Tuy nhiên đến hôm nay mới biết lúc đầu vẫn là đánh giá thấp, đám người này lại dám giơ đuốc cầm gậy vào quan phủ bắt người, ngẫm lại một số tin đồn về Triệu Tự Doanh đó, quả nhiên là trong lòng run sợ, xem ra phải rơi ở trên thân mình rồi.
- Việc không can hệ đến bọn học trò, học trò cũng là lĩnh mệnh hành sự. Chư vị minh xét, chư vị nhất định phải minh xét! Rốt cuộc là hạng người làm sư gia phụ tá, vừa bị bắt liền biết là vì sao rồi, khi bị ấn xuống đó vẫn còn bận giải thích không ngừng.
Nghe thấy lời này, Mã Xung Hạo ánh mắt híp xuống, sư gia phụ tá lĩnh mệnh làm việc, gia chủ của bọn họ chính là Tri châu Tế Ninh rồi. Nếu như đã không xé cờ tạo phản, vậy cho quan phủ Tế Ninh lưu lại mấy phần mặt mũi vẫn là cần thiết. Chẳng qua, tin đồn lan truyền bắt đầu từ Thành Tế Ninh này, sự việc cứ thế đẩy lên, khiến thể diện này cũng không cần lưu lại nữa. Hơn nữa Mã Xung Hạo suy nghĩ càng xa hơn so với những người khác, thiết lập tuần phủ Đại Danh, Tuần phủ Hà Nam tại phủ Khai Phong đốc luyện quân mới, những việc này với những thị phi Tế Ninh gây ra có hay không có can hệ.
Khi nghĩ đến điểm này, Mã Xung Hạo đã hạ quyết tâm rồi, gã cau mày nói.- Hoàng Tri Châu ở đâu?
Lời này hỏi ra, người trong nha môn nơm nớp lo sợ đều là hít ngược vào một hơi khí lạnh. Làm sao? Đây không phải là tạo phản sao? Ngay cả Tri châu ngũ phẩm đường đường đều bị bắt rồi.
Nếu như Hoàng tri châu này không ra, nhân mã Từ Châu vô pháp vô thiên này tiến vào lục soát, vậy thật với mưu phản không có gì khác biệt. Vị Mã đại lão gia dẫn đội này nghe khẩu âm không giống nhân sĩ Từ Châu giơ tay nhấc chân mười phần khí khái quan to, ngược lại khiến người khác có chút vi diệu cổ quái.
Sau khi Mã Xung Hạo hỏi ra câu này, ngược lại không hề xuất hiện tình cảnh lúng túng trong suy tính của mọi người. Hoàng tri châu sắc mặt tái nhợt từ thư phòng bên kia đi ra.
Hoàng tri châu hơn bốn mươi mấy tuổi, quan trường Đại Minh tiến sĩ làm đầu, nhưng một khi trở thành quan một phương không lên không xuống như Tri châu, cả đời này cũng không có tiền đồ gì đáng nói, chỉ vì gia cảnh suy nghĩ nhiều hơn.
Tế Ninh là nơi giàu có đông đúc trong thiên hạ này đều biết, Tri châu cũng là chức quan béo bở, hơn nữa khắp thiên hạ đều biết rằng bên đó là nơi chốn thái bình, loạn Văn Hương giáo không có tạo thành phá hoại quá lớn đối với Tế Ninh. Tiếp theo, tiếp khẳng định cũng sẽ không có binh tai gì, Hoàng tri châu tới được nơi đó nhậm chức, đương nhiên hạ công phu lớn, trước khi sắp đi nhậm chức không ít người ngưỡng mộ không thôi.
Ai nghĩ đến trên mặt thái bình, bên trong lại không phải như vậy, các nơi khắp chốn Đại Minh đều là quan địa phương và đám thân sĩ cường hào bản xứ nói mấy phần lợi, nhưng bên này tất cả đều nằm chặt trong tay hào cường Từ Châu. Tuy nói nhà mình có lợi không ít, nhưng nhìn thấy nhiều khối thịt béo như vậy không cách nào xuống tay được, hơn nữa làm việc bó tay bó chân không được khoái ý, đây khiến người ta thực sự không dễ chịu.
Nhưng điều càng không ngờ là, người Từ Châu hành sự không hề kiêng nể đến mức này, thẳng đến quan nha tìm bắt người, hơn nữa còn bắt người Tri châu cao nhất trên đất này.
Phẫn nô ấm ức trong lòng Hoàng tri châu thì không cần nói đến, nhưng ông ta biết Triệu Tự Doanh ở bên đó đã từng làm qua cái gì, cũng nghe qua người dân đất này đàm luận thảm án Lỗ Vương diệt môn có vẻ thần bí, cái gì không vui đều nhịn được.
