Nhìn thấy Lý gia buôn bán lời nhiều như vậy, Dư gia biết mình đã buôn bán lời rất nhiều rồi, không nghĩ bị vứt bỏ, lại muốn lấy được càng nhiều hơn. Từ trên xuống dưới Dư gia đều cảm thấy có nguy cơ, Dư Trí Viễn lại đi theo lấy cái cớ này khai trừ ra ngoài mười mấy tộc nhân, cuối cùng Dư gia đem hết sức mạnh dốc xuống một chỗ này, đội thuyền Dư gia bỏ vào cũng là càng ngày càng nhiều.
- Lần này đi, chỉ riêng là đem thớt gỗ kéo trở về bọn họ sẽ không bị lỗ, tính cả thổ sản đặc sản trên núi linh tinh bọn họ còn kiếm được không ít. Từ trước sở dĩ không bằng lòng chẳng qua là cảm thấy không có kiếm được nhiều bằng chỗ khác!
Chu Học Trí đánh giá Dư gia rất hà khắc, tuy nhiên nói ra cũng đúng với tình hình.
Hai đội tàu Lý gia, Dư gia không ngừng dùng đồ đạc đi Bì Đảo trao đổi người, đã khiến Bì Đảo có chút đáp ứng không xuể, vốn ban đầu nạn dân gửi lại ở một vùng Bì Đảo, Lữ Thuận và Kim Châu không ngừng được chở đi, hơn nữa đoán được sau mấy tháng, những người này cũng bị chuyển hết đi, như vậy dùng cái gì để trao đổi đồ vật với vị thương gia giàu có kỳ quái nơi Từ Châu đây?
Mao Văn Long thử qua rất nhiều cách, chẳng hạn như nói đại nghĩa với hai nhà đội tàu, nhưng không có người để ý tới, chẳng hạn như như mưu tính lén bán, nhưng gã vốn dĩ lấy không ra vốn liếng quá đáng giá có lợi. Mao Văn Long thậm chí nghĩ tới đoạt thuyền, mỗi một lần mậu dịch trao đổi như vậy, gã cũng nhìn ra lợi nhuận hậu hĩnh mậu dịch trên biển này, khi nói chuyện với gã, người trên thuyền cũng sẽ không có giấu diếm gì cả.
Tuy nhiên Mao Văn Long vẫn không dám xằng bậy, không nói đến mỗi con thuyền đều được giám sát chặt chẽ, hơn nữa trên thuyền này có đội ngũ võ trang đầy đủ, xem ra giống như là quan quân tinh nhuệ, nhưng lại hoàn toàn khác với cách làm của quan quân, thêm nữa các thủy thủ trong đội thuyền này, bản thân cũng không phải là hạng người lương thiện.
Lấy không ra người vậy làm sao bây giờ? Lấy không ra đồ vật vậy làm sao bây giờ? Mao Văn Long bên này suy nghĩ rất nhiều cách, gã đã phái người lẻn vào đến trong địa bàn khống chế của Nữ Chân Kiến Châu, đi kích động dân chúng Liêu dân rời khỏi, thậm chí bí mật bắt giữ hộ dân Triều Tiên phụ cận giả làm Liêu dân, coi như là dốc hết toàn lực rồi.
Nhưng khó xử như vậy lại là khó xử may mắn, theo từng chiếc thuyền chi viện đồ vật, thực lực trấn Đông Giang bắt đầu khôi phục, cũng dần dần từng chút một tăng cường lên, gã có lương thảo và đồ vật sung túc, không có bị nạn dân phụ thuộc làm liên lụy, toàn bộ binh lính tráng niên còn lại trang bị đầy đủ, những con thuyền thỉnh thoảng tới lui theo ý nghĩa nào đó chính là đường lui của bọn họ, như vậy khiến cho bọn họ cũng tràn đầy sức mạnh.
*************
Ở nơi nào đó phía bờ tây sông Áp Lục, một đội tuần tra Nữ Chân Kiến Châu gặp phải và trăm tên lính trấn Đông Giang mai phục ở đây hơn, số người chênh lệch tới gấp năm lần, cả hai bên người cưỡi ngựa chỉ có hơn mười người, nhưng đội tuần tra Nữ Chân Kiến Châu không có chút nào e ngại, ngược lại cảm thấy hưng phấn dị thường.
Từng lần thắng lợi khiến Bát Kỳ Nữ Chân từ trên xuống dưới cũng đều có tự tin, thậm chí tự tin đến mức ngang ngược kiêu ngạo, Nữ Chân như hổ, Ni Kham như dê, đây là tục ngữ gần đây truyền ra, Ni Kham này chính là người Nữ Chân khi xưng hô người Hán Đại Minh. Theo bọn họ trông thấy hơn một trăm người trước mắt này, chính là hơn một trăm cái đầu người, là từng cái tiền đồ, khiến cho người ta từ chặn đường nô tài tiến đến Bối Lặc.
