- Tốt, một khi đã như vậy, ta chờ tin tức của ngươi. Triệu Tiến gật đầu nói, việc riêng nhà khác Triệu Tiến không bằng lòng can thiệp gì. Tuy nhiên đội thuyền trên biển này, nhất là Dư gia hợp tác chặt chẽ với Từ Châu đối với Triệu Tự Doanh lại rất mấu chốt rất trọng yếu nhất định phải nắm chắc trong tay không được có khúc chiết gì.
Trên mặt Dư Trí Viễn hiện lên vẻ thất vọng, tuy nhiên lập tức đã bị cứng rắn che giấu, gã gật đầu nói.- Tiểu đệ trở về liền sẽ lo liệu.
Triệu Tiến lại nói tin tức như vậy.- Vải bông đã xuất hàng rồi. Nếu như ra được giá gốc vậy thì giá gốc. Nếu như không được, so với giá trong chợ thấp hơn hai thành chúng ta vẫn kiếm được như cũ. Ngươi trở về mau chóng sửa soạn.
Vải bông giống như lương thực, đều là hàng hóa ra vào hàng đống, đơn giá hàng hóa như vậy sẽ không cao nhiều lắm. Đối với bọn thương gia giàu có mà nói, làm hàng hóa như vậy chính là cầu mong đi hàng cực lớn đổi lấy lợi nhuận cực lớn, so với trong chợ thấp hơn hai thành cũng chính là nói lợi tức kiếm nhiều thêm hai thành, tính toán lượng hàng vải bông xuất ra liền biết đây là lợi lớn hậu hĩnh bậc nào.
Trên mặt Dư Trí Viễn hiện lên nỗi vui mừng bất ngờ, niềm vui bất ngờ này không sai biệt lắm sẽ biến thành vui mừng như điên. Gã là thương nhân lớn Tùng Giang, tham dự đối với chuyện làm ăn vải bông này cực sâu, tất nhiên hiểu được đây so với giá chợ thấp hơn hai thành là ý nghĩa gì. Gã lập tức liền hiểu được, mình đưa ra chọn lựa, như vậy đây là bồi thường lựa chọn đó. Dư Trí Viễn suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển, rất nhanh chính là cho ra kết luận, đây rất đáng giá.
Dư Trí Viễn rất là hưng phấn nói.- Tiểu đệ đây liền trở về sửa soạn. Vải bông Từ Châu chúng ta làm ra tiểu đệ đã tìm người xem qua. Về tinh mịn không bằng vải bông Tùng Giang, nhưng hơn kém chẳng qua là chút đỉnh, không làm xấu tới mua bán. Vải bông Tùng Giang vốn dĩ đã cung không đủ cầu, vải bông Từ Châu chúng ta lấp vào cũng không đủ bán!
Vơng Triệu Tĩnh lúc này lại là cúi đầu xuống. Dư Trí Viễn bên đó vui mừng, nhưng nếu như Dư gia không có nhiều lòng dạ nhỏ hẹp như vậy, lần này giá cả Triệu Tự Doanh báo ra có khi thấp hơn bốn thành thậm chí càng nhiều hơn trong chợ. Có được máy xe sợi Từ Châu cải tiến kia, năng suất nâng cao cực lớn, phí tổn vải vốn cũng theo đó ép xuống. Vả lại chiếu theo Vương Triệu Tĩnh hiểu biết, máy móc trừ đi hạt bông vải lập tức cũng sắp đưa vào dùng, lúc đó năng suất xe sợi canh cửi sẽ càng cao hơn, phí tổn cũng sẽ thấp hơn.
Vốn những chỗ tốt này Dư gia đều được theo đó chia lợi, nhưng Dư gia lại bởi vì những lòng dạ nhỏ hẹp này cái gì cũng không có được. Vương Triệu Tĩnh mỗi lần nghĩ tới điều này đều cười lạnh. Nếu như Triệu Tự Doanh bạc đãi rồi, nhà, hoặc là sai khiến Dư gia làm việc không công, những lòng dạ riêng đó coi như chuyện có lý do của nó. Nhưng Từ gia rõ ràng bởi vì Triệu Tự Doanh phát tài lớn, lại tự cho là thông minh, đây chỉ đành nói đáng thương, đáng buồn, đáng tiếc thôi.
Cực cực khổ khổ chạy tới, gặp mặt Triệu Tiến hàn huyên không tới nửa canh giờ, Dư Trí Viễn vừa muốn ngày đêm kiêm trình chạy trở về, bản thân gã không có than khổ, trong lòng Dư Trí Viễn rất rõ ràng, muốn tiếp tục ở nơi Triệu Tự Doanh này lấy được cái gì, phải xem gã làm như thế nào rồi.
Lưu Dũng lần này đi Liêu Đông có rất nhiều dấu vết, sau khi hồi Từ Châu giải thích xong mọi việc, đã muốn tức khắc lên bắc tới Sơn Đông, làm bố trí tiếp sau.