- Hoàng đại nhân chuyện nhằm vào Triệu Tự Doanh chúng ta mấy ngày nay đều là do ngươi chỉ điểm? Giọng điệu của Mã Xung Hạo giống như đăng đường hỏi án.
Vào lúc này, Hoàng tri châu cũng không dám coi trọng thể diện gì, chỉ có điều cười khổ nói rằng.- Thượng quan sai khiến, bản quan cũng là nghe lệnh hành sự, người bên dưới cũng là nghe lệnh hành sự.
Hoàng tri châu này nói ra được câu này cũng coi như có đảm lượng. Mã Xung Hạo chỉ tiếp tục hỏi rằng.- Nói là thượng quan sai khiến, có công văn thư tín không? Lấy ra đây xem thử?
Này gọn gàng dứt khoát khiến Hoàng tri châu đầu tiên là giận dữ, theo sau trút ra một hơi, không có cách nào nói rằng.
- Nó đây chính là phủ dụ binh lính thu ở trong thư phòng, bản quan sai người lấy ra xem. Cục diện trước mắt này, đích xác không có lựa chọn nào.
Hoàng tri châu chán nản đứng ở nơi đó, sai người nhà nơm nớp lo sợ bên cạnh lấy thư ra, sau khi đến bên này nhậm chức từng bị vô số kẻ cảnh cáo phải kính sợ Triệu Tự Doanh Từ Châu kia, Hoàng tri châu đích xác làm như vậy, nhưng mà ông ta cảm giác với đối phương không xảy ra xung đột gì, những người Từ Châu này làm việc coi trọng khuôn phép hiểu chừng mực, không chút nào làm hại tới quan phủ.
Nhưng đến bây giờ, Hoàng tri châu mới hiểu được, sở dĩ tự mình cảm giác không hề bị gây hại, đó là bởi vì quan phủ theo cho phép của Triệu Tự Doanh mới là quan phủ, nếu Triệu Tự Doanh không cho phép, vậy cái gì cũng không phải.
Lúc đầu làm sao khùng điên đến nơi này, nơi đây nào có phải là vương thổ của Đại Minh, rõ ràng đã là địch quốc, những chỗ mang chữ Châu sau tên này đều là đại họa, bên phía đông bắc có một Kiến Châu, bên này lại có một Từ Châu.
Trong lòng Hoàng tri châu lầm bầm nhắc tới, bên đó người nhà đã tìm ra phong thư rồi, vốn muốn trước tiên đưa cho lão gia nhà mình, lại bị một gã tuần đinh kề bên giơ tay đoạt lấy đưa đến trong tay Mã Xung Hạo.
Mở rộng thư tín đọc lướt sơ qua một lần, Mã Xung Hạo đem thư tín giấu vào trong người, nhìn chằm chằm Hoàng tri châu nói rằng.- Mấy ngày nay các ngươi không biết sống chết, kết cục thế nào các ngươi cũng nhìn thấy lĩnh hội rồi, tiếp theo phía trên lại có chỉ lệnh gì tất cả lập tức thông tri đến ta, bằng không chính thị không có qua loa như hôm nay.
Sau khi nói xong, Mã Xung Hạo khoát tay, đám tuần đinh uy hiếp tất cả mội người đều xoay mình rời khỏi, đi chưa được mấy bước, bên kia Hoàng tri châu nhưng hình như nhớ tới cái gì đó, do dự mà cất giọng nói rằng.- Vị huynh đài này, khi bản quan ở kinh sư hình như đã gặp qua ngươi?
- Nếu như ngươi đã từng gặp ta, còn dám tự xưng bản quan sao? Mã Xung Hạo cười lạnh trả lời một câu, nghênh ngang rời đi.
Ngay khi Mã Xung Hạo dẫn người đi một vòng nha môn tri châu, tình cảnh thành Tế Ninh xao động bất an lập tức yên ổn trở lại, tiệm buôn vốn đã đóng cửa ngừng buôn bán chờ đợi xem chừng sắc trời cũng đều một lần nữa mở cửa buôn bán.
Sau khi đem thư trở về, Mã Xung Hạo phải thuyết giải một, hai lời với những người khác.- Là thư phụ tá Tuần phủ viết sang, trong thư bảo hắn cung cấp tiện lợi vì chuyện của mấy ngày nay, khi cần thiết còn phải ra tay che chở và giấu diếm, hắn không dám trái lại mệnh lệnh của Tuần phủ bên đó, chỉ đành nghe theo.
Tuy nhiên nói tới đây, bản thân Mã Xung Hạo nhíu mày, Lý Xán lập tức chú ý sang, Hà Chính ngược lại đã đi điền trang Cự Dã làm việc, Mã Xung Hạo vung vảy tờ giấy thư trong tay, trầm ngâm nói rằng.- Quan phủ, mấy tên nhân sĩ này đều là bị thư tín xúi giục, thư này rốt cuộc là đến từ nơi nào? Thật sự là của kinh sư và Tế Nam.