Tin tức truyền đến, người ở quảng trường cũng biết có bảy người đến, tuy nhiên vẫn không thấy có phòng bị gì. Nhìn thấy gia đinh mặc áo giáp cầm trường mâu trong tay đứng trước tổng điếm Vân Sơn Hành, mấy người trẻ tuổi trên biển không chút nào nhẹ nhõm. Tiếng nói chuyện cũng thấp đi không ít.- Bộ dạng như vậy ở Nam Dương cũng đã thấy qua, nhưng tinh khí thần thì không được như này rồi.
Trung niên cụt một tay nhìn mấy người không chút nào vui vẻ bên cạnh, giọng điệu buồn bực nói.- Ở nơi này cũng biết nhỏ giọng.
Nói xong câu này, trung niên cụt một tay lại xoay người, xua tay với mấy người đang đi theo ở phía sau.- Mấy vị huynh đệ của Từ Châu làm phiền tới đây một chút, ta có việc muốn nhờ.
Người trung niên chủ trì theo dõi lúc này lại có chút dở khóc dở cười, phía mình cứ như là lâm đại địch, còn tưởng là người xấu nhưng hiện tại thấy mình đoán sai rồi. Tuy nhiên người trung niên này vẫn nhớ rõ lời nói của Lưu Dũng và Lê Đại Tân.- Thà rằng bắt sai không được buông tha. Thời khắc tỉnh táo. Tập trung đè nén suy nghĩ xuống, cười cười xấu hổ đi lên trước.
Trung niên cụt một tay kia khom người, thở dài ra hiệu, sau đó khách khí nói.- Làm phiền đến chỗ đương gia chỗ quý vị thông truyền một chút, nói là Lý Lão Hải Phúc Kiến đến thăm hỏi, muốn bái kiến long đầu Tiến gia.
Lúc nói lời này, người trẻ tuổi bên cạnh lấy từ trong ngực ra một tấm bái thiếp dâng lên. Người chủ trì theo dõi nghe được "long đầu Tiến gia" sau một hồi sửng sốt mới sực tỉnh, nghe đối phương tự xưng tên lại có bái thiếp lễ nghĩa chu toàn dâng lên, lúc này không dám chậm trễ vội vàng nhận bái thiếp khách khí nói.- Mời quý khách đợt một lát, tại hạ vào thông báo.
Ra vào cũng không tốn bao nhiêu công phu, trong lúc này có người không để người chú ý lại đây quan sát, sau này trở về liền xác nhận thân phận của Lý Lão Hải, dù sao đối phương cũng đã từng đến khu vực của Triệu Tự Doanh, lại có quen biết không tệ với Từ Hậu Sinh, tướng mạo đặc thù của ông ta sớm cũng đã có nhiều người ghi nhớ. Người trung niên chủ trì theo dõi không có đi ra nhưng có một gã chưởng quỹ dẫn tiểu nhị ra mặt, khách khí mời người vào tổng hiệu.
Dư gia Tùng Giang lui tới bên trong Vân Sơn Hành thường xuyên, rất nhiều người đều cho rằng Dư gia là người một nhà, nhưng Chu Học Trí biết rõ, chuyện Lý Lão Hải đến đây hễ là những người có liên can đều bị ra lệnh cưỡng chế giữ bí mật. Lý Lão Hải cũng không ở lại cửa sông Thanh Giang quá lâu, sáng sớm hôm sau liền do gia đinh hộ tống đến Từ Châu.
Từ cửa sông Thanh Giang đến Từ Châu bất kể là Vận Hà hay đường bộ đều vô cùng đông đúc. Lý Lão Hải đã tới một lần, đối với điều này cũng có chút ấn tượng nhưng quá nhiều người trên đường cũng hù ông một phen rồi.
- Chẳng lẽ là ngày hội? Hay là xảy ra đại sự gì, lần trước đến đâu có nhiều người đi đường như vậy chứ?
- Đích xác là có đại sự, phu nhân Tiến gia sắp sinh rồi.
Gia đinh dẫn đường cũng không xem Lý Lão Hải là người ngoài, thẳng thắn trả lời. Nhìn những đội ngũ phú quý cùng đi trên đường, mấy người trẻ tuổi bên cạnh Lý Lão Hải đều ngạc nhiên mà thán phục.- Đây đúng là khí thế của long đầu chúng ta rồi. Lý Lão Hải lúc này đã nhen nhúm ngọn lửa lớn, thua người không thua trận không phải đặt vào lúc này, long đầu Lý gia nào có khí thế lớn như vậy, kẻ sĩ các phương cũng thường hay lui tới, người trên đường cũng là bối cảnh quan lại đấy
Tuy nhiên bản tánh tranh cường háu thắng của đoàn người Lý Lão Hải lúc tiến vào Bi Châu và Từ Châu cũng đã tan thành mây khói. Từ Châu, Bi Châu phồn hoa giàu có và đông đúc vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ. Càng làm cho bọn họ khiếp sợ chính là, nơi này so với mấy đô thị phồn hoa của Oa quốc, Đại Minh cùng với Nam Dương hoàn toàn khác nhau, mới đầu thấy đều là quy chế và xây dựng như vậy nhưng lưu ý hơn một chút liền phát hiện ra hoàn toàn khác nhau. Loại mới lạ cùng khác biệt này khiến bọn họ chấn động, thậm chí không tự giác mà sinh ra hoảng sợ.
