Trong lúc tâm tình phức tạp và ánh mắt kinh hãi này, Triệu Tự Doanh ở trong điền trang phủ Duyện Châu dần dần trở nên dồi dào, người ở phòng nông khẩn ai nấy đều vạn phần bận rộn, bọn họ muốn đánh tan điền trang vừa mới cố định xong biên chế lại lần nữa, sau đó trộn lẫn Liêu dân vào, lại dựng lên càng nhiều điền trang hơn nữa, bởi vì bọn họ vào thời vụ mùa đông đã thu mua càng nhiều ruộng đất hơn nữa.
Ông chủ lớn Lý Tử Du của Thừa Bắc Hiệu cửa sông Thanh Giang không có lưu ở cửa sông Thanh Giang xem đại hội tỷ võ gì, mà là dẫn người nhà và tôi tớ tới nơi phủ Duyện Châu Sơn Đông. Gã mang theo rất nhiều ngân lượng, bởi vì Vận Hà đóng băng, đồ đạc thật sự không vận chuyển được. Thái độ của Lý Tử Du rất đơn giản, bằng lòng hùn vốn mở điền trang với Vân Sơn Hành. Gã không chiếm phần nhiều, bằng lòng hùn vốn với Vân Sơn Hành mở ra kho hàng tiệm buôn cung ứng cho Liêu dân, gã chỉ xin một thành lợi tức.
Thương nhân không có khả năng không không rải ngân lượng ra, tuy nhiên thái độ này của Lý Tử Du thật sự là không kiếm tiền cũng phải bận rộn, tiền vốn của gã đặt ở cửa sông Thanh Giang đó chính là món lợi kếch sù tới tay không cần phải ở chỗ này mưu đồ chút lợi lộc cỏn con. Nhưng Triệu Tự Doanh cũng giống như vậy không thiếu bạc, điền trang không dung cho người ngoài chen tay vào, tiệm buôn này được phép thương thảo, đồng thời, Triệu Tiến cũng cự tuyệt trọng lễ năm mới Lý Tử Du đưa lên.
Nạn dân Liêu Đông nơi phủ Đăng Châu chiêu mộ tới khiến Triệu Tự Doanh vui mừng hớn hở cũng không phải đào binh từ trước kia, mà là hiểu được thợ thầy có tay nghề, tuy rằng số người cũng không nhiều, nhưng so sánh người có tay nghề trong lưu dân và thợ thầy cao hơn rất nhiều.
Nguyên nhân rất đơn giản, Nữ Chân Kiến Châu quét ngang Liêu Đông, binh tai đại loạn, người người đều nghĩ tới chạy nạn, nếu như thật là bá tánh bình thường gia đình bình thường, muốn chạy trốn cũng không có chỗ chạy, chỉ có người có chút sản nghiệp tích trữ mới chạy trốn được. Người có tay nghề và thợ thầy cuộc sống tốt hơn một chút so với bá tánh nông dân bình thường, hơn nữa Liêu Đông đa phần là quân trấn, những thợ thầy bọn họ phục dịch vì quân trấn, giao tình với quan quân cũng không tệ, lúc khốn khó nảy sinh cũng trốn ra được.
Hễ là người có tay nghề, mặc kệ là tay nghề và từng trải như thế nào, lập tức được chọn ra mang tới Từ Châu. Xưởng rèn đồ sắt nơi đó và các loại xưởng phường khác đối với sức người như vậy đều rất cần, bọn họ sẽ không cùng chung đối đãi với nạn dân Liêu Đông bình thường, mặt khác còn có việc trước kia chưa có nghĩ tới, không ngờ còn có bộ phận thủy thủ trên chiến thuyền của quan quân muốn cùng đi theo đại đội.
Liêu Trấn có đường bờ biển dài tăm tắp, ở mấy nơi cửa biển Liêu Đông và Liêu Tây đều có đội thuyền, thủy quân của triều đình trú đóng. Sau khi Nữ Chân Kiến Châu đánh sang, đường bộ thất bại thảm hại, trên biển lại không chịu gì lây lan tới, đều kịp thời trốn thoát, còn đi tiếp ứng cứu viện từng lần, nhưng trước mắt theo Nữ Chân Kiến Châu khống chế chặt chẽ hơn với Liêu Đông, đội thuyền thủy quân của Liêu Đông và Sơn Đông cũng càng lúc càng nguy hiểm.
Có đôi khi neo gần bờ biển Liêu Đông bị giặc Thát Nữ Chân trên bờ cưỡi ngựa đánh bất ngờ, thường thường người chết thuyền hủy, cho dù may mắn trốn thoát cũng phải chết bị thương trả ra một cái giá nhất định. Chớ nói chi tuy rằng đội thuyền biển này là mấu chốt cứu viện chống đỡ Liêu Đông nhưng quan viên văn võ các cấp Đại Minh đối với thủy thủ đội thuyền này không có thấy một chút đối đãi tốt, vẫn áp bức hà khắc như trước thậm chí bị chỉ huy mù quáng đi chịu chết. Nơi nào nghĩa quân nổi lên cần vận lương vận người sang tiếp tế, nhưng sau khi thật tới nơi, nếu không phải là trống không, bằng không chính là cạm bẫy của giặc Thát, nhưng nếu như không đi ngay lập tức phải thi hành quân pháp rồi.
