tích. Đội thuyền của bọn Lưu Dũng đều đi dọc đường biển theo hướng đông bắc, trên bờ vẫn luôn có người cưỡi ngựa đi theo, hẳn là binh mã của Nữ Chân Kiến Châu.
- Bọn họ không dám đi theo quá lâu, từ Lữ Thuận một đường đến Bì Đảo, còn có không ít binh mã trung nghĩa của Đại Minh ta đang đi lại. Thát tử không dám xuất động đại quân, cũng không dám lui đến bên này. Trương Khai đứng ở mạn thuyền bên kia nói rất chắc chắn.
Ngày hôm sau đi thuyền, binh mã Nữ Chân Kiến Châu bám theo đã không thấy tăm hơi, dựa theo những gì mà người dẫn đường trên biển đã nói, từ bên này đến Bì Đảo, dòng chảy và hướng gió đều thuận, đi thêm một ngày nữa là tới nơi.
Một đường này, trên bờ thường thấy có người sinh sống, nhìn từ phía xa cũng không rõ là Đại Minh hay là Nữ Chân Kiến Châu, dù sao thuyền cũng sẽ không đến gần bờ.
Mỗi người trên thuyền đều rất bồn chồn, bọ họ mặc dù là võ phu Từ Châu nhưng đây cũng là lần đầu tiên thân ở địch quốc, lại phiêu dạt trên biển. Chỉ có Lưu Dũng là vẫn bình thản, mỗi ngày vẫn nói chuyện cùng Trương Khai, chuyện lớn chuyện nhỏ đều nói. Trương Khai không biết thế nào, nói chuyện với Lưu Dũng lúc đầu còn có điều giấu giếm nhưng trong lúc bất tri bất giác cái gì cũng đều kể hết ra.
Không khác những gì người dẫn đường đã nói, đoàn thuyền đúng hẹn đến Bì Đảo bên kia. Trương Khai đã bình phục khá tốt lập tức muốn đoàn thuyền cập bến, nhưng Lưu Dũng lại không đồng ý, đoàn thuyền mỗi chiếc đều giương buồm đợi mệnh, chậm rãi hướng về phía BÌ Đảo.
Bì Đảo diện tích không nhỏ, có lẽ không khác phủ thành Bồng Lai phủ Đăng Châu là mấy. Ở trên thuyền thấy được doanh trại BÌ Đảo. Điều khiến mọi người phải kinh ngạc là mặc dù Bì Đảo đơn độc ở ngoài biển, cách trấn Giang Bảo mà Nữ Châu Kiến Châu khống chế không xa nhưng cảng biển lại không có bất kì phòng ngự nào, ngược lại sau khi thấy đoàn thuyền có không ít người từ doanh trại xông ra ngoài vẫy tay reo hò.
- Lão gia, để tiểu nhân qua đó. Bọn họ cho là chúng ta là viện quân hoặc là thương đội. Quân tình Kim Châu và Lữ Thuận bên kia rất cấp bách, không được chậm trễ, ngài để tiểu nhân qua đó đi! Trương Khai cũng hiểu e ngại của Lưu Dũng nên chỉ mở miệng cầu xin.
Đối với việc này, Lưu Dũng không có bất kì cản trở nào, sau khi dặn dò một tên gia đinh vài câu, bảo gã mang theo hai thợ thuyền Dư gia thả thuyền nhỏ cùng Trương Khai đến doanh trại bên kia báo tin, còn đội thuyền thì vẫn duy trì trạng thái bất cứ lúc nào cũng rời đi như lúc ban đầu.
Ở trên thuyền thấy được, sau khi con thuyền chở Trương Khai cập bờ Bì Đảo, Trương Khai lên bờ còn ba người còn lại trên thuyền bị binh khí cưỡng chế đến doanh trại. Đoàn người trên thuyền thấy một màn này đều vô cùng căng thẳng. Nhưng Lưu Dũng vẫn bình tĩnh như trước, bảo mọi người yên tâm chờ đợi.
Không sai biệt lắm khoảng nửa canh giờ sau, ba người lúc trước bị áp giải đến doanh trại đi ra, đi theo có Trương Khai và một người khác. Bọn họ lại lên chiếc thuyền nhỏ chèo về phía này.
So với lúc rời đi vừa rồi, Trương Khai căng thẳng suốt mấy ngày nay cuối cùng cũng đã thở phào nhẹ nhõm. Còn người Bì Đảo theo hắn đến lại vô cùng bình tĩnh đề phòng. Người này cao gầy, tay trái thiếu mất hai ngón tay, cầm theo một thanh đao nhạn linh đã quấn chặt vải đen cho thấy đã tắm không ít máu. Tuy nhiên vị nhân sĩ Bì Đảo này sau khi lên thuyền cũng rất lo lắng phòng bị, trên thuyền đồng dạng có một đám người chém giết không yếu, hơn nữa còn là cục diện lấy ít địch nhiều.