Khách điếm nơi Từ Châu không phải muốn là có, năm rồi muốn trọ lại khác điếm phải rất khẩn trương, năm nay lại không cần phải nói. Nhưng Lý Lão Hải và Từ Hậu Sinh cùng Chu Hành Thư xem ra là có giao tình riêng tư nên đều dùng chỗ ở của mình để tiếp đãi xem như là ở nhà. Lý Lão Hải giới thiệu mấy người trẻ tuổi, đều là con cháu của ông cũng đều là người của đại bang Lý gia trên biển. Tuy nhiên điều thú vị chính là họ đều là con cháu nhưng có người họ Lý có người lại họ Trịnh.
Người trẻ tuổi thật náo nhiệt mới mẻ, sau khi đón tiếp liền ra ngoài đi dạo thống khoái, trong ngoài Hà Gia Trang đều đi khắp rồi, trở về vẫn luôn nghĩ nơi này cũng phong phồn vinh tới mức này, Châu thành Từ Châu kia phải tới mức độ nào hỏi qua được người giải đáp mới biết không đúng. Bọn họ cũng nhìn thấy được uy phong của lữ đoàn gia đinh Triệu Tự Doanh, một đường từ cửa sông Thanh Giang đến Từ Châu, coi như là đã thấy được cục diện của Triệu Tiến, còn nghe được rất nhiều tin đồn, ngạo khí trong lòng mọi người cũng tan biến không ít, cảm thấy Từ Hậu Sinh và Chu Hành Thư ra mặt tiếp đãi là không có vô lễ rồi.
- Cũng không phải ai cần ai, cũng không phải ai xin ai, bù trừ cho nhau. Lý Lão Hải cũng đã đến rồi.
Việc Lý Lão Hải đến trên dưới Triệu Tự Doanh cũng cảm thấy vui mừng bất ngờ, thực cảm thấy số mệnh ở Triệu Tự Doanh có điểm thần kỳ. Nhưng Triệu Tiến rất tỉnh táo, Lý Lão Hải đến đây không chỉ một lần, ông ta cũng cần gì đó ở Từ Châu.
Nếu muốn đàm phán, vả lại Triệu Tự Doanh đối với thế lực trên biển sau lưng Lý Lão Hải rất cần, vậy phải tìm cách. Triệu Tiến không có lập tức gặp mặt, trừ không muốn biểu hiện quá nôn nóng, đồng thời người các lộ tới Từ Châu quá nhiều, người cần phải gặp mặt thật sự không ít, rút ra thì giờ rảnh rỗi cũng không dễ dàng.
Nhưng khi Vương Triệu Tĩnh và Từ Hậu Sinh còn có Chu Hành Thư nói chuyện đàm phán cũng đã an bài lộ trình ngày hôm sau của Lý Lão Hải. Nơi vui chơi ở Hà Gia Trang không ít, so với cửa sông Thanh Giang thì có nét đặc sắc khác. Tuy nhiên lòng dạ Lý Lão Hải rõ ràng không đặt ở đây, tâm tư ông ta gặp Triệu Tiến rất gấp, nhưng khách tùy chủ, cũng phải kiên trì chịu đựng nghe theo an bài. Nơi Từ Hậu Sinh dẫn ông ta tới là một kho hàng.
Con cháu Lý Lão Hải trái lại có tâm tư lớn hơn, vốn tưởng rằng sẽ được mang theo du ngoạn, lại không nghĩ rằng bị dẫn tới kho hàng bên này. Xung quanh nơi này đều các nhà kho chất đống, khiến người ta nhìn thấy rất hồ đồ. Từ Hậu Sinh không dẫn bọn họ đi vào, nhưng lại chuyển đến một kho hàng bên cạnh. Nơi đó bày biện từng dãy khung kệ, trên kệ để khôi giáp, đao kiếm binh khí cùng với các loại đồ sắt dùng trên thuyền.
Nhìn đến những vật này, đoàn người Lý Lão Hải đầu tiên là sửng sốt, lập tức liền hứng thú. Áo giáp binh khí cùng các loại trên thuyền bày ra ở đây, mặc dù không có hình thù mới mẻ gì, nhưng vẫn hơn nhiều so với những vật thông thường. Con cháu Lý gia tiến lên trước quan sát tìm tòi, còn Lý Lão Hải lại chuyển hướng sang nói với Chu Hành Thư.- Ngươi thật sự là nói sạch sẽ gốc rễ bên trong đại bang.