- Ngươi ở trên đường cũng đã từng thấy binh mã Đại Minh, ai cũng ăn mặc rách nát, hiện giờ mặc dù nhìn không rõ lắm nhưng mấy tên lính Thát tử kia trên dưới đều rất chỉnh tề, không ít người còn mặc cả áo giáp. Lưu Dũng nói với Lý Ngọc Lương, Lý Ngọc Lương lúc này cũng thấy miệng khô lưỡi đắng. Năm đó y cưỡi ngựa từ Lâm Thanh Châu một đường chạy như điên đến Từ Châu, khi đó cũng không khẩn trương như lúc này.
Tuy nhiên Lưu Dũng cũng không do dự quá lâu, sau khi nhìn một lúc nữa, cũng không thấy có thứ gì mới truyền lệnh cho người Dư gia chuyển hường rời đi. Lúc này mấy người đang căng thẳng mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng dúng lúc này, có một người ở bến thuyền đột nhiên nhảy xuống biển, bơi về phía mấy thuyền bên này.
Mọi người mới đầu còn không để ý tới bởi vì người nọ nấp dưới bến thuyền, đợi khi bọt nước văng lên mọi người mới để ý đến. Mà trên bến thuyền, quân lính Nữ Chân Kiến Châu cũng càng không thấy, chỗ dưới bến thuyền là góc chết của tầm mắt chúng.
Đối với người này, đội thuyền Dư gia không để ý đến chút nào, chỉ thản nhiên căng buồm chuyển lái, thủy tính của người nọ không kém nhưng gã cũng biết nếu lúc này hô lớn nhất định sẽ bị quân lính Nữ Chân trên bờ phát hiện, thế nên đành im lặng không tiếng động bơi về phía trước, thậm chí ngay cả phất tay cũng không dám.
Lưu Dũng nhìn người nọ một hồi rồi mở miệng nói.- Thả thuyền tam bản xuống vớt người.
- Dũng gia nếu chẳng may có gian trá thì phải làm sao? Dư Đại Giang lúc này có chút nóng nảy.
Lưu Dũng quay đầu nhìn, nói.- Có gian trá liền giết, một mình hắn làm được gì?
Dư Đại Giang còn muốn nói tiếp nhưng lại phát hiện thấy vẻ mặt Lưu Dũng rất lạnh, lập tức không dám tiếp tục tranh chấp, vội vàng hét lớn chuẩn bị thuyền nhỏ đi xuống vớt người, khoang thuyền khá lớn, mỗi thuyền đều có bốn thuyền nhỏ. Sau khi thả thuyền xuống, có hai thủy thủ Dư gia, Lưu Dũng cũng điểm tên một gã gia đinh, cứ như vậy đi về phía người đang bơi đến đây.
Thấy thuyền nhỏ được thả xuống, quân lính Nữ Chân trên bến thuyền cũng nhận thấy có gì không đúng, vốn tưởng rằng các thuyền đều hạ thuyền nhỏ chở đầy binh lính đổ bộ lên bờ, binh mã Kiến Châu Nữ Chân bên này một bên phái người đi cầu viện, một bên chuẩn bị tử chiến. Thế nhưng đợi hồi lâu, chỉ thấy một thuyền nhỏ tiến đến gần, lúc này, người nhảy xuống biển cũng đã bơi được khá xa rồi, liền xuất hiện trong tầm mắt mọi người trên bến thuyền.
Phát hiện có người chạy trốn, bến thuyền lập tức loạn thành một đống, có mười mấy người nhanh chân chạy ra, đến bến thuyền liền xoay người nhảy xuống, những người còn lại đứng bên bờ biển giương cung lắp tên. Thấy một màn như vậy, người trên thuyền đều căng thẳng. Tuy nhiên thủy tính của người nọ khá tốt, đã bơi đến ngoài tầm bắn của cung tiễn, hơn mười mũi tên đều rơi xuống biển phía sau y.
Thấy một màn như vậy, trên thuyền bộc phát ra một trận hò reo lớn, có người còn cười nhạo.
- Không phải nói cung mã Thát tử rất lợi hại sao, thế nào giương cung căng như thế mà lại chỉ bắn được gần như vậy.
Bên này nhạ. báng, lập tức liền có người túm lấy gã, hạ giọng nói.- Ngươi hồ đồ rồi sao? Quên những gì mấy huynh đệ Lý gia nói rồi sao? Thát tử dùng chính là cung lớn tên nặng, bắn không xa nhưng bắn trúng nhất định sẽ vỡ giáp thương người.
Lý Ngọc Lương cẩn thận lắng nghe. Điển cố này hắn chưa bao giờ nghe qua, không nghĩ tới người trong Triệu Tự Doanh lại biết. Xem ra nhất định phải đến Từ Châu học hỏi. Lý Ngọc Lương biết rằng sau khi đến Từ Châu mình nhất định sẽ được trọng dụng. Y vốn cũng không muốn cùng những người trẻ tuổi bình thường đến trường học tập rèn luyện. Y cảm thấy bản thân đảm lược bản lĩnh đều đã đủ, khiếm khuyết có chăng chỉ là thực chiến. Nhưng trên đoạn đường này, những gì nghe thấy, nhìn thấy mới biết sức mình chưa đủ, không theo kịp Triệu Tự Doanh làm việc, cũng có rất nhiều điển cố từng trải mà y không biết.
