Có người vâng dạ xong bước nhanh rời khỏi, bên trong tiệm hương nến đi ra vài người, cầm đầu một người thân hình cao lớn, chính là đoàn trưởng đoàn tuần đinh Lê Đại Tân ở cửa sông Thanh Giang. Gã mặc một thân áo bông hơi cũ, hoàn toàn là cách ăn mặc của chủ hiệu buôn, không ngừng có người qua đó hỏi chuyện, Lê Đại Tân nhất nhất làm ra thu xếp, cùng ở bên cạnh gã đều là hạng người hơn ba mươi tuổi tính cách trầm ổn.
Một người đứng ở đằng trước thấp giọng nói.- Dũng gia thiệt không biết tiếc rẻ cho thân thể, quý trọng như vậy còn phải tự mình đi làm mồi. Thật sự nếu có sơ xuất gì, bên Tiến gia một khi trách tội xuống, Lê gia ngài bên này cũng chịu trách tội không nổi đâu. Bên này chỉ có Lê gia ngài nói được chuyện này, hay là hãy khuyên nhủ đi!
Lại có người phụ họa nói.- Lão tam nói đúng, thân phận Dũng gia như vậy chỉ cần đi lên bắt là được rồi, sao tự mình còn phải cầm vũ khí đi lên. Vừa rồi nếu có sơ sót chính là cái chết, vậy thì lớn chuyện rồi!
Lê Đại Tân chỉ ở nơi đó lắc đầu, cũng thấp giọng nói.- Dũng gia thích máu, lại thích liều mạng. Mấy người huynh đệ bọn họ nếu không liều mạng như vậy cũng không có địa vị như ngày hôm nay. Các ngươi trên giang hồ lâu rồi, đừng đem thói quen này chụp lên khuôn phép của Triệu Tự Doanh, phải mau chóng sửa đi.
Người bên cạnh luôn miệng nói.- Lê gia chiếu cố, các huynh đệ dè đặt, đây là ngài cấp cho mọi người chúng ta một đường lớn đi đến quang minh, các huynh đệ sẽ nắm thật chặt!
Khi nói chuyện Lê Đại Tân đã đi đến trước mặt Lưu Dũng, nhìn thấy vết máu và dơ bẩn trên người Lưu Dũng, mí mắt gã cũng nhịn không được nhảy dựng, cười gượng nói.- Dũng gia, ngài ra trận giết địch là tốt, thật ra cũng không cần dùng bản thân ra làm mồi.
Những người khác đều biết điều lui ra xa một chút, Lưu Dũng không thèm để ý khoát tay, cười nói.- Thật vất vả mới thiết được một ván cục như vậy, tự mình không chủ trì, trong lòng không yên tâm lắm, huống chi những người bên này chúng ta đều cao to, như ta vậy mới dụ được bọn chúng.
Lê Đại Tân lại là cười gượng, vào lúc này, cái gì lời nói thích máu me thích liều mạng này cũng không hợp nói ra, dù sao cũng là phụ thuộc cao thấp, Lê Đại Tân ho khan một cái, thấp giọng nói.- Dũng gia, mấy người Cẩm Y Vệ Nam Kinh kia có cần chừa lại hay không?
Lưu Dũng giọng điệu buồn bực hỏi.- Bọn họ không có gì yếu khẩn cả đấy, chỉ là nếu chúng ta thả bọn chúng trở về hoặc là không động đến bọn chúng, Xưởng Vệ Nam Kinh và kinh sư có nghi ngờ chúng ta không.
Lê Đại Tân lắc đầu nói.- Bọn người Lưu bách hộ ở khách điếm vẫn không có động tĩnh, rất là nghe lời. Lần này nếu không phải cơ duyên xảo hợp, bọn chúng cũng sẽ không báo tin lại đây, ý của thuộc hạ là cứ cho bọn chúng đi đi, muốn ở lại cứ ở lại, muốn đi thì cứ đi. Bên kinh sư và Nam Kinh nếu ra tay với bọn chúng, đó là đáng đời cho bọn chúng, nếu không ra tay, vậy thì sau này hẳn nói tới.
Lưu Dũng gật đầu nói.- Ta chỉ là cảm thấy đáng tiếc, mấy người này có lẽ nên trở thành tai mắt ngầm của chúng ta.
Lê Đại Tân cười nói.- Dũng gia không cần phải lo lắng, Đông Xưởng và chúng ta không giống nhau, chỉ cần rải tiền bạc xuống, liền mua được nội gián, lỗ thủng nhiều như cái sàng vậy.
Lưu Dũng cũng vừa cười vừa nói.- Ta cuối cùng vẫn cho rằng người khác cũng mạnh mẽ như Triệu Tự Doanh chúng ta vậy, còn người giang hồ bên ngươi thì như thế nào? Có nghe lời thành thật không.
