Những Liêu dân này dù sao chưa có nếm trải qua đau khổ, lúc này lại là mùa hè không có khó chịu như vậy. Bọn họ đều cảm thấy dù sao là trên mặt đất Đại Minh, hà cớ gì phải làm trâu làm ngựa cho người ta. Gia đinh đi theo đội thuyền ngay lập tức làm ra quyết đoán, ở nơi phủ thành Bồng Lai phủ Đăng Châu lại thuê dùng hơn mười mấy chiếc thuyền lớn, sau khi bù đầy đủ đồ đạc, rồi tới nơi Hải Châu đổ bộ lên bờ, đi vào nơi khu bắc Hoài An liền không lo lắng chạy trốn gì nữa rồi.
- Không biết trốn chạy này là tức thời nảy sinh ý tưởng hay là sớm có dự mưu. Tuy nhiên thuộc hạ nhìn Mao Văn Long này rất nhiều lòng dạ riêng, vẫn luôn cảm thấy chúng ta không có thân phận quan lại, có lẽ muốn giở trò gian trá hoặc là cậy thế bắt nạt yếu.
Từ Bì Đảo tới Đăng Châu, mười lăm chiếc thuyền chở được gần năm ngàn người, nhưng từ Bì Đảo tới Hải Châu, nhiều nhất cũng chỉ có ba ngàn người, còn phải ở nơi Đăng Châu bù đủ một lần đồ đạc. Tuy nhiên những thuyền đại bang Lý gia không có vì khó lùi bước, chỉ nói lần sau mang riêng mấy chiếc thuyền chuyên chở chuyển vận lương thực nước uống chu cấp là tốt rồi.
Mấy ngàn bá tánh Liêu Đông trước khi lên bờ, Thạch Mãn Cường đích thân dẫn đoàn thứ hai của lữ thứ hai còn có nghĩa dũng Từ Châu ở bến thuyền nghênh đón, mấy ngàn Liêu dân này dù không cam lòng thế nào, nhìn thấy nhân mã trận thế như vậy cũng không dám có dị động gì, chỉ đành ngoan ngoãn tiếp nhận chọn lựa. Thợ thầy, binh lính, tiểu thương và người đọc sách đều được đăng tên vào sổ sau đó bắt đầu vận chuyển tới các nơi.
Khoảng trống khu bắc Hoài An rất nhiều điền trang, một phần nạn dân Liêu Đông sẽ ở nơi này tạm thời nghỉ ngơi quen thuộc, còn có một phần bị đưa thẳng tới Đàm Thành, bố trí nơi điền trang một vùng Nghi Châu. Một trăm hộ Liêu dân tới trước tiên kia thì bị đánh tan ra xen lẫn trong đại đội Liêu dân cùng nhau đi khai hoang.
Đại bang Lý gia đối với lần vận chuyển này rất hài lòng, bởi vì bọn họ ở nơi cảng Hải Châu chở đầy đồ sắt, vải vóc và muối còn có gỗ phương nam cần gấp. Mậu dịch dọc theo đường biển Đại Minh, lợi nhuận chưa chắc có khổng lồ bằng Nam Dương, Oa quốc, nhưng chỉ cần tìm đúng hàng hóa kiếm được cũng sẽ không thiếu, hơn nữa mạo hiểm ít đi rất nhiều. Trước khi sắp rời cảng xuôi nam, Lý Hiển vỗ ngực đưa ra hứa hẹn, nói rằng đội thuyền đợt kế tiếp chậm nhất một tháng sau sẽ tới.
Tuy nhiên đại bang Lý gia cũng đưa ra đòi hỏi của mình đó chính là lúc vận chuyển nạn dân Liêu Đông, không được quá khoan hồng, muốn không luyến tiếc xuống tay giết người, người của Triệu Tự Doanh muốn động thủ, người đại bang Lý gia cũng sẽ theo đó động thủ.
- Xem thấy không lên bờ ở nơi Đăng Châu, lòng người những Liêu dân này đều không ổn. Trên mấy chiếc thuyền còn bắt đầu la ó, nếu không phải là bị bọn gia đinh bức ép quất roi, e rằng phải náo ra đại sự.
- Về sau cũng không màn tới được nhiều như vậy, tất cả mọi người đều chỉ được nhốt vào trong khoang thuyền, thay phiên đi lên hít gió trời. Vì vậy dọc đường còn chết thêm mười mấy người, đều bị vứt vào trong biển. Nếu như lúc ấy được phép động thủ giết người, trấn trụ toàn trường cũng sẽ không có trắc trở như vậy. Đây cũng là bẩm báo của gia đinh dẫn đội.
Đối với cái này Triệu Tiến đưa ra ý kiến rất đơn giản.
- Đáng chết thì giết. Các ngươi là người, bọn chúng hiện giờ còn không phải người.
