Đối với người mới tới như Chu Hành Thư mà nói đất Từ Châu chính là tiên cảnh, y không hề nghĩ lại có nơi hậu đãi thợ rèn như vậy, hơn nữa còn là Triệu Tự Doanh càng lúc càng rộng mở.
Chu Hành Thư tâm tính tốt như vậy, tất nhiên cũng sẵn lòng nói vài lời.- Tiến gia người không biết, bọn sư phụ già lén lút nói với tôi, nói là cái máy móc này của tôi là nghề tuyệt hậu. Máy móc này dùng sức gia súc để kéo cũng dùng được sức nước kéo. Kẻ học việc hiểu chút việc cứ dựa theo đấy mà làm, tạo ra đồ tốt, cứ như vậy tay nghề của mọi người liền không đánh giá. Cuộc sống trải qua chưa được mấy ngày trước mắt này cũng liền theo đó hư hại.
Từ Hậu Sinh nhăn mày, giọng điệu buồn bực nói.- Những người này thật không biết ơn, với tay nghề của bọn họ trước kia đổi lấy được cái gì, bây giờ làm được cái gì, thật là…
Triệu Tiến lại không để bụng, cười nói.- Bọn họ nghĩ như vậy cũng không sai, máy móc trong xưởng dệt này của chúng ta nếu đem ra ngoài, chỉ sợ sẽ có người nhanh chóng xông tới đập phá. Chu sư phụ, ngươi trả lời bọn họ như thế nào?
Lời này khiến Từ Hậu Sinh như thoáng chút suy nghĩ, Chu Hành Thư lại cười trả lời.- Tiểu nhân đã nói mọi người muốn ôm tay nghề già đói chết vậy ta cũng không có cách nào. Máy móc bày ở nơi này cũng không ngăn mọi người học hỏi. Học được món tay nghề mới này kiếm được càng nhiều hơn chẳng nhẽ không tốt sao?
- Nói rất hay. Triệu Tiến cười gật đầu, sau đó lại thêm một câu.- Chu sư phụ, ngươi cũng không được cứ giữ nguyên tay nghề bất động, phải nâng cao lên như vậy mới kiếm được nhiều. Triệu Tự Doanh ta đối với người hữu dụng luôn chu cấp đầy đủ.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, Chu Hành Thư thu lại vẻ tươi cười, trịnh trọng vâng dạ.
Lúc mấy người nói chuyện, tiếng động máy móc vận động cứ vang to bên tai nên mọi người buộc phải nói to. Tất cả mọi người đều cho rằng Triệu Tiến sẽ không chịu được, Ngưu Kim Bảo luôn hờ hững cũng nhíu mày nhưng Triệu Tiến rất nhanh đã vui vẻ trở lại.
Nhìn bản áo giáp còn có các loại dụng cụ vũ khí thô sơ vừa mới rèn xong vẫn chưa có rèn dũa cẩn thận, ý cười trên mặt Triệu Tiến ngày càng đậm. Có những thứ này lại có sức người ngày đêm không ngừng tụ họp là tạo nên sức mạnh vô cùng cường đại. Người khác nhìn không ra cái gì nhưng Triệu Tiến đối với công xưởng đồ sắt này hết thảy đều say mê.
Đúng lúc đó lại nghe tiếng tranh cãi âm ĩ truyền lại cách đó không xa, Triệu Tiến đang suy nghĩ liền bị kinh động, hắn quay đầu nhìn sang, Tôn Đại Lâm và Ngưu Kim Bảo cùng với vài thân vệ đã rời chỗ.
Tuy nhiên trong công xưởng hoả khí này đều là những người Triệu Tự Doanh yên tâm tin tưởng nên cũng không phải lo lắng sẽ có thương tổn gì xảy ra. Ngược lại thấy một vị giáo sĩ người nước ngoài đang ở bên kia không ngừng khom người, giống như là đang thỉnh cầu cái gì.
Nguyên nhân cũng rất nhanh được làm rõ.- Vị Thang Nhược Vọng kia muốn cầu kiến Tiến gia.
- Đại nhân tôn quý nếu ngài có thể ban cho chúng tôi tự do, chúng tôi sẽ vì ngài mà tận hết sức lực. Chúng tôi không chỉ hiểu được chuyện về hoả khí mà còn biết được nhiều thứ khác, hy vọng vì ngài hết sức trung thành.
Biểu hiện của Thang Nhược Vọng vô cùng khiêm tốn hữu lễ, lời nói tuy rằng có chút cổ quái nhưng ý tứ bên trong rất minh bạch.
Thấy biểu hiện của hắn, Từ Hậu Sinh và Chu Hành Thư cùng chạy tới, trên mặt mấy người đều lộ vẻ khinh thường, rõ ràng là bị bắt tới lại không có lấy một tia khí phách luôn cúi đầu. Nhưng ngược lại thần sắc Lộ Dịch vẫn như thường chỉ có điều vẻ mặt có chút khẩn trương.
