Đối với rất nhiều người mà nói thế cuộc nguy cấp như thế, nhưng tất cả thân sĩ cường hào, bọn người có vai vế nói chuyện được với Triệu Tự Doanh khắp nơi không có đếm xỉa tới điều này, tới tháng ba chuyện khẩn yếu nhất của bọn họ là việc sinh nở của Mộc Thục Lan.
Không ai để ý tới Mộc Thục Lan sinh gái hay trai, mọi người để ý tới chính là việc này khiến cho mọi người được sang chúc mừng tặng lễ. Việc may mắn vui mừng này được quen biết gần gũi hơn với Triệu Tiến và Từ châu, người các nơi khác bám lấy giao tình nói chuyện làm ăn, riêng lẻ trong lòng có ám muội còn nhìn ra được địa vị Triệu Tự Doanh như thế nào.
Tất cả mọi người đều biết, Triệu Tự Doanh không thèm để ý làm lễ ăn mừng, mời ai không mời ai chưa chắc tồn lấy lòng dạ gì, khả năng chính là tiện hay không mà thôi. Nhưng người được mời và không được mời, dính líu thẳng tới bọn người xung quanh và địa vị ngay tại nơi của mình. Mấy lần trước có kẻ không được mời, kẻ thù đối đầu đánh thẳng tới tận nhà, vốn dĩ kẻ không có thân phận lại được phát thiếp mời, lập tức ngay tại nơi mình ở trở nên uy phong, mọi phe phái đều phải nể mặt.
Chớ đừng nói chi là lúc này không ít người dựa vào Triệu Tự Doanh phát tài, chỉ là phân chia và muối và bán lẻ rượu mạnh này, đã khiến cho khoản thu vào của rất nhiều người không nhỏ, ngàn vạn lần đừng bởi vì không có đi mà bị cướp đi con số định mức vân vân, tất cả mọi người đều rất dè chừng.
Mặc dù hiện giờ chuyện cử hành nghi lễ này vẫn chưa có định xong bát tự, nhưng đã có vô số người thông qua nhân tình quen biết lần lượt sang đây, nhất định phải có tấm thiếp mời, thậm chí bằng lòng nhường ra lợi ích làm ăn và mọi thứ.
Vương Triệu Tĩnh đối với cảnh tượng náo nhiệt này có cách nhìn của mình.- Đại ca, cảnh tượng như vậy là căn cứ xác thật Triệu Tự Doanh chúng ta hằng ngày càng đi lên, người người phủ phục cúi đầu. Tuy nhiên đây cũng là minh chứng Triệu Tự Doanh chúng ta còn chưa có hoàn toàn nắm giữ hết mọi thứ. Nếu như chúng ta hoàn toàn nắm giữ, như thế nào lại sẽ có nhiều người như vậy muốn tới. Thân phận đại ca tôn quý như vậy, há để người khác tùy ý leo trèo.
Triệu Tiến cười trả lời nói.- Đệ nói thật là không sai. Nhưng chúng ta hiện giờ không nên đặt bản thân quá cao. Nếu như Liêu dân ồ ạt không ngừng tiến vào, một năm tiếp tới hoặc là hai năm, lại có chuyện như vậy nữa thì sẽ không có náo nhiệt như thế nữa rồi.
Cảnh tượng bậc này Như Huệ cũng phải có mặt, tuy nhiên đối với thoải mái của Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh, gã mấy ngày nay rất ít khi có gương mặt cười.
Mặc kệ ai hỏi gã, Như Huệ đều trả lời thế này.- Phải đợi đợt thu hoạch đầu tiên của điền trang đưa ra…
Năm trước rất nhiều hộ nông dân lưu dân an cư, điền trang nơi ở của bọn họ hiện giờ còn chưa có làm ra gì, bọn họ giống nhưu Liêu dân ồ ạt không ngừng tới đây đều là đang tiêu hao lương thực và đồ đạc của Triệu Tự Doanh tồn trữ, cộng thêm di dời và bố trí an ổn cũng cần có hao phí hàng đống, nhìn con số giảm bớt rất nhanh trên sổ mục, Như Huệ thật sự cười không nổi.
Nếu không phải rượu trắng có được món lợi khổng lồ, nếu không phải trên tào vận có hàng đống lương thực cắt xén, tham ô cần bán lấy tiền, chỉ sợ Triệu Tự Doanh hiện giờ đã chống đỡ không nổi nữa.
Hiện giờ Như Huệ càng lúc càng có một loại cảm thán.- Cày ruộng trồng trọt đứng đầu là ổn định. Nếu như nói là thu lương thực, chẳng bằng nói là nuôi người, vẫn là phải nghĩ cách trên đường buôn bán.
