Sau khi thông qua hiểu biết trên bến thuyền, ngày hôm sau Lưu Dũng dẫn người lại tới bến thuyền, lần này đi thẳng tới nơi hợp hội với người Dư Gia từ trước, bảo bọn họ tập hợp hết tất cả thủy thủ, thợ thuyền trên thuyền lại, sau đó nhìn qua từng chiếc thuyền, đối với đòi hỏi này Dư gia tất nhiên làm theo.
Đợi sau khi xuống thuyền, Lưu Dũng ước định với Dư Đại Giang dẫn đội kia, y và người y mang theo chỉ ở trên hai con thuyền, các loại đồ đạc cứ mặc sức bù đắp đầy đủ, cũng không cần lưu lại chỗ chứa người quay về gì, trước bảo đảm đầu đủ số lượng các hạng đồ đạc.
Đối với hết thảy đòi hỏi này của Lưu Dũng, Dư Đại Giang đều luôn miệng đáp ứng, hơn nữa lập tức an bài người đi lo liệu, sau khi nhìn thấy những điều này, Lý Ngọc Lương càng lúc càng cảm thấy bản thân mình trách lầm Dư gia, có lẽ Lưu Dũng cũng đã hiểu lầm rồi, Lý Ngọc Lương còn nghĩ mình phải tìm cơ hội nhắc nhở một chút.
Tiết trời tháng tư phủ Đăng Châu rất không tệ, tuy nhiên bọn thủy thủ đều nói ven biển Liêu Đông bên đó gió lớn, thời điểm đi thuyền nhất định phải cẩn thận chú ý. Dư Đại Giang xin chỉ thị có cần đi trễ mấy ngày hay không, Lưu Dũng sau khi hỏi qua, thủy thủ Dư gia và thủy thủ tự mình mướn đều nói cẩn thận chút cũng không có đại sự gì, Lưu Dũng hạ lệnh khởi hành.
Đồ đạc mỗi con thuyền đều bù đắp vô cùng đầy đủ, Lưu Dũng tổng cộng dẫn theo bảy mươi người lên thuyền, bốn mươi lăm gia đinh tới từ Triệu Tự Doanh, còn có hai mươi lăm người là người luyện võ thân thủ tốt ở Bi Châu, Từ Châu. Thuyền Dư gia mang tới đều là thuyền lướn, mỗi chiếc thuyền chở hai mươi người không khó, tuy nhiên thuyền Quảng điều khiển dễ dàng, thủy thủ cần có không quá hai mươi người.
Vốn tưởng rằng Lưu Dũng muốn phân bảy mươi người này tới năm chiếc thuyền, các thuyền đồ đạc chất rất đầy, cũng không chậm trễ chở người. Tuy nhiên Lưu Dũng chỉ phân người làm hai đội, một đội hai mươi người đặt ở trên thuyền biển tự mình mướn kia, năm mươi người khác đều trên chiếc thuyền của Dư Đại Giang ở.
An bài như vậy cũng không phải chứa không nổi, chẳng qua là ở trên biển thông qua thuyền nhỏ chuyển dời đồ đạc, khẳng định rất bất tiện, Dư Đại Giang còn đề nghị mấy câu, nhìn thấy Lưu Dũng cứng rắn liền vâng dạ.
Lần này là người của Dư gia dùng thuyền biển, chỗ Dư gia cũng có suy xét tương ứng, nói chẳng hạn như lần này có bốn gã con cháu xuất thân Thái gia, còn có hai gã học đinh Từ Châu phái sang, trước khi đi cũng được điều động, đặt ở trên chiếc thuyền của Lưu Dũng làm việc.
Nhưng ngược lại có chuyện hai phía có chung nhận thức, dùng nhiều tiền ở nơi này mời hai vị quen thuộc Liêu Đông dẫn đường ven bờ, hiện giờ cục diện nơi này cũng không dám mò mẫm mù quáng như thế.
Năm chiếc thuyền giương buồm rời cảng, trước khi đi được người dẫn đường chỉ điểm, chỉ nói lần ra biển này là vận hàng cho nơi Từ Châu, đám dẫn đường thật không biết bọn Lưu Dũng ở Từ Châu tới, thuần túy xuất phát hết sức cẩn trọng như vậy. Hiện giờ trên biển ngoài phủ Đăng Châu, rất nhiều thủy sư quan quân kiêm làm hải tặc, thuyền bè không gốc gác rất dễ dàng có đi không có về, nhưng sau khi treo lên tiếng tăm của Từ Châu, mọi người thật cẩn trọng hơn rất nhiều, ngay cả Phó tướng cũng bị bức rời đi, còn có ai không sợ đây.
Ngày đầu tiên rời bến còn tốt, gió êm sóng lặng, Lưu Dũng, Lý Ngọc Lương và những người Từ Châu đều là hứng chí bừng bừng lên boong thuyền ngắm phong cảnh, điều này thật sự là mới mẻ tân kỳ, mọi người đều lần đầu tiên nhìn thấy. Dư Đại Giang bên đó cũng an bài bọn thủy thủ hết sức cung phụng nghênh đón, nói chẳng hạn như bỏ lưới bắt cá, câu được một chút hải sản lên, lập tức làm thành món ăn, thậm chí trên thuyền còn có danh tửu Hán Tỉnh, vả lại còn mang theo không ít. Đất Liêu Đông lạnh lẽo đòi hỏi đối với rượu mạnh luôn rất lớn, lần này cũng mở hai vò, mọi người uống rất vui vẻ.
