Lưu Dũng nhìn hồi lâu không có nghĩ rõ ràng, chỉ có điều bật cười nói.- Đại ca, Từ Châu chúng ta thật đúng là dáng vẻ một ngày đi ngàn dặm. Tiểu đệ mới rời khỏi mấy tháng, không ngờ nhiều thêm mấy thứ nhìn không hiểu rồi.
Triệu Tiến cười nói.- Chỉ là Từ Châu chúng ta cần cù một chút, Đại Minh này thì không có biến hóa gì.
Vào công xưởng, trước hết nhìn thấy dưới guồng quay đặt máy cán bông. Máy móc này Lưu Dũng thấy qua rất nhiều lần, là máy móc để cho vải bông bỏ đi hạt bông. Tách rời ra cũng rất là đơn giản, hai cây côn gỗ bóng loáng đặt ở trên giá, một đầu côn gỗ có cán cong, lúc dùng xoay chuyển cán công, đưa vải bông vào giữa cán trục nối liền hai cây, hạt bông rơi xuống, vải bông từ một phía khác đi ra. Máy cán bông này còn có điển cố, chính là tài nghệ Hoàng Đạo Bà ở tộc họ Lê đảo Hải Nam học được.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Cái này đệ biết dùng thế nào không. Chúng ta đi bên trong xem.
Trong phòng bày trí ngay ngắn từng cái đài máy móc đơn giản, nhìn giống như từng có hòm gỗ mở miệng, nhìn thấy được bọn thợ dệt bỏ vải bông từ một đầu vào, sau đó lại không ngừng thu thập vải bông ra từ một đầu khác.
Đến gần xem lại nhận ra bên trong là hai trục lăn liền nhau, trên một cái đồng lăn toàn là mũi nhọn, thoạt nhìn y hệt như là loại đinh sắc, một cái khác là chổi lông, dường như là chế tạo từ lông heo, có làm công đang lay động cán cong ở phía ngoài, trục lăn chuyển động. Đó hoàn toàn là trục lăn mũi nhọn đâm bông treo ở trên khiến cho hạt vải bông và vải bông tách rời nhau, mà một cái trục lăn mang chổi lông thì chải vải bông treo trên trục lăn thứ nhất xuống dưới, tránh cho thùng gỗ nhồi đầy.
Mặc dù Lưu Dũng là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng sau khi nhìn chốc lát liền cho ra kết luận, máy cán bông kiểu mới này hữu dụng rất nhiều so với cái đài đặt bên ngoài kia.
Triệu Tiến giống như biết suy nghĩ của Lưu Dũng, cười giải thích.- Cùng một người làm việc, loại vải máy móc nơi này nửa canh giờ làm ra thì còn phải nhiều hơn gấp mười lần cái bên ngoài kia.
Lưu Dũng kích động xoay người, tuy nhiên lập tức nhịn xuống.- Đây há không phải…
Đợi rời khỏi lều xưởng này, Triệu Tiến mới mở miệng nói.
- Có ba người suy nghĩ ra máy cán bông Từ Châu này, mỗi người hai ngàn lượng bạc, hằng năm còn có hoa lợi năm trăm lượng. Sau ba năm tự mở nghiệp cho mình. Có vật này, vải Từ Châu chúng ta làm được càng rẻ hơn. Chỉ cần bông đầy đủ, hoàn toàn phá hủy vải Tùng Giang cũng có lẽ.
Vẻ mặt Lưu Dũng thần sắc phấn chấn, gã đương nhiên hiểu được ý vị này thế nào, cái gọi là núi vàng biển bạc chung quy có ngày đào hết dùng tận, nhưng những tài nguyên này đều là ùn ùn không ngừng làm ra, đây là chậu châu báu.
Lo lắng và bồn chồn lúc trước bởi vì tình hình nước sông Hoàng Hà dẫn phát đều hoàn toàn tan biến, giá cả vải bông này nắm trong tay liền giữ gìn được tình hình buôn bán của Triệu Tự Doanh.
Triệu Tiến dặn dò nói.- Hiện giờ chỗ Tế Ninh còn không có loại máy móc này, tuy nhiên lập tức cũng phải đưa sang. Bọn thợ thầy trong công xưởng này của chúng ta chúng đang suy nghĩ máy dệt vải. Bọn họ còn đang suy ngẫm có nên mượn dùng súc vật kéo và sức nước để đẩy động hay không. Hết thảy mọi chuyện này đều phải giữ bí mật, truyền ra ngoài một việc đều là tổn hại đối với Triệu Tự Doanh chúng ta. Đệ phải theo dõi thật tốt những kẻ này.
