Câu hỏi có chút loạn, tuy nhiên tất cả mọi người đều biết Hải Châu gần biển, nhưng cảng lại rất nhỏ, hơn nữa bên đó có một Thiên hộ trấn thủ, dân tráng đoàn luyện trên đất đó cũng có chút dũng mãnh, đại bang trên biển rất khó chạm vào, lại không ngờ rằng Triệu Tiến lại nhắc tới nơi đó.
- Có rảnh rỗi các ngươi cứ đi qua xem. Nơi đó đang tu sửa, tầm cỡ khẳng định phải lớn hơn nhiều so với nơi cảng Cáp Lỵ.
Lý Lão Hải vội vàng truy hỏi.
- Tiến gia, từ nơi đó chuyển muối đi được không?
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười thả lỏng, từ lúc bắt đầu nói chuyện, cũng luôn nắm được mấy phần chủ động, nhắc tới cũng là đáng buồn cười, cửa sông Thanh Giang to như thế, Từ Châu to như vậy, đây đã là chốn phồn hoa nhất trong thiên hạ rồi, nhưng không có đồ vật đối phương cần.
Lây không ra được lợi lớn, làm sao sai khiến đối phương vào sinh ra tử vì mình. Không phải của mình vậy thì có bất tiện thế nào. Tuy nhiên Triệu Tiến cũng biết chỉ cần Lý gia và Dư gia đều làm việc vì mình, e rằng là phải trả ra cái giá cao để thuê, theo cạnh tranh lẫn nhau, cục diện nhất định sẽ càng ngày càng tốt.
Triệu Tiến không có đưa ra câu trả lời rõ ràng.- Điều này thương lượng được.
Tháng ngày trời quang đãng nơi Phúc Kiến ít dần, nhiên liệu cũng không đủ, phơi muối nấu muối đều rất bất tiện, cần đưa trộm muối ăn từ bên ngoài vào. Dư gia phải dựa vào điều này kiếm một món tiền lớn, đại bang Lý gia này căn cơ ở Phúc Kiến, thiết nghĩ cũng là một trong những người mua. Hiện giờ bản thân được phép qua tay muối, điều này chưa chắc có món lợi to lớn kinh người gì, ý nghĩa lại không tầm thường.
Huống chi về mặt ý nghĩa trọng đại nhất chính là cảng biển này, loại cảng Cáp Lỵ này nối liền với đường sông cửa sông Thanh Giang dĩ nhiên là đất hoàng kim, nhưng nơi chốn khó lường giống như Hải Châu. Bản thân châu thành Hải Châu là tông nguyên của Hoài muối cả thiên hạ, cộng thêm huyện Cống Du gần kề, thậm chí phóng tầm mắt xa tới khu bắc Hoài An của Triệu Tự Doanh, hào phú Hải Châu, khu bắc Hoài An nương tựa vào Từ Châu lại càng không cần phải nói, hơn nữa còn có lợi thế như Hoài muối này, chỗ như thế so với cửa sông Thanh Giang còn xa mới bằng, nhưng so với nơi khác lại cũng không coi là kém.
Lý Lão Hải vào lúc đó nghĩ ngợi rất nhiều, hướng bắc Sơn Đông là vùng đất bọn chúa biển không thường lui tới, tuy nhiên cũng đi được hướng Cao Lệ sau đó chuyển về hướng một vùng bằng phẳng của Oa quốc. Tuyến đường này tuy nói người đi không nhiều, nhưng không phải không đi được. Nếu như đi tuyến đường này, Hải Châu chính là điểm trung chuyển tất yếu chính giữa, không chỉ nhà mình dùng tới, còn để cho nhà khác tới dùng. Cảng biển như vậy bản thân chính là một bến cảng mậu dịch.
Chính đang lúc ở nơi đó mơ màng, cháu trai của Lý Lão Hải lại nhớ tới cái gì, cúi đầu nói thì thầm, Lý Lão Hải sửng sốt chốc lát, lập tức trên mặt hiện lên nét cười khổ, sau đó nhìn về hướng Triệu Tiến trịnh trọng nói.- Tiến gia, tại hạ khi trước tới nơi này, chưa từng nghĩ sẽ có chỗ tốt lớn như vây. Sớm biết như thế sẽ không để ông già này sang đây, hẳn phải là long đàu nhà ta tới nói chuyện.
Triệu Tiến mỉm cười, Lý Lão Hải tiếp tục nói.- Chỗ tốt lớn như vậy, thiết nghĩ không phải dễ dàng lấy như thế. Tiến gia muốn bảo đại bang chúng tôi đi làm cái gì, hãy nói trước được chăng. Thật nếu như là chuyện đồ long lật biển, đại bang chúng tôi làm không được ru.
