Thậm chí còn bị triều thần đối đầu Ngụy Trung Hiền quậy phá vài lần, đợi đến sau khi Ngụy Trung Hiền đắc thế, vị thúc tổ Lầu gia này tay nắm binh quyền trong cung lại càng được coi trọng. Có cái tầng quen biết này, Lầu Đại Lương cũng được thăng chức rất nhanh. Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống ở Sơn Đông ra trận mấy lần đều bị đánh bại, cho dù Dương Quốc Đống là con nuôi của Ngụy Trung Hiền, cũng khiến Ngụy Trung Hiền căm tức không thôi.thừa dịp chuyện này, Lầu gia thúc đề cử cháu trai mình đến bên Sơn Đông làm Phó tổng binh, phò tá Dương Quốc Đống.
Lúc này cơ hội tìm được vô cùng chuẩn, Lầu Đại Lương thăng thẳng lên hai cấp, đã trở thành Phó Tổng binh Đăng Lai, tại sao phải ngắm cái chức Tổng binh Sơn Đông, bởi vì bên này gánh vác phòng ngự của Liêu Đông, rất nhiều đồ đạc tập trung nơi này, béo mỡ hậu hĩnh, còn nữa Lầu gia vốn chính là người huyện Chương Khâu Sơn Đông, đây cũng là áo gấm về quê.
Có một số việc không cần hỏi thăm cũng nghĩ là hiểu ngay, vốn dĩ Dương Quốc Đống thân là Tổng binh Sơn Đông, tại đây trấn Đăng Lai là hạng người nói một không ai dám nói hai, hơn nữa thân phận là con nuôi của Ngụy Trung Hiền, lại không người áp chế. Tri phủ, Đạo thần thậm chí Tuần phủ Sơn Đông vân vân đều không đáng nhắc tới, mà sau khi đánh trận bại vài lần, bên người bị phái đến một vị Phó tướng cũng là đồ đảng của Ngụy Trung Hiền, quyền thế tất nhiên bị chia rẻ suy yếu, giữa Dương Quốc Đống này và Lầu Đại Lương khẳng định xem không vừa mắt rồi.
Mà Lầu Tiên Kỳ đem người vây công khách điếm, chuyện trở mặt với đội ngũ Từ Châu, nhất định sẽ khiến Dương Quốc Đống mượn cơ hội nổi cơn, Triệu Tự Doanh Từ Châu này ngay cả Ngụy công công cũng phải đối đãi thận trọng, thật vất vả đôi bên mới hòa giải được, ngươi không để ý đến đại cục, vì một đức con gái suýt nữa gây thành đại họa, trọng trách này tính sao đây, cho dù nghe ngóng không được, chưa nghe đồn qua, cũng đoán được Dương Quốc Đống cho người gây sự, Lầu Đại Lương nén giận, sau đó còn phải tức giận mắng trách phạt con mình.
Ngẫm lại quả thật trút giận, nhưng nói trở lại, cái này coi như đắc tội người chắc rồi, Lầu gia kia ở trấn Đăng Lai đang đè Dương Quốc Đống không ngốc đầu lên nổi, trong lúc này gây ra chuyện sẽ bị Dương Quốc Đống xoay ngược tình thế, ngẫm lại nguyên do nhất định sẽ hận nghiến răng bên Từ Châu này, tuy nói không dám công nhiên vạch mặt, nhưng ngấm ngầm giở trò ngáng chân chắc chắn sẽ không ít, về sau khẳng định còn có chỗ làm khó thế này thế nọ, ngẫm lại khiến cho người thêm rầu.
Nếu thế cục đã như vậy, lúc này lưu dân Liêu Đông chiêu mộ đến phải càng nhanh chóng lên đường, tránh khỏi nảy sinh sóng gió gì nữa, trước mắt nạn dân bắt đến trong tay càng nhiều, về sau lại đây chiêu mộ càng dễ dàng, từng người đều là hạt giống, mai sau cũng sẽ mọc rễ nẩy mầm.
Lương thực đồ đạc trên đường đã chọn mua gần đủ rồi, nói đến có chút hoang đường đau xót, nạn dân Liêu Đông trong ngoài phủ thành Đăng Châu này nhiều như vậy, dân chúng trên đất này cũng rất gian nan, nhưng đồ đạc cũng rất là đầy đủ. Đồ đạc triều đình Đại Minh thông qua các loại thủ đoạn bóc lột được đều tụ tập ở nơi này, lại không dùng đến trên thân người cần dùng thật sự, chỉ là bị bọn người có can hệ phát tài thôi, chỉ cần ngươi có tiền bạc là thoải mái mua được.
Ngày hôm sau lại có tin tức truyền đến, nói Lầu Tiên Kỳ bị đánh mấy chục roi, đóng cửa không ra ngoài ở nhà dưỡng thương, nghe xong tin tức này, thái độ chưởng quầy tiểu nhị khách điếm lại càng ân cần hơn, không ngờ cái tên Từ Châu lại hữu dùng như vậy, tuy nhiên trên dưới đội ngũ Từ Châu lại báo cho biét phải mau chóng xuất phát lên đường.
