Như vậy, theo lý luận nhìn lại, nơi này giàu có và đông đúc, hẳn là quy kết đến tập đoàn Triệu Tiến và mọi người đã nỗ lực. Tập đoàn Triệu Tiến cung cấp một loại trật tự tương đối ổn định, hơn nữa giảm bớt áp bách và gánh nặng với dân bản địa —— ngài hẳn là lý giải tôi vì sao nói như vậy ——, khiến người nông dân lao động này có thể hưởng thụ được thành quả do chính bàn tay mình làm ra.
Sau khi đối với Từ Châu sinh ra hiếu kỳ lớn hơn nữa, tôi quyết định dùng hết năng lực vốn có của mình càng thêm xâm nhập đi quan sát vùng đất cấp tốc phát triển này.
Rất là không may, thân phận tù binh của chúng tôi đã hạn chế hành động tự do của chúng tôi, khiến cho tôi không thể đi phỏng vấn những địa phương mà tôi cảm thấy hứng thú và cùng người ở đây giao lưu. Tuy nhiên, cái vấn đề khó khăn này rất nhanh cũng bởi vì một việc không ngờ mà giải quyết dễ dàng.
Làm người truyền giáo, chúng tôi đều biết một chút bản lĩnh y thuật, mà tri thức do chúng ta vất vả học được rất nhanh giúp được cho tôi rất lớn. Khi dọc theo đường tiến lên, chúng ta đi qua quê hương của đội trưởng đội tuần tra áp giải chúng ta, mà khi anh ta đi qua nơi này, anh ta đột nhiên từ người nhà nghe được tin dữ là em trai của mình mắc bệnh bộc phát nặng. Khi anh ta dưới tình trạng hết đường xoay xở, chúng ta đề xuất với anh ta có thể trợ giúp trị liệu cho người anh em của anh ta, bởi vì anh ta dọc theo đường đi đã chiếu cố cho chúng tôi, nên chúng tôi sẽ không thu anh ta thù lao gì hết.
Thượng Đế phù hộ, chúng tôi trị liệu rất là thuận lợi, bệnh cấp tính của em trai anh ta rất nhanh liền khỏi hẳn, đội trưởng này vô cùng cảm kích chúng tôi, bởi vậy nên sau này trên một đường đi, đội tuần tra rất trói buộc đối với chúng ta đã vô cùng thả lỏng, thậm chí còn cố ý thả chậm lộ trình, khiến chúng tôi có thể giao lưu được nhiều chỗ và dân bản xứ, vả lại được phép du lịch những địa phương này.
Loại khoan dung này, ở mức độ nào đó cũng là biểu hiện tự tin —— bọn họ tuyệt đối không tin chúng tôi những người này có thể sinh ra cái uy hiếp gì.
Đúng vậy, vô cùng tự tin.
Khác với nông phu địa phương khác bị thiên tai và thuế má giày vò đến đần độn, tê liệt, những người ở nơi này phần lớn có một loại thần sắc vui vẻ, rất rõ ràng, bọn họ tin rằng mình sẽ ở dưới dẫn dắt của Triệu Tiến và đám thân tín của hắn, cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt, hơn nữa không ai có thể đi quấy nhiễu hoặc là cản trở bọn họ thực hiện điều này.
Bộ hạ của Triệu Tiến hay là các dân chúng bình thường đều có loại tự tin kỳ lạ này, rõ ràng bọn họ đã ở tim gan của đế quốc nhà Minh, biến thành một vùng đất độc lập chỉ là hiệu xưng trung thành với triều đình nhà Minh trên danh nghĩa, bọn họ lại không lo lắng chút nào triều đình đế quốc có khả năng bất cứ lúc nào sẽ đến đến trấn áp, nguyên nhân trong đó, tôi không lâu sau này mới hiểu được.
Khi thế lực Từ Châu giảm bớt bóc lột nông dân, tôi có thể hướng ngài cam đoan, thế lực Từ Châu thu vào sẽ không vì thế mà chậm lại, thậm chí ngược lại sẽ có nâng cao —— bởi vì, bọn họ có thủ đoạn vơ vét khác đáng tin cậy hơn.
Dọc theo đường đi, chúng ta thấy được rất nhiều xưởng rèn. Những tửu phường, chế tác đồ gỗ, xưởng chế tạo vải dệt, dọc theo đường lớn chỗ nào cũng có. Hơn nữa, các xưởng này, cũng không cần trải qua điều tra cẩn thận là có thể phát hiện, hiển nhiên trong đó đa số là thuộc về Triệu Tiến và tất cả bọn thân tín của hắn.
