Lữ đoàn gia đinh đóng quân các nơi bắt đầu làm việc, phòng ngự bản địa liền rơi vào trên mình liên đội đoàn luyện trong điền trang nông khẩn, phòng trưởng nông khẩn Như Huệ cũng phải làm ra bố trí an bài. Vương Triệu Tĩnh bên này viết thoăn thoắt sau đó dừng lại ngẩng đầu hỏi.- Đại ca, thanh thế lớn như vậy cũng phải có lý do. Sự tình thương đội chúng ta gặp phải không quá tốt trở thành nguyên nhân.
Cái gọi là “xuất sư có danh nghĩa”, Triệu Tiến cũng hiểu ý của Vương Triệu Tĩnh, hắn trầm ngâm chốc lát, sau đó cười nói.- Hãy nói gia đinh của chúng ta ở trong địa phận huyện Chương Khâu bị lạc đường, chúng ta phải tra soát toàn bộ địa phận.
Nghe Triệu Tiến nói ra lý do này, mấy người trong phòng trước hết là kinh ngạc sau đó cũng nhịn không được cười xòa. Vương Triệu Tĩnh cười viết xong bức thư ngẩng đầu nói.- Đại ca đây đúng thật là lấy thế ép người rồi, bọn chúng muốn lý do, chúng ta liền đưa cho.
Như Huệ bên cạnh thu lại nét cười, có chút trịnh trọng hỏi.- Lão gia, huyện Chương Khâu kia là vùng đất tim gan của Tế Nam, vả lại tiếp giáp kinh kỳ Trực Lệ, quan phủ quyết sẽ không bỏ mặc chúng ta tiến vào. Nếu như đôi bên cứ cứng rắn như vậy, tới cuối cùng có phải sẽ thật đánh lớn hay không. Nói như vậy, chúng ta còn chưa có sửa soạn đầy đủ.
Triệu Tiến ngược lại sớm định sẵn kế sách.- Hiện giờ là cuối thu đầu đông, là thời điểm các bộ lạc Mông Cổ và Nữ Chân Kiến Châu dụng binh, đại quân triều đình đều đang nghiêm trận chờ đợi. Trực Lệ, Sơn Đông và Hà Nam có đại quân sao. Chúng ta muốn động bọn chúng chỉ còn nước cầu hòa. Nếu thật triệu tập đại quân trở mặt với chúng ta, chỉ sợ cũng phải nội trong tháng hai tháng ba. Vào lúc đó chúng ta đã sẵn sàng.
Như Huệ gật đầu, Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Hiện giờ cục diện kinh sư chính đang lúc hỗn loạn ai còn có lòng dạ màn tới chúng ta?
Triệu Tiến trầm giọng nói.- Điều mấu chốt nhất với chúng ta, không ở chỗ động tĩnh của triều đình cũng không ở Lầu gia không có mắt kia kết cục ra sao. Mấu chốt nhất chính là Liêu dân thuận lợi từ phủ Đăng Châu và trên biển tới địa bàn chúng ta khống chế hay không. Cái này khẩn yếu nhất.
Vương Triệu Tĩnh khinh miệt nói.- Thiểm Tây động đất lại không biết chết bao nhiêu người, bên đó còn dựa vào Hà Sáo, tới lúc đó Mông Cổ xuôi nam cướp giết, lại là sinh linh lầm than. Nhưng hiện giờ trong triều vốn dĩ không có người chăm lo nơi đó, toàn bộ ngó chừng chuyện Khách Thị xuất cung rồi.
Thiểm Tây vào giữa tháng chín động đất, tử thương vô số, bởi vì Mông Cổ Hà Sáo năm ngoái thâm nhập, hơn mười vạn người Thiểm Tây chịu khổ, đã là nguyên khí đại thương, cứu tế khắp nơi đã có khó khăn, chỉ còn nước báo nguy với triều đình. Nhưng các phương đầu não kinh sư vốn dĩ không hề để ý tới chút nào, bởi vì hoàng đế Thiên Khải bây giờ rốt cuộc không chống đỡ được lời của triều thần bá quan sôi sục, quyết định để cho nhũ mẫu Khách Thị xuất cung.