Tính cả người tới trước, lúc đến tổng cộng hai trăm bốn mươi lăm người, lúc rời khỏi là hai trăm ba mươi mốt người, tính cả nạn dân tổng cộng là bảy trăm bốn mươi mốt người. Trong mắt khách điếm cùng với các loại người có lòng dạ riêng, đám người Từ Châu này là toàn bộ rời khỏi, thật sự ra đã có mười mấy người ẩn nấp rồi, lúc đầu vốn chuẩn bị quang minh chính đại trọ lại bên trong khách điếm, nhưng thế cục lúc này cũng không cho phép.
Khi rời khỏi phủ thành Đăng Châu lại có bông tuyết rơi xuống, cũng may tuyết rơi không phải quá lớn, nạn dân Liêu Đông đi theo đội đều được bố trí, giúp đỡ đẩy xe ngựa, dọn dẹp tuyết đọng trên đường, thậm chí có một số kẻ coi như yên lòng, do người Lý gia và mấy chục tên Liêu dân đến cùng với người Từ Châu hộ vệ lấy đội ngũ đi tới.
Khi một đại đội người như vậy rời khỏi thành trì, có một số Liêu dân ven đường và lân cận cẩn thận dò hỏi, không ngờ tự mình tìm đến đây nương tựa, Triệu Tự Doanh bên này ngược lại ai đến cũng không cự tuyệt, bảo Liêu dân lúc trước đến hỏi vài câu, thật giả cũng rất dễ dàng nhận ra, hơn nữa thế lực trong phủ thành Đăng Châu này hẳn là còn không kịp làm bố trí, đợi sau khi đại đội thật sự lên đường, đội ngũ đã gần ngàn người rồi.
Nhân số nhiều thì nhiều, nhưng tiền bạc cũng đầy đủ, lương thực và xe ngựa cũng không có chuyện gì, nạn dân Liêu Đông ăn no sức mạnh đầy đủ, toàn bộ đội ngũ tiến lên vô cùng thuận lợi. Lão Bành kia rõ ràng còn biết nhắc nhở, nói nhiều người như vậy xuyên châu qua phủ, băng rừng vượt biển rất dễ bị quan phủ nhìn chằm chằm vào, rước lấy phiền phức. Nhưng đối với việc này Triệu Tự Doanh cũng sớm có lập kế sách, các châu huyện Duyện Châu phủ bên kia đã sớm xuất ra công văn, nói người dân đất này chết thê thảm và nghiêm trọng nên cần chiêu mộ lưu dân khai hoang, có đại ấn quan phủ, lại có tờ trình của thân sĩ, các nơi nha môn Sơn Đông cho dù là biết sự thật, cũng phải vuốt lỗ mũi nhận hết.
Người đại hào Thanh Châu phái tới dẫn đường so với người của Triệu Tự Doanh còn gấp gáp hơn, bọn họ biết được hậu quả đắc tội trấn Đăng Lai.- Quân lính nơi đó mới là đạo tặc vong mạng, làm chuyện gì cũng là coi trời bằng vung, thường xuyên có thôn trại không hiểu sao bị mã tặc huyết tảy. Lục lâm thảo khấu sao dám làm ra vụ án lớn như vậy. Tất cả đều là đám quân binh này tự mình kiếm thêm tiền đó, hai năm qua còn có thủ đoạn mới, bảo bọn mọi rợ Liêu Đông làm việc, ngay cả hậu quả cũng không sợ nữa.
Tuy nhiên người Từ Châu dùng lời nói là trấn trụ được quan quân, khiến cho đối phương phải nhận lỗi bồi thường, người dẫn đường phủ Thanh Châu này cũng nhìn thấy hết, đều là phục sát đất, nên mới không có lập tức chạy trốn, mà là chiếu theo ước định lúc trước tiếp tục hộ tống dẫn đường, Mười mấy người bọn họ võ nghệ trên mình chưa chắc có hữu dụng gì, nhưng dẫn đường cùng với mang theo mọi người đi đến thôn trại chọn mua lương thực nước uống, mượn một chỗ nơi nào đó hạ trại nghỉ ngơi, các việc này lại có đại hữu dụng.
Sau khi đi khỏi địa phận phủ Đăng Châu, mọi người thấy nhẹ nhõm một chút, sau khi từ phủ Lai Châu tiến vào trong địa phận phủ Thanh Châu, mọi người lại càng buông lỏng, khoảng cách với trấn Đăng Lai càng xa, đối phương trả thù gây chuyện lại càng nhỏ. Lẽ ra sau khi đi tới phủ Thanh Châu này, tấm lòng của vị đại hào kia coi như là kết thúc rồi, tuy nhiên vị đại hào này biết rõ hơn người phía dưới ông ta về phân lượng của Từ Châu, ngoại trừ ân cần chiêu đãi, hết sức chu cấp ra, còn an bài người dẫn đường đưa mãi đến bên phủ Tế Nam.