Chính vào ngày thứ ba sau khi đội thuyền Lý gia chất đầy hàng hóa rời khỏi, đội thuyền Dư gia cũng tới Hải Châu, ước chừng hai mươi bốn con thuyền lớn đều là thuyền mành và Phúc thuyền tải trọng lớn, hơn nữa bản thân mang đầy đủ nước uống, lương thực đồ đạc. Kẻ dẫn đội đổi thành Dư Âu từng cùng với Từ Hậu Sinh cùng nhau đi tới Áo Môn. Tới được nơi này cũng không nói nhiều lời chỉ là mọi việc nghe theo an bài của Triệu Tự Doanh.
Đội thuyền Dư gia đón gia đinh và bọn người các mặt lên thuyền sau đó liền lập tức bắc tiến. Gia đinh lần này lên thuyền và lần trước hoàn toàn khác biệt, lần này khoảng chừng bảy liên đội, bao gồm một liên đội súng hỏa mai, thậm chí còn mang them hai khẩu hỏa pháo ba cân tây. Triệu Tiến chính là muốn khiến gia đinh của mình thích ứng cuộc sống đi thuyền trên biển.
Dựa theo tin tức Nội Vệ Giang Nam truyền về, Dư Trí Viễn lần này trở về không có chia gia sản. Ngay sau khi gã nói ra chuyện muốn phân chia gia sản này, vả lại nói rõ mình sẽ không chiếm nhiều lấy nhiều, tức thì dọa sợ người một phía bên đại ca của gã. Trước mắt tiền kiếm được không ít, không động tới những lòng dạ riêng này cũng đã là phát tài lớn rồi. Tuy nói trước mắt lấy không ít, nhưng chỉ là ngồi ăn núi lở.
Hơn nữa càng có một điểm mấu chốt, nếu như chia của cải, đối với đại ca Dư gia đã ở Giang Tây làm Tham chính mà nói cực kỳ bất lợi, con đường làm quan về sau khẳng định đi không thuận lợi. Tôi tớ người nhà của huynh trưởng Dư Trí Viễn tính toán rất rõ ràng, chuyện làm ăn kiếm được nhiều hơn nữa cũng là của nổi, con đường làm quan thăng chức mới là chỗ tốt chân chính. Huống chi những lòng dạ riêng, cử động nhỏ này phần nhiều là chủ ý của đại tẩu Dư Trí Viễn, đại ca của gã chưa chắc biết rõ sự tình, thật nếu gây lớn chuyện, thi hành gia pháp đưa tới nha môn đánh chết cũng có khi.
Dư Trí Viễn bên này cứng rắn, mạnh mẽ, tạp âm Dư gia càng lúc càng lớn lập tức yên ắng, nơi cảng Cáp Lỵ đã bắt đầy xây dựng cảng đóng thuyền, đây là Dư gia dốc hết sức gánh vác, ở nơi phủ Tùng Giang không ít thợ thuyền tay nghề tinh thông đều điều động sang đây.
Đối với những động tĩnh này của Dư Trí Viễn, trên dưới Triệu Tự Doanh đánh giá rất khắc nghiệt.- Sớm biết như thế, ngay lúc đầu sao lại đắc tội.
- Dư Trí Viễn chưa chắc không biết. Huynh trưởng và đại tẩu của y có lẽ là ngụy biện. Chỉ chẳng qua là gã không nghĩ tới Lý gia kia còn đích thân tìm tới đây.
Vào thời điểm giữa tháng bảy, Triệu Tiến quyết định nạp thiếp, thu muội muội của đại đội trưởng hỏa khí Mạnh Chí Kỳ làm thiếp. Về chuyện này, không riêng gì huynh đệ bên cạnh đang khuyên giải, trưởng bối cũng khuyên, phụ mẫu cũng khuyên, ngay cả Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan cũng khuyên. Nạp Mạnh Tử Kỳ làm thiếp ngược lại không phải vì nhan sắc, chủ chốt là các loại dính tới cân bằng. Triệu Tiến đối với điều này rất rõ ràng lại không hiểu lắm vì sao Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan cũng tới khuyên.
Chẳng qua sau khi hắn đồng ý chuyện này, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đều có chút mất hứng, đêm đó nhường nhịn lẫn nhau, cũng không muốn bảo Triệu Tiến sang ngủ, ngoài miệng tuy rằng nói lễ độ, nhưng Triệu Tiến dĩ nhiên nhìn ra được, bực tức của cả hai. Cuối cùng vẫn là nghỉ ngơi chỗ Từ Trân Trân, cả đêm vốn dĩ muốn nói chuyện mấy câu, kết cuộc Từ Trân Trân ở nơi đó chơi đùa với Triệu Phượng và Triệu Long, điều này khiến cho Triệu Tiến càng không hiểu.
Nếu như đã không hiểu vậy thì ngủ sớm, Triệu Tiến hiện giờ mỗi ba ngày đều phải đi bờ Hoàng Hà nhìn xem, hơn nữa công việc bố trí Liêu dân đã bắt đầu triển khai, người cũng rất mệt mỏi. Cứ như vậy ngủ thật say chờ tới lúc nửa đêm, bên ngoài lại có người gõ cửa. Triệu Tiến chợt từ trên giường ngồi dậy, tay chân hắn mau lẹ lại không có phát ra tiếng động gì. Từ Trân Trân bên cạnh cũng bị bừng tỉnh vừa muốn nói chuyện lại bị ngăn lại.