Khách Thị này địa vị ở hoàng cung gần như bằng với hoàng thái hậu, hoàng đế Thiên Khải đối với y thị nói gì nghe nấy. Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền ương ngạnh kiêu ngạo như nay cũng đều là bởi vì có Khách Thị che chở và chống đỡ. Hiện giờ Khách Thị này xuất cung, tốt xấu với thiên tử cách biệt một tầng, phe đảng Ngụy Trung Hiền ép mọi người thở không nổi cũng phải trở nên yếu đi, chính là thời cơ tốt phản công. Hiện giờ mọi người câu kết với nhau, chính muốn làm một lần đại sự, tới lúc đó hướng triều chính theo đường ngay lối thẳng tất nhiên trời yên biển lặng thiên hạ thái bình, cục diện như Thiểm Tây này trước hết nhẫn nhịn cũng tốt.
Còn hoàng đế Thiên Khải đối với chuyện Khách Thị xuất cung chính là lưu luyến không nỡ, thậm chí trước mặt mọi người rơi lệ, mấy lần tỏ ý mình không rời được nhũ mẫu này, còn nói cho dù Khách Thị xuất cung cũng phải bất kỳ lúc nào trở về đại nội thăm hỏi. Vào lúc này, Ngụy Trung Hiền lại chọn lựa hoạn quan khỏe mạnh, phát cho vũ khí thao luyện. Trong nội cung tiếng chém giết rung trời, uy phong lẫm lẫm, gọi là nội thao. Động tĩnh này khiến bá quan giận dữ như điên, có tứ đại doanh Cấm Vệ Quân của Ngụ Mã Giám, có Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, binh mã ty ngũ thành và phủ Thuận Thiên, ngoài thành còn có đại quân doanh Bắc Kinh, nhiều binh mã hộ vệ đại nội như thế còn chưa đủ ngươi còn muốn làm ra một đội võ hoạn, rốt cuộc có ý đồ gì, có phải muốn tạo phản hay không.
Tấu chương nhằm vào việc này giống như tuyết rơi, nhưng trong chuyện Khách Thị xuất cung này hoàng đế Thiên Khải đều bị ép bức nhượng bộ, lần này lại có cứng cỏi của mình, vốn dĩ không đếm xỉa lời của bên ngoài, để mặc cho Ngụy Trung Hiền làm. Đây lại khiến cho “người thanh cao ngay thẳng” bên ngoài tâm tình thấp thỏm, nếu chẳng may Ngụy Trung Hiền này trở mặt, dùng những hoạn quan võ trang này giết ra, mọi người há không phải chẳng mảy may có lực chống cự sao, cử động hiện giờ có phải hoãn lại hay không?
Trong cục diện triều chính sôi trào, em trai ruột của hoàng đế Thiên Khải Chu Do Kiểm được phong làm Tín Vương, vả lại quy chế nghi thức này không thấp, quý tộc quan lớn ra mặt, hoàng đế chỉ có một đứa em ruột như vậy, hai huynh đệ cũng có ý nương tựa lẫn nhau, cọi trọng như vậy cũng bình thường, song không có người nào để ý tiếp sau đó. Tuổi tác Chu Do Kiểm trước mắt chưa đủ lớn, đợi sau khi trưởng thành bị phiên ra ngoài, đó là heo dê bị nuôi nhốt một chỗ, không có can hệ gì tới cục diện chính trị của kinh sư. Kẻ duy nhất cảm thấy vui mừng chính là người hầu hạ bên cạnh Tín Vương Chu Do Kiểm. Bất kể như thế nào cũng là có đường ra, đi tới nơi nào tác oai tác oái cũng tốt hơn ở kinh thành bị khinh bỉ.
Cục diện triều chính kinh thành hỗn loạn sôi trào, thế cục biên cương cũng coi như thức thời, mặc kệ các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên hay là Nữ Chân Kiến Châu Liêu Đông, hoặc giả là An gia, Xa gia ở tây nam đều không có động tĩnh lớn gì, các quan trong triều toàn tâm toàn y đấu đá lẫn nhau.
Đương nhiên, không ai sẽ để ý tới hiện giờ khắp nơi Liêu Đông đồng loạt khởi nghĩa, thân sĩ bá tánh ôm lòng hướng về Đại Minh tụ chúng liều mạnh đánh nhau với Nữ Chân Kiến Châu, nhưng điều này không có dính gì tới Đại Minh. Nơi đó đã là địch quốc, những bá tánh đó đã là bá tánh của địch quốc, dù sống dù chết không người đếm xỉa đến. Đốm lửa nhỏ từng chỗ chưa cháy lan ra đã bị Nữ Chân Kiến Châu điều động đội quân dập tắt từng đám một. Quân Minh chỉ ở vùng Phục Châu và Kim Châu phát động mấy lần phản công, chính ngay cả phản công như thế cũng bị người cho rằng là liều lĩnh manh động, Kinh lược, Tuần phủ cũng không cho một chút chi viện.