Chẳng qua khiến cho bọn họ kỳ lạ là, những quân Minh sót lại này thường khi gặp phải bọn họ là chạy trốn, lần này lại bày trận chuẩn bị chiến đấu, sao lại còn dám to gan đi đánh nữa? Đám quân Minh sót lại trốn tới Triều Tiên này giống như con chuột, chỉ biết chạy tán loạn, cũng không dám ra ánh sáng, thấy người là trốn đi, hôm nay chẳng lẽ biết mình chạy không được rồi, cho nên phải liều mạng?
Liều mạng càng tốt, xếp thành hàng xông lên chém mấy tên biết đánh nhất, còn lại dĩ nhiên cũng sẽ chạy tản mất, cuộc chiến như vậy mọi người cũng không phải là chưa đánh qua.
Nhưng bên này mới xông lên, thì nhìn thấy đối diện giương cung lắp tên, những người Nữ Chân Kiến Châu này cũng không cho là chuyện gì cả, quân Minh trấn Đông Giang còn sót lại kia có cái cung tiễn gì nữa, rất nhiều người đều là cầm côn gỗ vót nhọn được hơ qua lửa ra trận. Nhưng tiếng xé gió cung tiễn vừa vang lên, bên này đều cảm thấy không đúng rồi, đây rõ ràng là động tĩnh của cường cứng, tên dài.
Nhưng vọt tới khoảng cách này, muốn tránh né cũng khó lắm rồi, lúc này có bảy người trúng tên chết đi, còn lại mười mấy người không có dũng cảm như thế, đối phương hơn trăm người tiếng kêu giết nâng đao cầm mâu xông lên, làm sao đánh thắng được, mười mấy người không nói hai lời quay đầu bỏ chạy.
- Đi mau, Ni Kham khó chơi, từ lúc nào đã có cung tiễn nhiều như vậy!
Vùng duyên hải phía đông Liêu Đông từ Lữ Thuận đến Bì Đảo, Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu cảm thấy phiền phức, quân Minh Lữ Thuận và Kim Châu phòng thủ càng lúc càng cứng rắn hơn, trấn Đông Giang vượt sông quấy rầy cũng càng ngày càng nhiều, càng làm cho người ta cảm thấy phiền phức là đồn bảo thôn trại các nơi vốn đã ổn định lại bắt đầu không ổn định.
Vốn một hai tên trang chủ Nữ Chân Kiến Châu cộng thêm mười mấy hàng binh ngăn chặn được được thôn trang đồn bảo, thường xuyên có xảy ra biến động, bọn người Hán Liêu Đông dịu ngoan như dê này lại đột nhiên bùng lên, giết chết trang chủ, thậm chí hàng binh Liêu trấn này cũng biết phản loạn lần nữa, hơn nữa sau khi bạo loạn không phải tiến quân hướng về bên trong Liêu trấn, hoặc là cố thủ tại chỗ, mà là rút lui qua vùng sông Áp Lục.
Hiện tại chủ lực Nữ Chân Kiến Châu đang ở một dãy Quảng Ninh giằng co với quân Minh, Liêu Đông Liêu Nam đối với Nữ Chân Kiến Châu lúc này mà nói hơi có chút ngoài tầm tay, việc này thật sự làm cho người ta sứt đầu mẻ trán.
Tuy nhiên thế cục bên này đối với Kiến Châu Nữ Chân mà nói, cũng chỉ là sứt đầu mẻ trán mà thôi, vào đầu tháng chín, bốn ngàn binh mã Nữ Chân đi tới thành Phượng Hoàng, đó cũng là Vệ Thành vốn định đặt Liêu tả vệ, sau khi liên tục phá huỷ ba cánh đội ngũ do trấn Đông Giang phái ra thu nhận nhân khẩu, cục diện liền ổn định trở lại rồi.
Mao Văn Long sau khi biết được cặn kẽ bốn ngàn binh mã Nữ Chân mới đến này, lập tức ngưng lại cử động. Người quen thuộc Nữ Chân Kiến Châu đều biết được một sự việc, đó là sức người Nữ Chân Kiến Châu không đủ, hơn nữa có thù oán với Nữ Chân Hải Tây, cho nên bù khuyết sức mạnh có hai cách, một cái là tù binh quân Minh, nhưng tù binh quân Minh không tin tưởng được, cái còn lại kia là Sinh Nữ Chân.
Sinh Nữ Chân đến cùng có phải là Nữ Chân hay không còn còn phải bàn bạc lại, bọn họ là bộ lạc đánh cá và săn bắt ở trong Trường Bạch Sơn và Hắc Long Giang, Nữ Chân Kiến Châu lục soát núi tra biển mới bắt được bộ lạc Sinh Nữ Chân này, sau đó huấn luyện đơn giản thành quân. Sinh Nữ Chân này dã tính chưa thuần, cực kỳ hung hãn, trên chiến trường so với binh mã bản bộ Nữ Chân Kiến Châu còn hùng mạnh hơn. Trấn Đông Giang nếm qua thiệt thòi vài lần trên tay bọn họ, nghe nói binh mã như thế đã tới, lập tức không dám lộn xộn nữa.