- Trượng phu Sơn Đông chúng ta đều là hán tử đầu đội trời chân đạp đất, dựa vào cái gì bị người ta đè ở trên đầu đi làm trâu làm ngựa. Trong trời đất này là nơi có vương pháp, người Từ Châu bọn chúng bằng vào cái gì!
- Là trượng phu Sơn Đông thì đứng ra, liều mạng cùng bọn chúng!
Sau khi vờn mấy vòng tròn, bước chân của đội nhân mã cũng theo đó trở nên chậm đi không ít. Trong tiếng vó ngựa rền vang, tiếng la thét quát hét không ngừng truyền tới, ngược lại đều là phương ngôn vùng núi Lỗ Nam. Sau khi những lời này quát ra, bọn đoàn luyện còn tốt, nhưng bọn trang chủ Liêu Đông và Sơn Đông đứng cùng nhau tức thì kinh nghi, nhất là trang dân nơi Liêu Đông tới kia, đều là cảnh giác nhìn đồng bọn Sơn Đông đứng ở bên cạnh.
- Các ngươi đầu óc hỏng rồi sao? Nói là Liêu Đông Sơn Đông. Những thổ phỉ mã tặc bọn chúng đối với hương thân Sơn Đông nương tay qua cái gì sao. Lúc gây tai vạ cho các người từng mềm lòng qua sao? Đều thành thành thật thật đứng vững bằng không chúng ta vừa sụp đổ, những tạp chủng kia khẳng định phải huyết tẩy cái thôn trang này, ai cũng sống không được! Con bà nó các ngươi dám loạn động, lão tử trước hết không tha cho kẻ đó! Liên trưởng đoàn luyện lớn tiếng rống to, cả đầu của gã đầy mồ hôi, tinh thần cũng đã kéo căng.
Những người bên ngoài lai lịch cặn kẽ gì nói không rõ ràng, tuy nhiên lại xác nhận được là một lộ thổ phỉ, sơn tặc. Trừ những thứ đó ra lại không có khả năng có một đám ô hợp như vậy, những bộ tốt đằng sau cũng la ó huyên náo bát nháo tụ lại. Bọn họ mặc y phục đủ màu đủ loại, thậm chí có kẻ quấn y phục nữ nhân ở trên mình, trai tráng già yếu đều có, kẻ hung ác tráng kiện, mặc tốt hơn một chút, cầm binh khí cũng tốt, trong tay những kẻ già yếu kia cũng chẳng qua là cán gỗ trúc thương, cái này đúng thật là chưa chắc trang bị tốt bằng trong thôn trang. Tốt xấu gì thương trúc của trang đinh sau khi vót nhọn dùng lửa đốt qua, sau đó lại ngâm ở bên trong bùn bẩn, chỉ cần đâm trúng rất khó toàn mạng.
So với đội nhân mã cưỡi ngựa thét to uy phong, khí thế của những tặc phỉ đi bộ đó thì yếu đi rất nhiều, tuy nhiên những trai tráng trong đội ngũ kia cầm binh khí bức ép thét to, lúc này mới đảm bảo mọi người không ngừng tiến lên trước, bọn họ mỗi người đều khiêng một bó củi gỗ.
Nhìn thấy những củi gỗ cỏ cột thành đó, tất cả mọi người trong điền trang Triệu Tự Doanh đều là mí mắt nhảy dựng, đầu óc không quá ngu đều nghĩ ra được hữu dụng của những củi cỏ này, đó là dùng đồ vật lấp rãnh mương lót chân trèo tường, bọn thổ phỉ muốn dùng cái này công thẳng vào rồi.
- Làm sao bây giờ?
- Vẫn là làm như vậy. Bọn hèn mạt này không chịu nổi chết bị thương, chống chọi chốc lát có lẽ liền lui rồi!
- Nếu không lui thì làm thế nào!
- Trước mắt ngươi còn có cách khác sao?
Tuổi tác liên trưởng đoàn luyện và trang chủ cũng không lớn, vào lúc này đã cãi vả rồi, nhưng cuối cùng vẫn là lấy mệnh lệnh liên trường đoàn luyện làm chủ. Hai người ở nơi đó lại tranh cãi mấy câu, trang chủ kia lại vòng tay ở bên miệng, hô quát thét to với bên ngoài nói.- Bên ngoài là nhân mã cùng một lộ sao. Nơi này là thôn trang của Tiến gia Từ Châu, Triệu Thiên Vương Từ Châu. Không biết không trách tội, các ngươi hiện giờ rút lui, hôm nay cứ như vậy bỏ qua. Nếu như không lui nữa, các ngươi đi hỏi thử xem kết quả thế nào!
