Có người không kìm nổi thì thầm vài câu.- Phủ Duyện Châu cũng đã lấy được rồi, còn lưu lại mấy nơi chốn khác làm gì?
Cứ như vậy y hệt bị dày vò chờ đợi hơn nửa canh giờ, binh lính bên ngoài vây chặt bên này đã gia tăng đến hơn bốn trăm, nhưng cũng không dám làm bậy. Trong khách điếm chỉ là thò ra có mười mấy cây cung, muốn ra tay cũng không biết sẽ chết bao nhiêu người, huống chi sau lưng khách điếm còn có chỗ dựa Binh bị đạo Đăng Lai, mặc dù không phải bản thân Binh bị đạo Đăng Lai, người dính vào cũng là phiền phức lớn, trước tiên chờ thêm tin tức ở phía trên đưa xuống.
Khi nghe được tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, đầu tường cảnh báo, tất cả mọi người trong khách điếm đều đứng lên sửa soạn, ai không được phép thì trở về ở lại trong phòng khách.
- Tên Lầu thiên tổng kia không có trở về, nhìn xa xa còn có cỗ xe ngựa. Sau khi nghe người quan sát báo cáo xong, người phía dưới nhẹ nhàng thở ra, kế tiếp lại nghe được bên ngoài có người tức giận mắng.- Các ngươi không đi canh trực làm việc, đến bên này làm gì? Còn chuốc lấy phiền phức không đủ sao? Đều mau cút hết về, trở về có người tìm các ngươi tính sổ!
- Bọn họ đều tan, thật sự đi xa rồi! - Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm! Lời nói vang lên từ bên trong bên ngoài, trong khách điếm đã có tiếng khóc truyền ra, vừa rồi ôm lấy tâm thái liều chết liều mạng, nhưng bây giờ không có chuyện gì nữa, nói vậy có người khi buông lỏng ra khống chế không nổi cảm xúc, tuy nhiên ở trong nhà trọ mọi người trong Triệu Tự Doanh không vội vã mở cửa, vẫn đợi cho cung thủ trên đó xác nhận xong, nói quan quân quả thật là đi xa rồi, lúc này mới mở cổng lớn ra một khe nhỏ.
Lúc này ngoài cửa lớn cũng không có quan quân hung thần ác sát, mà là một gã trung niên mặc y phục quản gia, cho dù người trung niên này trên mặt cũng không có hòa nhã lắm, tuy nhiên trên đường chỉ còn xe ngựa này và người trung niên này thôi, vừa nhìn thấy quản sự Triệu Tự Doanh lộ mặt, người trung niên kia thản nhiên chắp tay vái chào, mở miệng nói.- Lầu gia chúng tôi mới tới phủ Đăng Châu, đối với rất nhiều chuyện cũng không rõ lắm, với quý phương có xích mích thật sự là có lỗi. Công tử nhà ta thu cô nương kia vào trong phủ, lúc đầu vốn cũng là có ý tốt thôi, nếu quý phương không muốn, vậy cũng không nên cưỡng cầu. Tiểu thư của quý phương vẫn còn trong sạch, cũng không có gì phải lo lắng.
Sau khi nói xong câu này, lại cầm trong tay một bọc nhỏ đưa qua, mở miệng nói.
- Bạc trắng một trăm lượng, xin quý phương cho người bệnh bốc thuốc xem bệnh, từ nay về sau hai bên không còn can hệ.
Tuy nói vẻ mặt của người trung niên này không hài lòng lắm làm cho người ta không thoải mái, nhưng sự việc đến đây coi như là chấm dứt rồi, đang ở đất khách, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Quản sự Triệu Tự Doanh tiếp nhận tiền bạc, đưa mắt nhìn xe ngựa nói.- Tất cả đều dễ bàn.
Người trung niên Lầu gia kia chắp tay, tự mình nghênh ngang rời khỏi, xa phu của chiếc xe ngựa kia vén rèm lên, cô nương bị bắt đi kia khóc lóc chạy vội xuống xe, nhưng vẫn còn có chút không biết làm sao. May là có một người Liêu dân đi theo ra hô gọi mấy tiếng, kêu cô nương kia vào trong khách điếm.
Đợi sau khi xe ngựa rời khỏi, bên khách điếm mới trở nên náo nhiệt hẳn lên, không ít hàng xóm láng giềng vừa rồi trốn đi đều đến đây hỏi thăm, muốn biết đã xảy ra chuyện gì. Chưởng quầy khách điếm và bọn tiểu nhị thì là một vẻ mặt vui mừng như tìm được đường sống trong chỗ chết vậy. Có người chào hỏi khách khứa, có người đi ra ngoài báo tin. So với việc bọn họ thoải mái vui vẻ, trên dưới Triệu Tự Doanh thì lại là rất thận trọng, lập tức kêu chưởng quầy khách điếm đi hỏi thăm lai lịch của Lầu gia, sau đó vài người đóng cửa bàn luận.
- Trước tiên đem những người này đưa đi trước, tránh cho nhiều chuyện thị phi phát sinh.
- Không cần lưu lại quá nhiều người, mấy trăm Liêu dân này cũng phải có đội ngũ hộ tống, những người lưu lại tìm người có thân phận xin ở lại, không cần lo sợ tốn nhiều tiền bạc.
- Trong ngoài phủ thành này đều rất rối loạn, nếu như đối phương muốn ra tay đánh lén, chỉ sợ ngay cả hung thủ cũng tìm không thấy.