Bất kể đối đãi đám cường hào này có luồn cúi khắp nơi để đầu cơ thế nào nhưng nếu đối phương đã biểu đạt thiện ý như vậy, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không từ chối bọn họ ngay. Càng ngày càng nhiều người được sai tới đến biện hộ. Triệu Tự Doanh cũng đã bắt đầu sửa soạn cho yến hội, phụ trách chính lần này chính là Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ.
Kể xong, Vương Triệu Tĩnh lại nghiêm nghị nói.- Đại ca, tiểu đệ mạo muội một lần nữa hy vọng đại ca nạp tiểu thư Mạnh gia làm thiếp. Đây cùng là vì tính toán lâu dài cho Triệu Tự Doanh chúng ta, cũng là suy xét cho đại ca.
Nghe lời nói của Vương Triệu Tĩnh, sắc mặt Triệu Tiến trầm xuống. Sắc mặt hắn tuy có giận dữ nhưng nhiều hơn nữa vẫn là vẻ dở khóc dở cười cùng bất lực. Hắn nhìn Vương Triệu Tĩnh thấy đối phương vẻ mặt kiên định. Không đợi hắn nói, Như Huệ đã mở miệng.- Lão gia, tam gia nói rất có lý. Lão gia tuổi xuân đang thịnh, trẻ trung khoẻ mạnh, hai vị chủ mẫu lại có công vụ làm lụng vất vả, nạp thiếp nhập môn, có một người bên cạnh hầu hạ là chuyện tốt.
Triệu Tiến lắc đầu cười khổ nói.- Chuyện nhà ta, các ngươi phí nhiều tâm tư như vậy làm gì?
- Đại ca, chuyện nhà huynh chính là chuyện của Triệu Tự Doanh. Việc mấu chốt tiểu đệ cùng Tào tiên sinh, Chu tiên sinh đều đã nói qua. Đại ca ngàn vạn lần không được khinh thường. Vương Triệu Tĩnh vô cùng nghiêm nghị nói.
Triệu Tiến thở dài, đứng dậy nói.- Đệ và Đại Hương sắp sẵn nhân mã, huynh muốn đến khu bắc Hoài An. Các đệ nhanh chóng một chút, huynh hiện tại đi xưởng sắt xưởng dệt một chút.
Sau khi nói xong, thân vệ hộ tống Triệu Tiến đi ra cửa. Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đứng dậy đưa tiễn. Hai người liếc nhau, ai nấy đều mang vẻ mặt bất đắc dĩ.
Sau lưng Từ Trân Trân có Từ gia cũng nói là Từ Trân Trân nắm Từ gia trong tay. Số lượng lớn than đá và sắt Triệu Tự Doanh tiêu dùng đều do Từ gia cung cấp, Từ Hậu Sinh chủ quản phòng thợ tạo không cần phải nói. Con cháu Từ gia ở các lữ đoàn, nông khẩn, mậu dịch đều có không ít người làm việc. Bất kể là nói thế nào, đây cũng là có thế lực lớn nhất.
Mà Mộc Thục Lan chính là thế lực chỉnh hợp Văn Hương Giáo còn sót lại, vốn ban đầu có không ít nòng cốt Mộc gia ở phủ Đông Xương, nòng cốt phân hội của Văn Hương Giáo ở Từ Châu cũng đều là lấy Mộc Thục Lan làm tông chủ đấy. Dù sao phân hội Văn Hương Giáo Từ Châu là do Mộc Thục Lan chưởng quản, mà phân hội Văn Hương Giáo Từ Châu đã nuốt trọn cả Văn Hương Giáo Sơn Đông còn sót lại, thậm chí ngay cả hệ thống Bạch Liên Giáo Nghi Châu cũng sắp thành chung một phái.
Ngoại trừ những người còn làm việc tại giáo phái, những người xuất thân từ Văn Hương Giáo đều ở các lữ đoàn Triệu Tự Doanh, các nông khản, mẫu dịch làm việc, họ đối với Mộc Thục Lan cũng vô cùng thân cận.
Nếu như nói giữa Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan có tôn ti thê thiếp khác nhau nhưng những người chung quanh cũng không có nói gì. Nhưng địa vị của Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đều bình đẳng, Triệu Tiến cũng là an bài như vậy.
Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đối với nhau như tỷ muội, chung đụng rất hoà hợp, cũng không có xung đột lẫn nhau, thật không phải là không có xung đột nhưng nói chung là mọi sự đều thuận lợi.
Các nàng thay mặt cho hai phái, hơn nữa các nàng cũng huy động được sức mạnh của cả hai phái. Chỉ riêng cái này đáng lẽ cũng có mâu thuẫn chứ đừng nói đến chuyện người thừa kế.
Hiện tại, cục diện Triệu Tự Doanh đã rất lớn, mặc dù còn ở dưới vương pháp Đại Minh nhưng đã có dáng vẻ của một quốc gia, cơ nghiệp lớn như vậy tương lai là của ai? Tuy rằng Triệu Tiến vừa mới hơn hai mươi nhưng một ngày nào đó hắn cũng sẽ già đi.