Triệu Tiến lặp lại lời lúc trước đã nói, sau đó nhắc tới Liêu Đông.- Giúp ta chế tạo thuyền, giúp ta luyện ra được người lái thuyền đi biển, giúp ta thu gom thợ rèn người Tây Dương. Sau đó đi bờ biển Liêu Đông giúp ta chở bá tánh Liêu Đông về.
- Bên đó không phải là bị Thát tử chiếm rồi sao? Lý Lão Hải trước hết nói một câu, lập tức trên mặt lộ ra thần sắc kính phục, ôm quyền nói.- Tiến gia thật là từ bi, không ngờ bằng lòng cứu giúp nhiều bá tánh Liêu Đông chịu nạn như vậy, phần từ bi này ắt có phúc báo.
- Làm được không?
Câu hỏi này lại không khiến Lý Lão Hải chần chừ bao lâu, Lý Lão Hải cười nói.
- Chỉ là thu gom người ở bờ biển Liêu Đông không cần chúng tôi đổ bộ, điều này không khó.
Lúc nói câu này, Lý Lão Hải và cháu trai bên cạnh liếc mắt nhìn nhau, trên mặt hai người đều có hào khí hiện lên, Lý Lão Hải có chút tự tin nói.- Trên bờ không dễ nói, trên mặt biển đại bang chúng tôi không sợ ai. Mặc cho kẻ đó là thủy sư quan quân, đội thuyền người Tây, hay là đại bang nhà khác chúng tôi đều không sợ. Những Thát tử đó là cái thá gì, là khỉ đột mới vừa từ trên cây leo xuống thôi.
Trong phòng tất cả mọi người đều cười, Nữ Chân Kiến Châu tất nhiên không lạc hậu như vậy, tuy nhiên ở trên biển, lời của Lý Lão Hải ngược lại có tư cách nói chuyện.
Sự tình chủ chốt bàn bạc xác định, Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói chuyện.- Ngoại trừ mấy hạng theo như lời của Tiến gia nhà ta, đợi lát nữa ta bên này sẽ viết một tờ khai. Đồ vật trên tờ khai đều là thứ Triệu Tự Doanh chúng ta cần cấp bách. Giá tiền không cưỡng cầu, chiếu theo giá trong chợ giao dịch thì tốt rồi. Bạc trắng, hàng thật hoặc là chiếu theo ước định đổi lấy hàng, chúng ta nơi này tuyệt không khất nợ.
Lý Lão Hải liên tục gật đầu nói.
- Như vậy tốt nhất, như vậy tốt nhất.
Các đội tàu thuyền tung hoành trên mặt biển Đông Á, mặc kệ bị gọi là chúa biển, thương buôn trên biển cũng tốt, hay là bị gọi thành hải tặc cũng tốt, bản chất của tất cả đều là thương nhân đi thuyền xuôi ngược, chỉ chẳng qua thuận tay cướp bóc hoặc là võ trang tự vệ, một thuyền hàng, một thuyền bạc, làm cái gì cũng không có chuyện làm ăn buôn bán hải mậu kiếm được nhiều, mọi người tất nhiên phân rõ nặng nhẹ.
Đại bang Lý gia này lại đây nói chuyện hợp tác với Từ Châu, xét đến cùng vẫn là vì kiếm tiền phát tài. Đối với bọn Triệu Tiến, điều nói tới đầu tiên chính là tiền đề, nhưng đối với bọn Lý Lão Hải mà nói, cái tờ kê khai hàng hóa của Vương Triệu Tĩnh này mới là khẩn cấp nhất.
Đôi bên cũng không phải bản tính chậm trễ, bên này nói xong, Vương Triệu Tĩnh bắt đầu viết tờ kê khai, sở dĩ nhanh như thế là bởi vì những đòi hỏi đó sớm đã báo lên trên, chính do chức tổng quản này của y phát tới các phương diện đi tìm, sớm đã có ở trên sổ sách.
Lý Lão Hải rất không lễ độ nói.- Tôi cùng cháu tôi đều không biết chữ, làm phiền Vương tổng quản đọc tờ khai qua một lần, hai người chúng tôi trước nhớ kỹ, trong lòng cũng còn có đo đếm.
- Phải nhiều tiêu thạch như vậy sao?
- … Đồng sao cũng phải nhiều như vậy…
Tờ khai rất dài, lúc đọc tới hai hạng này, Lý Lão Hải không kìm nổi đề ra nghi hoặc, Vương Triệu Tĩnh thần sắc không động, trong lòng cũng đang cảm thán, chỉ sợ hai hạng tài liệu đòi hỏi bên ngoài cung ứng này cũng không trông cậy được đại bang Lý gia này.
***************
Lưu Dũng sau khi ở Từ Châu xuất phát, dọc theo Vận Hà bắc thượng, y đi không được nhanh lắm, đi một chút dừng một chút không ít châu huyện đi qua đều muốn dừng lại.