- Phải đem tin tức này mau chóng báo cho bên Tiến gia biết trước. Lần này Lầu gia sợ là trở mặt rồi, việc chúng ta chiêu mộ Liêu dân chắc là sẽ gặp phiền phức!
Ngươi một lời ta một câu nghị định ra phương án, lập tức đã có người lấy tiền đi ra ngoài mua sắm lo lót thuê xe ngựa, vài người đội Nội Vệ thì là ăn vận cải trang rời khỏi khách điếm, xung quanh khách điếm cũng được bố trí trạm canh gác sáng tối, bọn gia đinh thì là kết đội ở trong khách điếm đợi lệnh, binh khí nằm ngay trong tay, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu hoặc là phòng thủ. Sau đó quản sự lưu lại đây bắt đầu kêu từng nạn dân Liêu Đông vào hỏi chuyện, chẳng qua chỉ là hỏi Liêu dân có đồng ý đi theo qua bên Từ Châu không, đồng thời trong lúc hỏi chuyện lại quan sát người này rốt cuộc có đáng tin cậy không.
Những người Liêu Đông này đều biết sơ qua tiền nhân hậu quả chuyện vừa rồi, nhìn thấy Triệu Tự Doanh ưng thuận trượng nghĩa ra tay, đồng thời lại bỏ tiền vốn ra tay trượng nghĩa, hơn nữa ở khách điếm cũng bỏ tiền ra cho mọi người tiêu dùng, vài chuyện này cộng lại, mọi người đối với đi Từ Châu không có gì là không bằng lòng, huống chi còn có bà con đáng tin cậy đảm bảo. Lão Hùng, lão Bành xem ra là kẻ có uy vọng, còn ba huynh đệ Lý gia lúc trước cũng là một bậc đại lão gia, người như vậy cũng đã tới, tất nhiên không có gì không tin được.
Hai huynh muội họ Ngô muội muội bị bắt đi kia, anh trai Ngô Hiểu, em gái Ngô Mai, nghe nói là tú tài bản xứ giúp đặt tên, ở bên đó cũng hỏi ra được tin tức. Ngô Mai sau khi bị bắt đi đích xác không có mất đi trong sạch, chỉ là có người đến cưỡng ép cô ta tắm rửa, còn có bà lão sang xem sơ qua, sau đó là bị giam cầm lại, người đưa cơm cho cô ta không ngờ cũng là nữ nhân đất Liêu, nói Lầu công tử này thích ở trên đường giành về, mua về thiếu nữ đất Liêu có nhan sắc, làm nhục mua vui, chơi đủ rồi lại chuyển sang cho những người khác. Vì chuyện này đã tự sát chết đi không biết bao người rồi, nhưng cũng không có ai đi quản cả.
Ngô Mai do dự hơn một ngày, khi đang định ở trong phòng thắt cổ, Lầu gia lại có người đưa cô ta ra đây, lạnh nhạt nói cô ta có số mệnh tốt, sau đó về tới bên này. Mặc kệ người khác như thế nào, huynh muội Ngô gia đối với Từ Châu là khăng khăng một lòng một dạ, anh trai Ngô Hiểu kia tuy nói có bệnh suy yếu, nhưng vẫn quỳ xuống đất dập đầu bảo đảm, tính mạng này đều là của Từ Châu.
Đối với mấy cái lời thề thốt này, người của Triệu Tự Doanh cũng không bận tâm, bọn họ đang đợi chưởng quầy khách điếm hỏi thăm xong tin tức trở về. Việc này cũng không có tốn bao lâu, khi mới đến giờ cơm trưa, chưởng quầy khách điếm sắc mặt khó coi đã trở lại, lai lịch Lầu gia cũng điều tra rõ ràng.
Cha con Lầu Đại Lương và Lầu Tiên Kỳ là người Chương Khâu phủ Tế Nam, phụ thân của Lầu Đại Lương cũng đã là cái người sa cơ thất thế, phụ thân của Lầu Đại Lương mất sớm, có một ông chú lớn hơn ông ta vài tuổi, lại không rõ cơ duyên gì vào cung làm hoạn quan, bởi vì bái cha nuôi nắm trọng quyền, một bước là trở nên phát đạt, khi Lầu Đại Lương mười mấy tuổi, chú của ông ta đã ở Ngự Mã Giám có được chút uy quyền.
Ông chú này rất nhớ cháu trai nhà mình, nên đem cháu trai này đến tòng quân bên trong doanh Bắc Kinh. Bình thường quân binh doanh Bắc Kinh là lao dịch làm công cho bọn quyền quý, nhưng nếu có người chiếu cố lại khác. Chú ông ta ở trong cung làm việc coi như thuận buồm vừa ý, Lầu Đại Lương ngay tại các nơi quân trấn Bắc Trực Lệ không ngừng thăng quan điều động, đợi đến khi năm đầu Thiên Khải, đã ngồi cái ghế Du kích, hơn nữa còn trở thành Thiên hộ đời đời kế tục Vệ sở nào đó.
Thúc tổ của Lầu gia làm Giám quân bên trong một doanh của tứ đại doanh Ngự Mã Giám, tuy nói không được xưng là Thái giám, cũng là gần với Thái giám thật sự, hơn nữa ông chú Lầu gia này là ngay từ đầu đã đầu nhập vào Ngụy Trung Hiền.