Từ Hậu Sinh và vài tên chủ quản đều bận rộn ở bên này, lúc Triệu Tiến tới chỉ một mình Từ Hậu Sinh đến tiếp đón, những người khác vẫn đang vội vã làm việc.
Bình thường Từ Hậu Sinh đều ăn mặc như kẻ sĩ, toàn thân rất sạch sẽ. Tuy nhiên lúc này lại giống như thợ rèn vậy, một áo bào ngắn bám bụi bẩn, mặt cũng là người hát hí khúc. Một mảnh thuỷ tinh nâu che mắt treo ở trước ngực, hai mắt toàn là tơ máu, thoạt nhìn đều thấy mệt mỏi lao lực.
- Tỷ tỷ đệ mà thấy sẽ rất đau lòng.
Triệu Tiến cười nói, trông thấy cái bộ dạng này của Từ Hậu Sinh rất vừa mắt.
Từ Hậu Sinh tiện tay lau mặt, chẳng những không có sạch sẽ, ngược lại càng thêm ô uế. Y cười hì hì nói.- Nam nhân của Từ gia nên có cái bộ dạng này, tỷ tỷ của đệ mà thấy nhất định sẽ rất vui mừng đấy.
Nói xong câu này, Từ Hậu Sinh hưng phấn vô cùng.- Tỷ phu, huynh nói xem cái lò rèn kia tạo ra được bao nhiêu sắt tốt? Mười cân sắt thô, nếu làm sẵn tốt độ lửa làm ra được tám cân rưỡi thép tôi đấy!
Lúc Từ Hậu Sinh nói đến con số này, hai tay y không ngừng kích động múa may, hoàn toàn mất hết bộ dạng khiêm tốn thu vào bên trong như bình thường.
Từ Hậu Sinh càng nói càng kích động.- Tỷ phu, một cân sắt thô tốt nhất bất quá đổi được một mẩu bạc, nhưng một cân thép tôi tốt nhất sẽ bán được bảy tiền tám tiền. Giá qua tay cũng phải có lợi tức gấp mấy chục lần. Tỷ phu, rượu trắng kia cũng là phép của huynh, xe sợi cũng là phép của huynh. Rốt cuộc huynh còn phép nào sửa dở thành hay không?
Những lời này Triệu Tiến cũng không cách nào nói tiếp, chỉ cười cười vỗ vai y. Đợi Từ Hậu Sinh bình tĩnh, Triệu Tiến mở miệng hỏi.- Đại pháo mười sáu cân và mười tám cân thế nào rồi?
Từ Hậu Sinh trả lời.- Đúc được cái kia không khó, chỉ là tốn công phu rèn đúc mài dũa các thứ. Qua ít ngày liền làm xong, mời đại tỷ phủ đến kiểm tra.
Nói xong câu này, Từ Hậu Sinh cũng theo đó giảm thấp thanh âm.- Đại ca, thép tôi của chúng ta cũng dùng để tạo pháo được, hiện tại đệ nghĩ muốn dùng thép này để tạo mười hai đại pháo cân trở lên, nếu dùng hợp… Triệu Tự Doanh chúng ta sẽ không lo nghĩ chuyện thiếu đồng rồi.
Triệu Tiến cười nói.- Hoả khí không làm cẩu thả được. Nếu như tạo pháo dùng đồng tốt nhất vậy hãy tận hết sức dùng đồng. Đệ không cần bận tâm điều này. Huynh sẽ thu xếp.
Từ Hậu Sinh hưng phấn vừa rồi vẫn chưa tan, tiếp lời.- Đại ca, chúng ta tạo ra thép tôi thật là quá tốt. Súng hỏa mai và giáp sắt tiêu hao tất nhiên không quá lớn, nhưng ngược lại nên đi bán thép tôi mua đồng. Món làm ăn này chúng ta rất đáng làm.
Triệu Tiến không có nói tiếp, chỉ nhìn mấy người cách đó không xa. Những người đó cũng mặc áo ngắn giống đám thợ rèn nhưng diện mạo các thứ đều không giống như vậy. Hơn nữa thấy mấy người này cách biệt khá xa với những người khác, vừa nhìn là biết ngay đó là những giáo sĩ bị đem đến nơi này.
Từ Hậu Sinh theo ánh mắt của Triệu Tiến nhìn sang, y liền vội vàng giải thích.- Tỷ phu, những hoà thượng Tây Dương đó có hai người rất dụng tâm, mặc dù kiến văn về hoả khí và luyện kim không so được với chúng ta nhưng vẫn có một chút bí quyết, mặt khác về mặt tính toán rất không tệ. Điều này giúp đỡ rất lớn với chúng ta. Hiện giờ đúc pháo làm súng hỏa mai thật sự phải tính toán rất nhiều. Đệ hiện giờ mới biết, góc bắn kia dùng công thức tính toán khéo tính ra được. Ngược lại mấy người khác không được, thật cũng không có ý động thủ phản kháng gì, chỉ là cả ngày nhốt mình một chỗ không ra ngoài, niệm tụng không ngừng.