Cũng có người cấu kết trong ngoài, đầu cơ trục lợi quân tư, hoặc là đi làm trao đổi buôn bán với bên ngoài gì đó, nhưng đây chẳng qua là số ít, đại đa số thuyền biển đều là thiếu tu sửa lâu năm, ở trên biển chịu không nổi sóng gió đây cũng là mạo hiểm lớn nhất khiến người thật sự không muốn tiếp tục làm. Tuy nhiên đại đa số thủy thủ cũng là không có cách nào khác, không làm chỉ có một con đường giống nạn dân, bọn nạn dân thê thảm như thế nào, bọn họ cũng đều là nhìn thấy nghe thấy, muốn làm đào binh cũng không có chỗ để đi, dùng thuyền hỏng chạy trốn, nói không may lật úp ngay trên biển, thật vứt thuyền đi đường bộ lại làm được cái gì?
Từ Châu ở nơi này chiêu mộ nạn dân, nói sẽ cấp cho chỗ an ổn sống yên phận, nói sẽ cho cuộc sống ấm no, hơn nữa có bọn hương thân của mình hiện thân nói, rất nhiều bọn thủy thủ chèo thuyền liền động lòng, cởi quan phục lên bờ cầu xin lưu lại. Lúc mới đầu bọn họ không dám báo ra thân phận đào binh của mình, đợi sau khi nhận ra đội ngũ chiêu mộ Từ Châu không kiêng kỵ quan quân, vốn dĩ không để ý ngươi là lương dân, đào binh gì, đây mới lộ ra thân phận.
Khiến cho những nạn dân xuất thân thủy thủ này không ngờ tới chính là, bọn họ vừa lộ ra thân phận, lập tức có được coi trọng và đối đãi tốt, thậm chí bảo bọn họ đi chiêu mộ càng nhiều người giống như vậy. Tình hình này quả thật khiến người ta mù mờ, thầm nghĩ nghề lái thuyền biển này là việc bán mạng, chỉ có người không còn lối thoát nào mới sẽ làm, sao trở thành bánh trái thơm ngon như vậy.
Biết được tin tức này, Dư Trí Viễn chạy tới Từ Châu vui mừng không kiềm được.
- Đại ca, hiện giờ thuyền không thiếu, thiếu chính là người. Trên biển làm giàu quá dễ dàng, một thuyền hàng hóa rời đi chính là một thuyền bạc. Hải tặc các nhà quen tay hiểu việc đều xem thành chậu châu báu, tay mới lại không đáng giá tiền, muốn cũng vô dụng. Những người Liêu Đông này chính là kẻ chúng ta cần gấp.
Triệu Tiến muốn có đội thuyền đi Liêu Đông thu gom nạn dân, hiện giờ Liêu Đông đã là địch quốc, một vùng ven biển thiết nghĩ là sát cơ trùng trùng, thuyền và thủy thủ phái sang nhất định phải là thuyền tốt và giỏi võ. Nhưng bởi vì vậy, chuyện làm ăn thuyền vận của Dư gia cũng phải hứng chịu hậu quả. Phải biết rằng Dư gia đã vì hỏa dược của Triệu Tự Doanh còn có những mua bán khác đưa ra không ít thuyền bè. Chuyện thu gom nạn dân ven biển Liêu Đông này chiếm dụng thuyền càng nhiều hơn, mạo hiểu cũng lớn hơn, Dư Trí Viên không phải luyến tiếc nhưng tìm ra cách lưỡng toàn đó càng tốt hơn.
Dư Trí Viễn và Triệu Tiến cũng không khách sáo, gọn gàng dứt khoát đưa ra cách nghĩ của mình.- Xin đại ca đưa những thủy thủ này cho tiểu đệ. Bên chỗ tiểu đệ đưa thuyền cho bọn họ, an bài người quản sự, đợi tới sang năm lúc thích hợp khởi hành liền phái thuyền đi Liêu Đông thu nạp nạn dân.
Triệu Tiến gật đầu ưng thuận đòi hỏi của Dư Trí Viễn, cũng nói ra bố trí của mình.
- Ta bên đây cũng muốn lựa chọn ra dũng sĩ bằng lòng về Liêu Đông chiêu mộ hương thân, tới lúc đó vừa hay lên thuyền đi sang.
Như thế nào là dũng sĩ dám về Liêu Đông chiêu mộ, dám xâm nhập địch quốc, đưa tin với hương thân, dẫn dắt nạn dân tới bờ biển lên thuyền, điều này ngược lại không quá nhiều chỗ khó xử. Ai cũng biết hung hiểm của mặt đất Liêu Đông hiện giờ, mãi tới lúc tung tin tức này vào trong nạn dân Liêu Đông chiêu mộ tới, kẻ dám tự thân mình muốn báo danh, có lòng dạ khẳng khái vì dân chúng, có dũng khí vào sinh ra tử đó chính là dũng sĩ.