Hoàn cảnh này khiến Lý Ngọc Lương cũng cảm thấy rất thoải mái, cảm thấy nghi kỵ lẫn nhau trước khi lên thuyền đều đã tan thành mây khói, mọi người cứ đồng tâm hiệp lực như vậy đi tới ven bờ biển Liêu Đông.
Tửu lượng Lý Ngọc Lương không kém, tuy nhiên ở trên thuyền không chút nào hợp, sau khi uống rượu lại cảm thấy mỏi mệt, sớm đã ở khoang bên kia đi ngủ.
Thuyền Quảng chở hàng tất nhiên không nói tới thoải mái, bọn thủy thủ chèo thuyền cũng tìm khe hở giữa đống hàng hóa nằm trên boong thuyền nghỉ ngơi, chủ thuyền và người cầm lái mới có võng, nhưng Lưu Dũng và Lý Ngọc Lương là khách quý, chểnh mạn không được, vẫn phải làm ra chỗ nghỉ ngơi cho bọn họ.
Thân thuyền lay động, Lý Ngọc Lương mơ mơ màng màng ngủ được rất cạn, hơi có chút động tĩnh cũng sẽ bị bừng tỉnh, tuy nhiên bọn thủy thủ chèo thuyền trên thuyền này đều được chỉ bảo, bọn họ rất ít khi sẽ đi qua nơi này.
- Lão gia, trên thuyền uống rượu dễ dàng váng đầu. Chủ thuyền chỉ bảo tiểu nhân đưa cho ngài một bình trà nóng, sau khi uống vào thoải mái một chút. Kế tiếp còn có mấy ngày mới cập bờ được.
Lý Ngọc Lương bị tiếng động chào hỏi này bừng tỉnh, cứ nằm bất động như vậy, nghe thấy Lưu Dũng xuống giường mở cửa đóng cửa, hai người ở hai phòng kề nhau, tấm ván gỗ ngăn cách khe hở lớn chưa nói tới cách âm, tiếng động bên kia bên này nghe được rất rõ ràng.
Thủy thủ kia sau khi đi vào đóng cửa lại, tiếng động lập tức thả thấp xuống, Lý Ngọc Lương nghe Lưu Dũng nói một câu “Cách vách là người nhà mình không can hệ”. Nói xong câu này tiểu nhị mới bắt đầu đối đáp.
- Sao bảo ngươi sang đưa trà, bọn chúng có phát giác điều gì sao?
- Dư gia bên đó hẳn không nghĩ quá nhiều. Bọn họ còn cố ý bảo thuộc hạ lại đây hầu hạ bởi vì đều là thân tình xuất thân Từ Châu cũng không có người nào đi theo thuộc hạ. Bên đó cũng đã có dặn dò, không việc gì không được tới gần.
- Vậy thì tốt rồi, Dư gia bên đó có dị động gì sao?
- Trên dưới Dư gia vẫn là dựa vào Từ Châu, Chỉ có điều một đám người trong nhà chỉ muốn kiếm tiền, không muốn làm không công quá nhiều vì chúng ta. Một bên khác cảm thấy làm việc vì chúng ta về sau kiếm được càng nhiều hơn. Hai bên ngày thường tranh cãi, có một số người bên phía ca ca Dư Trí Viễn, Dư Trí Viễn cũng không còn cách nào với bọn họ. Vả lại rất nhiều người Dư gia nương nhờ danh tiếng ca ca Dư Trí Viễn làm việc.
Giọng nói ép tới rất thấp tuy nhiên Lý Ngọc Lương ở kế bên nghe được rất rõ ràng.
- Lần này đổi thuyền là bọn họ nói sao?
- Vốn dĩ là muốn tới mấy chiếc thuyền mành, chiếu theo người chèo thuyền già dặn Dư gia nói, vùng ven biển Liêu Đông sóng gió tuy rằng lớn nhưng mùa này thuyền mành chạy không ngại. Nhưng trước lúc sắp lên đường, Dư gia tiếp được mấy chuyện làm ăn nơi Phúc Kiến, muốn dùng thuyền mành vận chuyển hàng hóa. Lúc sắp đi chuyển sang dùng thuyền khác, đợi thuyền Quảng về tới mới lên đường, chính là vì đợi thuyền phải chậm trễ mười ngày.
Bên này Lý Ngọc Lương nghe thấy có chút căm tức, sự tình Triệu Tự Doanh thu nạp nạn dân Liêu Đông, ngay cả Lâm Thanh Châu y cũng biết Triệu Tự Doanh rất xem trọng việc này, mà Dư gia chịu qua đại ân của Triệu Tự Doanh không ngờ vì bản thân mình phát tài chậm trễ thật sự là không biết nặng nhẹ. Chỉ có điều thanh âm Lưu Dũng bên kia vẫn rất bình tĩnh.
- Dư gia có cấu kết với quan phủ hay với người khác hay không?