Nghe vậy, Triệu Tiến không kìm được mỉm cười. Từ Hậu Sinh tiếp tục nói.
- Tụng kinh một mình không tính lại còn ra ngoài rủ những người khác làm theo, khiến cho bọn họ cùng nhau tụng kinh tin cái gì giáo đó. Ngay cả Thanh Nhược Vọng và Km Lập Các kia đều như vậy.
Triệu Tiến lập tức thu hồi nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói.- Trong công xưởng này, chỉ có người nước ngoài mới được tin giáo, người của chúng ta không ai được tin, ai tin sẽ bị phạt nặng. Ngươi phải nói nhấn mạnh điều này lên mấy lần, hiểu chưa?
- Ta hiểu, tỷ phu cứ yên tâm. Nói đến lại thấy buồn cười, mấy người nước ngoài đó nói chuyện đều nghe hiểu. Lão mạch kia đối với mấy giáo sĩ đó không có dễ chịu gì, mấy lần thiếu chút nữa là đánh nhau, lại còn nói đối phương sẽ bị thiêu chết vân vân. Nhưng ngược lại hai người bọn Lỗ tiên sinh kia không giúp đỡ, thoạt nhìn cũng không phải là người đi chung đường. Từ Hậu Sinh sau khi đáp ứng liền kể về tin đồn trong quân doanh ít người nào biết đến.
Triệu Tiến không nhịn cười được, lão Mạch hình như là tới từ khu vực có đạo Tin Lành ở Germany, tất nhiên sẽ xem các giáo sĩ xuất thân Thiên Chúa Giáo không vừa mắt. May mà trong công xưởng này có người giữ gìn khuôn phép, bằng không mấy giáo sĩ thoạt nhìn hoà thuận dịu ngoan kia thực sự có khả năng trói lão Mạch lại rồi thiêu chết.
Rất nhiều người Từ Châu không thích xưởng sắt này, mấy người huynh đệ Triệu Tiến cũng như thế. Bọn họ cảm thấy trong công xưởng hỏa khí khiến người khác phát sặc, luôn không nhịn được phải ho khan. Triệu Tiến lại rất thích hương vị này, hương vị ở nơi này cùng với hương vị trong trí nhớ quả thật có chút tương tự.
Hai người đi về phía trước một đoạn, cách lò rèn không xa là nơi để máy móc do súc vật kéo. Lúc này, Chu Hành Thư cũng vừa chạy tới, nơi này là do y gánh vác.
Từ Hậu Sinh giới thiệu.- Có máy móc súc vật kéo giúp chúng ta thật tốt, lúc trước muốn tạo ra áo giáp phải có sư phụ tay nghề thuần thục dẫn kẻ học nghệ đến gõ vài ngày. Hiện tại, dùng cái xung chuỳ này để đập, rất nhanh tạo nên một cái.
- Ít nhiều là nhờ bếp lò của Tiến gia làm ra sắt rất tốt, có thứ sắt kia làm thành áo giáp cũng rất thuận tiện. Chu Hành Thư tiến lên chào, cười hì hì nói.
Thợ rèn làm việc ở công xưởng hoả khí và các nơi thuộc Triệu Tự Doanh nhất là những người làm đến chức chủ quản đều có cảm giác cao cao tại thượng. Tiến gia đối với thợ rèn vô cùng thiên vị, đầu lĩnh gia đinh cấp bậc đại đội truỏng cùng đoàn trưởng, trang chủ các thôn trang, đại chưởng quỹ các phân điếm, hoặc là hạng người có vai vế trong phương viên thế lực Triệu Tự Doanh, nhưng đứng trước mặt Triệu Tiến cũng không dám có chút chậm trễ, kính cẩn đối đãi.
Mà đám thợ rèn ban đầu cũng như vậy, nơm nớp lo sợ, bọn họ biết rõ thân phận của mình, trong thiên hạ Đại Minh, thợ rèn là người có địa vị thấp hèn nhất nhưng ở chung lâu họ phát hiện ra mình đã lầm. Triệu Tiến đối đãi với đám thợ rèn hoà khí khác thường, tùy ý hỏi và thảo luận, hơn nữa mỗi lần chuyện trò Triệu Tiến không giống như một vị quý nhân mà giống như một người thợ rèn vậy, thứ gì về thợ rèn cũng đều biết rõ.
Cứ như vậy, đám thợ rèn đối với Triệu Tiến bắt đầu thân cận hơn, cũng biết nếu có phát minh sáng tạo, cải tiến sản xuất sẽ được thu lao hậu hĩnh, đã có người kiếm được mấy trăm lượng thậm chí là mấy ngàn lượng. Công việc ngày thường ở công xưởng bận rộn, về nhà thì được làm đại lão gia rồi. Điều này khiến cho mọi người cảm thấy thoải mái cũng hưng phấn gấp mười lần.