Bên này hô xong, đội nhân mã vây xung quanh cũng đã dừng ở ngay trước mặt, một gã đại hán cầm đầu trên mình mặc kiện tỏa tử giáp phá hư không còn nút buộc, trong tay cầm cán phác đao ở trên ngựa âm thanh thô hào cười nói.- Tiến gia là ai, ta đây không biết. Ta đây chỉ biết hoàng đế gia gia trong kinh thành, ta đây chỉ biết mặt đất Sơn Đông không được có bọn mọi rợ Liêu Đông tới, bọn tạp chủng Từ Châu tới!
Lời này gã nói ra, trên ngựa dưới ngựa truyền tới một trận cười vang không kiêng nể gì, đại hán dùng phác đao kia chỉ vào chỗ của bọn liên trưởng đoàn luyện, tiếp tục rướn cổ họng quát.- Các hương thân Sơn Đông bên trong nghe đây, bây giờ còn có cơ hội quay đầu theo đại nghĩa, làm thịt mọi rợ Liêu Đông đó, bọn hán tử chúng ta cái gì cũng không lấy, uống miếng nước rời đi. Chỗ tốt ruộng đất bên trong đều là của các ngươi. Nếu như không như thế, một vật còn sống còn hơi thở bên trong đó đều sẽ không lưu!
- Chớ nên nghe chúng nói bậy nói bạ. Các ngươi hôm nay càn rỡ, tới lúc các ngươi muốn chết cũng khó. Liên trưởng đoàn luyện không khoan nhượng mắng trở lại, nhưng bên này vừa mới được nửa câu, người ở trên nóc nhà canh gác lại ở nơi đó khàn giọng hô.- Bọn giặc từ bên phải tiến vào rồi!
Nghe được câu này, từng người trong điền trang đều kinh hãi, liên trưởng đoàn luyện quay đầu lại hét lớn.- Sao bây giờ mới nói!
- Tiểu nhân... tiểu nhân đáng chết, mới vừa rồi... Không ai tiếp tục nghe y hoảng loạn giải thích, tất cả mọi người đều đoán được, khẳng định là đội nhân mã vừa mới rồi kia lúc mắng nhau, người canh gác trên nóc nhà thất thần sơ sót.
Liên trưởng đoàn luyện xông thẳng về phía đoàn luyện đằng sau hô.- Đỡ ta lên!
Mấy người cùng nhau dùng sức, làm cái giá cho liên trưởng này đứng lên, đứng cao liếc nhìn quát thét mọi người thả xuống, sau đó lớn tiếng tức giận.- Kiềm giữ chớ động, tới gần liền dùng đồ trong tay đâm giết bọn chúng. Chớ lộn xộn, kề sát vai nhau đứng vững liền sống được. Đứng vững bất động, kẻ cưỡi ngựa cũng đánh không được ngươi, đây chính là phép bách chiến bách thắng của Tiến gia truyền thụ.
Vừa lúc đó, đám người trên nóc nhà canh gác hô lớn, tuy nhiên không cần y hô lớn, ngay cả đoàn luyện và những trang dân kia đều đang hô, bọn thổ phỉ đối diện trước mặt vứt bỏ củi cỏ bó lại thành vác trên lưng xuống, cho dù nhìn không thấy tình hình bên ngoài tường thấp, mọi người cũng đoán được chiến hào không sâu kia đã bị lấp bằng rồi, sau đó lại dùng củi cỏ tạo thành sườn dốc.
Tuy nhiên củi cỏ bó thành kia thậm chí vứt vào bên trong tường, muốn cũng đắp một bậc thang bên trong tường. Tuy nói đã được lệnh bất động, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, mỗi người đều cảm thấy bồn chồn.
Cổ họng liên trưởng rống lên đều có chút tắt tiếng rồi.
- Đến gần rồi liền đâm, binh khí trong tay bọn chúng còn chưa dài bằng các ngươi. Bọn chúng không dám tới gần, các ngươi chống đỡ được. Cửa ải này các ngươi chống đỡ qua được, ai nấy đều có khao thưởng, Tiến gia sẽ không bạc đãi các ngươi!
Cỗ bọn giặc thổ phỉ từ bên phải tiến vào có mấy chục người, do mấy tên tráng hán cầm trong tay phác đao dẫn dắt, lời lẽ thô tục quát mắng, mắng bọn trang dân trong thôn trang, cũng đang mắng đồng bọn đi theo tiến vào bảo bọn họ tiến lên nhanh một chút.
Nhưng gần ngàn tráng dân đứng đó, trong tay đều là thương trúc mười thước, mười một thước, mũi đằng trước vót nhọt đen thui, một hàng rậm rạp hướng ra ngoài, nhìn khiến lòng người kinh hồn táng đảm, không dám khinh rẻ tiến lên trước. Chỉ chẳng qua bọn trang đinh cũng giống như vậy đang bồn chồn, nhìn mấy chục gã thổ phỉ tiến tới gần, hơn nữa còn không phải thổ phỉ tinh nhuệ dũng mãnh gì, thương trúc trong tay rất nhiều người không ngừng run rẩy.