Lưu Dũng vô cùng trịnh trọng trả lời nói.- Xin đại ca yên tâm, đây là cơ mật cần kíp nhất của Triệu Tự Doanh chúng ta. Tiểu đệ sẽ không để cho nó thoát một phần ra ngoài.
Triệu Tiến gật đầu sau đó cười nói.- Chúng ta hiện giờ canh cửi đều là dùng vải bông năm trước thu được, số lượng không ít. So với tình hình buôn bán vải bông này không là cái thá gì. Chờ đến mùa thu năm nay lúc tới mùa vải bông mới thấy được chân tướng. Chỉ sợ tới lúc đó Triệu Tự Doanh chúng ta kết thù cùng với các lộ cường hào Tùng Giang cùng với Giang Nam.
Giang Nam giàu có bao trùm thiên hạ, cường hào nơi đó thường thường chính là thân quyến quan to trong triều, là tập đoàn thế lực khổng lồ nhất trong thiên hạ. Lưu Dũng cũng không có bồn chồn chỉ là cười gật đầu nói.- Nếu như kết thù, chúng ta cũng không sợ.
Vào thời điểm cuối tháng tư đầu tháng năm, vải Từ Châu bắt đầu xuất hàng rất nhiều, tất cả đồ làm ra lưu lại hai thành ở Từ châu còn lại toàn bộ đưa tới cửa sông Thanh Giang bán đi. Hai cái công xưởng mấy ngàn người ở Từ Châu và Tế Ninh làm ra hơi có chút kinh người, nhưng con số này của bọn họ đặt ở nơi chợ lớn Thanh Giang không tính là cái gì. Nơi đó tụ tập tài của phun ra nuốt vào của cả thiên hạ. Vải Từ Châu đưa vào, tối đa nhất có chút bọt sóng quậy lên, mà Vân Sơn Hành bán ra vô cùng có chừng mực, lại có không ít đi đường sông cửa sông Thanh Giang chuyển tới trên biển liền càng không có người nào để ý tới.
Mười lăm thuyền đại bang Lý gia đã từ nơi Bì Đảo đi một chuyến trở về, chở đầy người, mang về rất nhiều gỗ. Lần này đi quá nhanh, già trẻ Bì Đảo tính chung cả Mao Văn Long ở bên trong cũng là không kịp trở tay, bọn họ vốn dĩ không ngờ tới đối phương tới nhanh như vậy.
Chiếu theo gia đinh đi cùng hồi báo, Mao Văn Long càng muốn mua bán nhân sâm, lộc nhung, da lông và thổ sản, đặc sản vùng núi. Những thứ đáng giá cao ngất ngưởng này đổi được càng nhiều đồ hơn, hơn nữa còn hứa hẹn với đội thuyền Lý gia, nếu như bọn họ bằng lòng tiếp nhận chuyện làm ăn lén lút này liền đưa cho đầy đủ lợi lộc. Tuy nhiên chỗ tốt của mỗi cái Bì Đảo cỏn con làm sao sẽ được thương gia giàu có trên biển để ý, người Lý gia biết đứng ở bên nào, chính là thẳng thừng cự tuyệt.
Bởi vì Mao Văn Long và nơi Bì Đảo trở tay không kịp, cho nên lần này thành phần người đưa ra rất thú vị. Số lượng nam nữ trẻ tuổi và con nít đủ nhiều, nữ nhân nhan sắc tướng mạo hơi có chút xuất chúng, còn mảng nam đinh này không ít kẻ rõ ràng là có võ nghệ trên thân hoặc là từng ra trận chém giết, đám con nít liền không cần phải nói.
- Người Lý gia giảng giải, không ít người Bì Đảo lần này cho chúng ta đều là muốn bắt bán đi hoặc là tự mình dùng. Lần này chúng ta đi gấp gáp cho nên mới không kịp chọn lựa chỉ đành trước hết gom ra đủ số. Thuộc hạ cảm thấy không tệ.
Vốn dĩ mười lăm chiếc thuyền lần này tổng cộng bốn ngàn sáu trăm người đều phải lên bờ ở phủ thành Bồng Lai Đăng Châu, bắt đầu suy xét tới nhiều người như vậy đổ bộ tất nhiên sẽ khiến cho khắp nơi để ý, cho nên từng chiếc thuyền cập bờ. Kết cuộc hai thuyền đằng trước vừa lên bờ, người Vân Sơn Hành trên đất đó đi sang đón người, còn chưa mang ra khỏi phủ Đăng Châu cũng đã trốn đi ba mươi mấy người. Người trong Vân Sơn Hành nơi phủ Đăng Châu lập tức ngồi thuyền thông tri tới trên biển. Lúc này đã có người của bốn chiếc thuyền đổ bộ rồi, tổng cộng trốn đi một trăm năm mươi mấy người, vẫn còn có người không ngừng chạy trốn.