Triệu Tiến lần này lập tức giữ người lại.- Đệ phải có thói quen ngồi một chỗ nắm lấy hết mọi chuyện, không phải bôn ba ở đằng trước tiên. Đệ và Lôi Tử luôn xung phong ở đằng trước, khiến cho bọn đại đội trưởng bên dưới sao đi làm việc được?
Ngoại trừ bảo Lưu Dũng quen việc nắm toàn bộ Nội Vệ, còn có chính là bảo Lưu Dũng tiếp nhận người và tổ chức thuộc về một hệ Văn Hương Giáo của Triệu Tự Doanh.
Có một chút khác biệt với Từ Trân Trân chính là, sau khi Mộc Thục Lan sinh con xong đối với việc rất chăm chỉ gầy dựng Văn Hương Giáo lúc trước không có chút nào hứng thú, vả lại nói rõ ràng với Triệu Tiến, về sau cũng sẽ không quản, muốn toàn tâm toàn ý chăm lo Triệu Kỳ.
Vốn ban đầu thế lực các nơi Văn Hương Giáo thuộc về Triệu Tự Doanh trên danh nghĩa quy về Nội Vệ quản hạt, thật sự ra lại tự thành một thể, hoặc xa hoặc gần đều thuộc về Mộc Thục Lan chỉ huy, loại như bọn Nhiếp Hắc năm đó bị bắt làm tù binh đưa sang thì là ngoại lệ.
Loại tự thành một thể đối với Nội Vệ làm việc cực kỳ bất tiện, hơn nữa cục diện tự thành một thể này sau khi hoàn toàn phá hủy Từ Hồng Nho ngược lại càng thêm tăng mạnh, một hệ còn sót lại của Mộc gia từ trước, tàn dư của Văn Hương Giáo Sơn Đông, người sang đầu hàng cũng đều muốn tự bảo vệ mình và cầu tiến dĩ nhiên tự mình kết bè kết đảng.
Mặc dù Triệu Tiến cực kỳ không hài lòng với giáo phái, nhưng hắn không thừa nhận cũng không được. Văn Hương Giáo nếu như được dùng vì Triệu Tự Doanh, vào lúc này chính là vũ khí sắc bén khống chế nơi Sơn Đông, ít nhất nhanh chóng an ổn lòng người, lâu dài nhìn xem lợi và hại khó mà nói được.
Lúc này Mộc Thục Lan chú tâm nuôi dưỡng đứa con, từ ý nghĩa nào đó là đạt tới hiệu quả tốt nhất, hiện giờ các nơi càng lúc càng ổn định, đã không dùng quá nhiều tới Văn Hương Giáo khắp nơi rồi, vừa lúc để cho Nội Vệ hoàn toàn tiếp quản, sau đó đánh tan tổ hợp lại, tránh cho có sóng gió thị phi gì nữa.
Ngoại trừ tiếp quản công việc Mộc Thục Lan cai quản, Triệu Tiến còn dẫn Lưu Dũng đi công xưởng dệt vải, một lần đó mấy cái máy xe sợi Từ Châu Lưu Dũng đã nhìn qua, mỗi lần nhìn mỗi lần đều cảm thấy vô cùng thần kỳ cũng không phải nói cơ quan máy móc này xảo diệu như thế nào, mà là cải tiến này thật sự tuyệt diệu. Cách làm giống nhau, thứ làm ra được cũng không có gì khó khăn, không ngờ có công hiệu như vậy. Dựa vào loại máy xe sợi này, phẩm chất vải Từ Châu và vải Tùng Giang sai kém nhau không lớn, vốn liếng lại thấp hơn tận bốn thành, chẳng khác nào nói bán giá thấp hơn một nửa vải Tùng Giang còn kiếm được lời, đây thật là điểm đá thành vàng.
Đi ra khỏi xưởng xe sợi phòng bị nghiêm ngặt kia, Triệu Tiến cười nói với Lưu Dũng.- Bên này và chỗ Tế Ninh tổng cộng chém hai mươi mấy đầu người. Thợ dệt, thợ gỗ này bị chém rồi, vợ con của bọn họ cũng trọn đời làm nô. Thủ đoạn ác độc như vậy mới chặt đứt ý niệm làm riêng một mình của bọn chúng.
Lưu Dũng không cảm thấy bất ngờ mở miệng trả lời.- Phép điểm đá thành vàng này quá dễ dàng, đều muốn lấy ra để mình phát tài, lại không ngờ rằng không bằng không cớ lấy ra thứ đồ tốt tại làm sao sẽ có kết cục tốt. Sau khi ở nơi chúng ta nín nhịn ba năm ra làm một mình đó mới là phát tài vững vàng. Thật đáng cười bọn họ không nghĩ thấu a!
Hai người trong lúc nói chuyện lại đi tới một nơi công xưởng phòng bị nghiêm ngặt, nhìn thấy mức độ phòng bị nơi này so với nơi đặt máy xe sợi không chút nào kém cạnh, Lưu Dũng không khỏi buồn bực, nghĩ thầm đây lại là làm ra thứ trọng yếu gì, chỉ thấy được từng xe bao bông bó xong được đưa vào, lại có từng chiếc xe bông đưa trở ra.