Còn ở vùng Sơn Đông và Từ Châu, thân sĩ, bá tánh, quan lại một năm nay đã trải qua rất nhiều chuyện, cuộc đại loạn của Văn Hương Giáo khiến cho tất cả mọi người đều mỏi mệt không chịu nổi, cục diện hiện giờ trở nên bình an, như thế nào cũng phải nghỉ ngơi thật tốt, năm sau lại khôi phục nguyên khí. Nhưng chính lúc mọi người đều muốn thái bình đón năm mới, hạng người giàu có muốn đi xem náo nhiệt của đại hội tỷ võ, Từ Châu đột nhiên xảy ra chuyện.
Quan lại thân sĩ và bọn dân chúng các nơi phủ Duyện Châu đều cứng họng nhìn trấn trối, bọn họ cũng từng thấy qua mấy lần đại quân triều đình điều động, đó đều là gà bay chó sủa, khắp nơi khổ không tả xiết. Mọi người đều không hiểu quan quân rốt cuộc là đi đánh giặc hay là tới đánh cướp giày xéo khắp nơi. Thường thường mấy ngày, nửa tháng không ra khỏi được một huyện, được ăn no vơ vét đủ mới thôi. Cho dù cái gọi là việc công khẩn cấp, đại quân triều đình cũng là đi một chút, ngừng một chút, thỉnh thoảng còn có đào binh chạy tới khắp nơi gây tai họa. Nhưng hương dũng Từ Châu này, gọi là lữ thứ nhất muốn điều động không ngờ nhanh chóng như thế.
Đoàn gia đinh trú đóng ở khắp nơi, sau khi tiếp nhận mệnh lệnh đã bắt đầu chỉnh đốn, phân điếm mậu dịch và điền trang nông khẩn ngay trên đất đó lập tức sửa soạn đồ đạc, điều động xe ngựa và sức người. Liên đội đoàn luyện trên đất đó tiếp quản phòng ngự, đồ đạc đầy đủ rất mau đã tề tựu, đoàn gia đinh giắt binh khí lên đường, ăn uống hậu cần đều không cần bận tâm lo lắng, cũng không cần đi quấy phá khắp nơi, ngẫu nhiên cần đồ ăn nước uống đó cũng là do người của mậu dịch và nông khẩn ra mặt mua sắm, giá cả công bằng khắp chốn cũng bằng lòng cung cấp.
Mà con đường hành quân càng không có trở ngại gì, sớm có nghĩa dũng quen thuộc đường lối và Nội Vệ dẫn đường, định sẵn trước ngay cả nơi chốn hạ trại lấy nước cũng đã thu dọn sẵn, đoàn gia đinh tới nơi nào trước giờ không cần trưng dụng dân phu trên đất đó làm việc, mà bọn gia đinh cầm đồ dùng đắp dựng doanh trại và công sự, cẩn thận từng chút một. Lẽ ra đắp dựng doanh trại công sự này tiêu tốn thì giờ khẳng định phải chậm trễ bước tiến hành quân, nhưng đoàn gia đinh Triệu Tự Doanh lại không xảy ra chuyện gì, chẳng qua là thao luyện lâu rồi, quen tay hay việc dĩ nhiên dựng lên mau lẹ.
Đoàn thứ nhất lữ thứ nhất Trần Thăng dẫn đầu đã ở Tế Ninh chờ đợi, phân điếm mậu dịch và phân khu nông khẩn bên đó đã bắt đầu triệu tập hàng đống đồ đạc. Đại đội đồ quân nhu bắt đầu bận rộn lo liệu, điều động ngựa xe, đợi tới lúc các đoàn tề tựu ở Tế Ninh, nghỉ ngơi một ngày liền lập tức lên đường bắc tiến. Bước tiến như vậy chấn động cả phủ Duyện Châu, người hơi chút hiểu biết đều nhìn ra đây thay mặt cho cái gì, chỉ cần Triệu Tự Doanh phát lực, một lộ nhân mã này của bọn chúng tới phủ Tế Nam thậm chí Bắc Trực Lệ e rằng quan quân Sơn Đông của phủ Đăng Châu còn chưa chạy tới.