Triệu Tiến bình tĩnh trả lời.- Muốn làm việc cho ta không phải không được, muốn có được tự do cũng không phải không được nhưng các ngươi lại muốn ta lấy đồ này đổi vật nọ sao?
Thái độ của Triệu Tiến khiến Thang Nhược Vọng cảm giác hy vọng tới rồi lúc này lại cảm thấy xấu hổ và khó xử. Y cung kính nói.- Triệu Tiến đại nhân tôn quý, đòi hỏi của ngài tôi và đồng nghiệp đều không hiểu, không có tự do mà nói… cũng chính là không có cách nào đi tìm thay ngài.
- Nếu các ngươi tìm được cách nói với người của ta bên này, cái đó sẽ đổi thành công lao của các ngươi. Nói được càng nhiều, làm được càng nhiều, các ngươi muốn cái gì sẽ có cái đó. Triệu Tiến thẳng thừng đưa ra điều kiện.
Mặc dù Thang Nhược Vọng nghe hiểu lời Triệu Tiến nói nhưng Louie vẫn phải phiên dịch thành tiếng Tây Ban Nha. Thang Nhược Vọng trầm mặc dường như sắp đưa ra quyết định. Sau một hồi, y mở miệng nói.- Đại nhân tôn quý, ngài làm như vậy liệu có tổn hại tôn nghiêm và thân phận của ngài, chúng tôi là vì vinh quang mà đến đây không hề có ác ý, chúng tôi…
- Ở nơi này, người có tư cách ra điều kiện chỉ có ta. Ngươi muốn cái gì, tốt nhất là hãy thực hiện đòi hỏi của ta, như vậy chúng ta mới tiếp tục đàm phán được. Triệu Tiến khẽ cười nói.
Hắn nói xong liền phất tay, đám thân vệ liền mang Thang Nhược Vọng đi. Thang Nhược Vọng cũng không có giãy dụa chống đối chỉ trở nên trầm mặc. Từ Hậu Sinh lắc đầu, thấp giọng nói với Triệu Tiến.- Lúc tỷ phu và người nước ngoài nói chuyện, câu từ thật có chút lạ lùng.
Triệu Tiến cười khan nhưng không có nói tiếp chuyện này, chỉ trịnh trọng nói.- Hậu Sinh, đệ muốn xem những người nước ngoài này thành lão sư không phải là muốn đệ tôn kính với bọn họ như thế nào mà là muốn đệ học được bản lĩnh của bọn họ, ngươi học được rồi thì bọn thợ rèn cùng bọn học đinh cũng học được. Học như thế nào phải xem bản lĩnh của đệ rồi.
Từ Hậu Sinh cũng là trịnh trọng đáp lại.- Xin tỷ phu yên tâm. Tài nghệ của bọn họ cũng không có cao minh, chỉ là chúng ta không có, đệ nhất định phải dụng tâm học tập.
************
- Hiện tại, Ti Lễ Giám đối với Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ áp chế vô cùng chặt chẽ, bọn họ muốn tra hỏi tin tức bí mật của Từ Châu chúng ta, còn muốn mua chuộc những người trọng yếu ở Từ Châu.
Lưu Dũng từ cửa sông Thanh Giang trở về Từ Châu, đã đem về kết quả khảo vấn.
Vẻ mặt Lưu Dũng đầy giận dữ.- Bên ngoài đồn đại Triệu Tự Doanh chúng ta đào ra mỏ bạc ở Cảnh Sơn cho nên mới chống đỡ cục diện lớn như thế. Xưởng Vệ chính là muốn tra hỏi các mỏ bạc này. Càng ác độc hơn nữa là bọn họ còn muốn đào phần mộ tổ tiên đại ca lên, nói là chỗ phong thuỷ rất tốt. Phá nó đi thì vận thế của đại ca liền yếu đi.
Đào mộ phần tổ tiên là thủ đoạn ác độc nhất, cũng khó trách Lưu Dũng nghĩ như vậy. Tuy nhiên cái tin đồn, cái thủ đoạn này nghe thật hoang đường đến tức cười. Triệu Tiến nghe y nói xong chỉ biết cười. Ngoại trừ việc này, Lưu Dũng còn nhắc tới cách của Nguỵ Mộc Căn, các nơi khẩn yếu bên trong Triệu Tự Doanh đều bố phòng nghiêm mật, những nơi còn lại thường là bố trí theo quy củ, tuy không có cách chu đáo nhưng an toàn các nơi Triệu Tự Doanh vẫn bảo đảm mức lớn nhất.
Đối với việc này, ba người Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều có chung ý nghĩ. Bây giờ không phải quan phủ cũng không có đạo lý cái gì cũng quản, dân chúng bản xư đối với cục diện như vậy chưa chắc đã cảm kích, không chừng còn để lại oán khí, một khi đã quản tất cả thì mọi chuyện đều là trọng trách của ngươi, có một chút sai lầm thì chính là ngươi không đúng, mà một khi thoát ra dùng vũ lực duy trì, gặp chuyện liền ra tay giúp đỡ ngược lại được kính nể.