- Đều biết điều đúng mực. Từ khi rời khỏi Phùng gia là do chúng ta thu nhận và giúp đỡ bọn họ, bọn họ cũng đã từng thấy qua lợi hại của chúng ta, tất nhiên hiểu được phải làm như thế nào. Lê Đại Tân trả lời, hai người đều là nhìn về phía đám người ở một bên.
Lần này lùng bắt Xưởng Vệ và người lẫn vào cửa sông Thanh Giang, toàn trường xuất động rất nhiều người, nhìn tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, cử chỉ đều là nghiêm chỉnh khuôn phép chính là tuần đinh của đoàn tuần đinh, còn có một phe đều là tuổi tác ba bốn mươi, xem ra khá là giống với Xưởng Vệ, bọn họ đều là người của đội Nội Vệ.
Sau khi các hạng biên chế xác định xong, bên cửa sông Thanh Giang ngoại trừ gia đinh Nội Vệ vốn có ra, bắt đầu chiêu mộ người trên giang hồ để dùng ở bên ngoài. Dù sao ở ngoài phương viên thế lực Triệu Tự Doanh, chỉ dùng gia đinh Nội Vệ cũng để mắt không tới, dưới thể chế của Triệu Tự Doanh trong lúc nhất thời bồi dưỡng không kịp, cho nên bắt đầu chiêu mộ, tin tức ngầm này sau khi tung ra ngoài, các hạng người đến đây ứng mộ cũng quả thật không ít.
Trong chuyện này có một đám tin cậy nhất, cũng là một đám người được mướn trước tiên nhất, chính là người quen cũ của Lê Đại Tân. Những hạng người giang hồ đó lúc đầu vốn là thuộc hạ thuộc về Phùng gia, những người này đối với Lê Đại Tân mà nói đều là biết gốc biết ngọn, sau đó bọn họ lại từng người một đích thân thấy qua mạnh mẽ của Triệu Tự Doanh, so với người khác còn phải kính sợ hơn, cho nên được ưu tiên mướn dùng.
Phùng gia hiện giờ kiếm tiền không ít, nhưng đã biến thành phụ thuộc vào Triệu Tự Doanh, dĩ nhiên sẽ không nuôi dưỡng người giang hồ chém giết và hao phí tiền bạc đi trêu chọc kiêng kị, nhưng lại không dám đuổi tất cả những người còn sót lại ra khỏi nhà. Những người này rốt cuộc cũng không phải lương dân dân chúng, gây ra các chuyện nóng nảy sẽ rất phiền hà, nên cứ như vậy không mặn không nhạt đi nuôi dưỡng, mặc kệ đi lại. Đợi cho đến khi Nội Vệ chiêu mộ, rất nhiều người đã đi khỏi, còn dư lại tất cả đều quăng qua đó.
Đám người chịu đựng này chưa chắc là thân thủ hơn người, đầu óc xuất chúng gì, nhưng lại là có gia đình có miệng ăn tính tình lại trầm ổn, từng trải dạn dày trong giang hồ chợ búa, đã từng quen biết với nhiều mặt, chính hợp cho cửa sông Thanh Giang trước mắt cần đến. Bên trong thiết lập ván cục mai phục lần này, đầu tiên mặc thường phục đi lại ở chung quanh chính là những người này, bọn thám tử Xưởng Vệ cũng không phát hiện.
Về phần thiết lập ván cục lần này, nguyên nhân gây ra chính là Lưu Dũng không tin Đông Xưởng tại cửa sông Thanh Giang chỉ có ở bên ngoài thôi, cho nên thông qua con đường không có dính dấp gì tiết lộ ra ngoài, dùng miệng mồm của người giang hồ đem cái tin tức sổ sách trọng khẩn gì đó truyền tới các nơi cửa sông Thanh Giang. Tin tức này đối với người không can hệ dĩ nhiên không có gì, nhưng đối với người có can hệ thì rất trọng yếu, tất nhiên sẽ nhào vào. Nhưng thật sự xác định chính là bọn người Lưu bách hộ một lần tình cờ gặp gỡ ở trên đường, một gã Đông Xưởng từ kinh thành tới đây gặp được người quen, nhưng đối phương làm bộ như không quen biết mình, Đông Xưởng này cũng không chào hỏi, chỉ là trở về và nói với bọn người Lưu bách hộ.
Vừa nghe xong, bên Lưu Bách Hộ lập tức gấp gáp hẳn lên, nghĩ thầm rằng thật nếu náo lên xảy ra chuyện gì, tám chín phần mười bọn họ cũng sẽ xui xẻo theo. Nếu như các ngươi đã không cố kỵ đến sống chết của đồng liêu, ta đây bên này cũng không đếm xỉa tới nữa. Ngay tức thì che che lấp lấp lọt tin tức đến đây, Nội Vệ vốn là có chênh lệch lập tức xác định được, rất nhanh liền nhắm vào bắt đầu bố cục đặt bẫy, mới có cuộc mai phục vây giết hôm nay.