Y bên này còn đang đắn đo cân nhắc thì thuyền nhỏ bên kia đã vớt được người lên. Cũng may là thả thuyền xuống sớm, trên thuyền lại có một gia đinh của Triệu Tự Doanh không ngừng đe dọa bằng không thì người bơi từ bến thuyền bên kia tới sợ là đã chìm từ lâu rồi.
Thủy thủ Dư gia trên thuyền dù sao cũng từng trải dạn dày, thấy thuyền nhỏ chở người đến thì đã sớm bắt đầu chuẩn bị y phục khô và canh nóng rồi.
Thuyền nhỏ chèo về rất nhanh, binh lính Nữ Chân Kiến Châu trên bến thuyền không ngừng mắng chửi, cũng không ngừng bắn tên vào nước, tuy không cách nào chạm đến thuyền nhưng vẫn khiến cho thủy thủ vô cùng kinh sợ.
Thủy thủ trên mấy chiếc thuyền lớn cũng không tốt hơn, thuyền nhỏ vừa đến liền lập tức giương buổm xuất phát. Trước không tính đến việc đi đâu chỉ cầu cách xa bến cảng Lữ Thuận này.
Tiết trời mặc dù không tệ nhưng nước biển vẫn rất lạnh. Lúc người kia lên thuyền, cả người lạnh đến phát run, mặt trắng bệch, đứng cũng còn không vững. Người này thoạt nhìn tầm hơn ba mươi tuổi nhưng nhìn kĩ mới phát hiện hóa ra cũng chỉ mới ngoài hai mươi. Trên mặt, trên người đều có vài vết sẹo, nhìn ra là người đã từng nhiều lần vào sinh ra tử.
Người mới được vớt lên vừa lên thuyền vốn muốn nói gì đó nhưng sau khi thấy mấy người Lưu Dũng thì lại ngẩn người, lời gì cũng không nói được, chỉ ngây ngốc để mặc thủy thủ Dư gia lau người, thay quần áo sau đó uống mấy ngụm canh nóng, thân mình mới hết run, tinh thần cũng tốt lên một chút.
- Các người, các người là quan sai triều đình sao? Người mới được vớt lên ngập ngừng hỏi. Bất cứ người nào thấy bộ dạng của Lưu Dũng và bọn gia đinh thì đều sẽ thắc mắc điều này. Sừng sững oai nghiêm, qui củ chặt chẽ lại mang theo một cỗ sát khí, càng chưa nói đến Lưu Dũng được mọi người hộ vệ xung quanh. Loại khí thế vào sinh ra tử, uy thế nghiêm nghị ra lệnh đó thật sự chỉ có văn quan võ tướng mới có được
Lưu Dũng không trả lơi mà thẳng thừng tra hỏi.- Báo ra tên họ của ngươi, ngươi muốn làm gì?
- Tiểu nhân là Thân vệ Trương Khai trước trướng của Tổng binh Kim Châu Trương Bàn, muốn đến Bì Đảo cầu viện Mao tướng quân. Trương Khai ngập ngừng nói, lộ rõ không có cách nào phán đoán thân phận của những người trên thuyền. Điều duy nhất mà gã xác định được chính là chiếc thuyền này không có can hệ gì với Nữ Chân Kiến Châu, hơn nữa còn cứu mình.
Ngập ngừng đáp một câu, Trương Khai quỳ mạnh trên đất, nói lớn.- Các vị nhất định phải đi Bì Đảo, nhất định phải đi Bì Đảo, Kim Châu Lữ Thuận mấy vạn người, mấy vạn người Hán từ Liêu trấn các nơi trốn tới gặp phải đại nạn rồi. Nếu không có người đến cứu viện thì bọn họ chắc chắn sẽ rơi vào tay Thát tử.
- Sao ngươi không đến mấy đảo phía Nam, Bắc Hoàng Thành hay đến Đăng Châu Sơn Đông bên kia cầu cứu? Lưu Dũng tùy ý hỏi ngược lại, sau đó đưa mắt nhìn mấy thủy thủ, thợ thuyền Dư gia rồi nói tiếp.- Ta nhớ từ đây đến Đăng Châu không phải nhanh hơn đến Bì Đảo bên kia sao?
Lời này vừa hỏi ra khiến Trương Khai sửng sốt, liên tiếp dập đầu hai cái thật mạnh, hắn ngẩng đầu lên, thê lương nói.- Sơn Đông sẽ không phát viện binh, triều đình cũng sẽ không phát viện binh. Cách duy nhất là đến Bì Đảo bên kia, chỉ có Mao đại soái bên Bì Đảo mới phái binh đến cứu viện. Trương tướng quân với chúng tôi chính là người do Mao đại soái phái đến, chỉ có Mao đại soái mới không bỏ mặc.