Những xưởng này đều hấp thu đại lượng nhân viên, liên tục không ngừng sản xuất ra các loại sản phẩm, cung ứng cho mọi người tại vùng đất Từ Châu, đồng thời lại tăng lên năng lực của bọn họ, vì thế khiến cho bọn họ vượt qua một loại cuộc sống tương đối giàu có.
Nếu như nói nhìn thấy những thứ này cũng đủ để khiến cho chúng ta ngạc nhiên thán phục thế lực tài phú khổng lồ của Triệu Tiến, như vậy mấy chỗ kế tiếp chúng tôi đã thấy mới chính thức rung động chúng tôi.
Khi chúng tôi đang bị giam giữ đưa tớu vùng ngoại thành Từ Châu, chúng tôi phát hiện từng xưởng phường rèn đúc đồ sắt lớn tập trung một chỗ. Mỗi ngày đều có lượng lớn xe ngựa vận hàng ra ra vào vào, khiến cái xưởng này mỗi ngày đều nuốt vào lượng lớn khoáng thạch, sau đó đem tinh luyện ra kim loại thành lõi sắt, cuối cùng tuôn ra sản phẩm bằng sắt và nông cụ khó có thể đếm hết, thậm chí còn có khôi giáp và binh khí, xưởng phường ở nơi này thật sự ra tạo thành một thị trấn rất lớn, dân bản xứ thậm chí âm thầm cũng gọi nó là thiết thành.
Tuy rằng chúng tôi đều thỉnh cầu muốn vào xem một chút, nhưng đội trưởng tuần tra nói cái gì cũng không chịu, anh ta nói anh ta phụng nghiêm lệnh, tuyệt đối không cho phép người không liên quan tiến vào nơi đó, tránh đi phá hư chuyện đang làm, nếu không anh ta sẽ bị nghiêm khắc xử phạt —— từ nơi này chúng tôi cũng có thể thấy được Triệu Tiến rất coi trọng đối với mấy cái xưởng phường này.
Khi yêu cầu bị cự tuyệt, khẩn cầu của chúng tôi rốt cục đã giành lấy được một tí nhượng bộ ở chỗ đội trưởng, anh ta cho phép chúng tôi quan sát từ xa xưởng phường này một chút, còn có thể cùng với các công nhân làm việc nói chuyện vài câu —— đương nhiên, đều phải trải qua đội viên tuần tra giám thị.
Vì thế, sau khi được đội trưởng tuần tra cho phép, chúng ta đi tới xưởng thiết khí gần kề quan sát.
Tại loại xưởng rèn tập trung này, mỗi ngày đều tràn đầy khói ám và mùi cháy khét trong không khí, chúng tôi phát hiện có đôi khi trên trời thậm chí đều như bị bụi sương che mờ khiến cho có chút mù mịt.
Khi xưởng bắt đầu trở nên náo nhiệt, những người trong giấc ngủ còn chưa có khiến gân cốt mệt nhọc ban ngày hoàn toàn khôi phục, đều vẻ mặt mệt mỏi từ trong căn nhà màu xám đơn sơ thấp bé đi ra đường. Trong ánh sáng nhạt nhòa buổi sáng sớm rét lạnh, bọn họ dọc theo con đường không có đá lót, hướng tới từng tòa xưởng phường đi đến, chuẩn bị nghênh đón một ngày lao động mới, cũng làm cho tự mình toàn thân dính đầy tro bụi.
Những công nhân này, tuy rằng mỏi mệt, nhưng có thể có được khá nhiều thù lao, vì mình và người nhà mà có thể vất vả nhiều một ít, từ nơi này, chúng tôi càng thêm có thể lý giải được vì sao Từ Châu khao khát nhân lực như vậy.
Mà sau khi thấy được những công nhân như nước chảy trong xưởng vậy, tôi âm thầm ngắt lời, chỉ sợ qua không lâu nữa, chúng tôi chính là đang cùng với một trong những người có thế lực lớn nhất trong đế quốc nhà Minh giao tiếp rồi.
Tuy nhiên, chúng tôi cũng có thể nhìn thấy, những người này dù sao vẫn là mới vừa từ trong đồng ruộng đi ra đấy, trong xương cốt vẫn còn tràn đầy quyến luyến về ruộng đồng. Tôi sau khi trải qua cho phép của người trông coi từng cùng mấy người công nhân đụng được trên đường nói chuyện qua, phát hiện suy nghĩ trong bọn họ thông thường chính là vất vả vài năm tích lũy một số tiền, sau đó ở Từ Châu hoặc là ở địa phương khác mua xuống một mảnh đất đai, giao cho mình và con của mình đến canh tác, một lần nữa trở thành nông phu.