Nghe thấy điều này Lưu Dũng mới hiểu được, vì sao Triệu Tiến di chuyển điều động hộ dân khu bắc Hoài An cũng không bắt đầu bù vào, đây cũng là có phòng bị. Tuy nhiên ngẫm lại trong lòng thật sự là luyến tiếc. Bãi cỏ hoang chính là lúc Triệu Tự Doanh lập nghiệp dựa vào nơi đó mới tiêu hóa được mấy vạn lưu dân, vì thực lực hôm nay đánh ra căn cơ. Nhưng cơ nghiệp như vậy, lại có khả năng bị lũ lụt phá hoại, thật sự khiến người đau lòng.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Nạn dân Liêu Đông bên kia tới tận hết khả năng an bài tới các nơi Sơn Đông. Sơn Đông mấy năm nay chết quá nhiều người. Nhưng hộ dân chúng ta dẫn vào đó không có cản trở gì. Bỏ ở nơi Hải Châu, đi đường bộ đường thủy tới phủ Quy Đức và Túc Châu. Bên đó cũng an trí ổn thỏa người tới.
Lại đi về phía trước một đoạn, Triệu Tiến thậm chí xuống đập sông đi bờ sông nhìn thử, chỉ là dặn dò nói.- Ngày đêm đều phải an bài người xem, vừa có tin tức dùng khoái mã cấp báo. Cho phép triệu tập người đồ đạc sau khi xong việc xin lệnh là được. Nhất định phải làm được tùy cơ quyết đoán. Tình hình con nước cũng không được chậm trễ một khắc!
Triệu Tiến đi tới nơi này không bao lâu, đoàn trưởng Trương Hổ Bân lữ thứ hai thân vệ từ đập sông nơi khác chạy tới, tới lúc này Lưu Dũng mới nhận ra, hóa ra đoàn thứ hai lữ Thân Vệ đã thường trú ở bên cạnh đập sông rồi. Đoàn trưởng Trương Hổ Bân ở nơi này nắm giữ hết mọi chuyện trong tay.
Trương Hổ Bân không đi theo mọi người lâu lắm, Triệu Tiến liền phái gã đi bận rộn chuyện của mình. Đợi đoàn trưởng đoàn thứ hai Trương Hổ Bân vừa rời đi, Lưu Dũng liền không nhịn được nói.- Đại ca, lữ Thân Vệ của chúng ta là đội quân tinh nhuệ nhất. Những gia đinh đó đều là hảo hán tử trải qua muôn ngàn thử thách. Sự tình hộ sông thủ đập này dùng bọn họ tới làm thật sự quá là đáng tiếc. Coi như Hoàng Hà này thật xảy ra chuyện cũng không nên chôn lấp bọn họ ở bên trong đó.
Triệu Tiến trầm giọng nói.- Gia đinh của chúng ta không phải dùng để hộ vệ Từ Châu đó sao? Lũ lụt nếu như thật sự tới đây, kẻ cứng cỏi đi lên ngoại trừ gia đinh còn có kẻ nào. Gia đinh chúng ta không lên, người khác như thế nào lại cam lòng tình nguyện đi lên.
Lưu Dũng còn muốn nói nữa, lại bị Vương Triệu Tĩnh bên cạnh nhéo một cái, y lập tức hiểu được những lời này bọn huynh đệ hẳn sớm đã nói qua, đoán chừng có được câu trả lời giống y hệt.
Triệu Tiến thanh âm nghiêm túc nói.- Chúng ta hiện giờ nhất định phải giữ vững tinh thần. Hoàng Hà này chỉ cần có việc, những người xung quanh chúng ta lập tức sẽ nhào lên. Chớ nên nhìn hiện giờ bốn bề yên lặng, một khi có chuyện không hay đó chính là chốn chốn hổ lang rồi!
Sau khi Lưu Dũng trở lại Từ Châu bốn ngày, Lý Lão Hải đã dẫn theo người một lần nữa tới cửa thăm hỏi, lần này tới cửa lại là Lý Hiển người đứng thứ ba của đại bang này, hán tử trên biển ba mươi mấy tuổi, cả ngày sắc mặt âm trầm.
Tuy rằng con người rất trầm lặng, nhưng làm việc lại rất đáng tin. Bọn họ sở dĩ tới nhanh như vậy cũng là bởi vì biết Triệu Tự Doanh bên này có thuyền từ Liêu Đông trở về. Khoái mã nơi Hải Châu truyền tin tới cửa sông Thanh Giang, cửa sông Thanh Giang lại truyền tin tới Giang Nam. Đại bang Lý gia không ngờ điều động riêng ra mười lăm con thuyền lớn trống rỗng, hơn nữa chờ ở nơi nào đó ở Chiết Giang, nhận được tin tức lập tức lên bắc.
Nhưng làm được một điểm này, dĩ nhiên là thấy được chỗ tốt buôn bán với Triệu Tự Doanh, cùng với lợi nhuận cực lớn sau khi mở tuyến đường Liêu Đông mang tới.
Sự tình Lý Hiển làm chủ được cũng rất nhiều, Lý gia muốn đồ sắt càng nhiều hơn nữa, từ đao kiếm binh khí tới nông cụ đồ sắt bọn họ đều cần, đòi hỏi vải bông cũng là rất nhiều, càng trọng yếu hơn chính là quyền dùng tới cảng biển Hải Châu này.
Đôi bên đều có đòi hỏi lẫn nhau, cho nên lúc đàm phán rất vui vẻ, đối với chuyện hợp tình huấn luyện thủy thủ và tạo thuyền Lý gia đáp ứng vô cùng dứt khoát.
Bọn họ gánh vác xây dựng mới xưởng đóng thuyền ở Hải Châu, được cung ứng thợ thầy, thậm chí trước kỳ hạn được an bài củi khô gỗ lớn thích hợp. Tuy nhiên hao phí phải do Triệu Tự Doanh gánh lấy. Cái này đối với Triệu Tự Doanh thật là một sợi lông trên chín con trâu, không đáng kể, rất dễ dàng đáp ứng.
Sau đó chuyện bàn định huấn luyện học đinh Triệu Tự Doanh lên thuyền, bọn họ được phép an bài người tới học đường dương vụ làm giáo đầu. Bọn học đinh lên thuyền học mấy tháng sau đó con thuyền này có một nửa hoặc giả sáu thành toàn bộ trở thành người của Triệu Tự Doanh. Chỗ Lý gia an bài người già dặn có chút ít thạo việc bắt đầu chỉ dẫn. Theo tình hình như vậy, người Triệu Tự Doanh học được nhanh nhất cách lái thuyền đi biển, Lý gia còn vận chuyển được gia đinh và đồ đạc tầm cỡ lớn hơn vì Triệu Tự Doanh.
Đòi hỏi của Lý gia ngoại trừ hàng hóa buôn bán, đó chính là hằng năm phải ở cảng Hải Châu vận chuyển một phần muối, gỗ Triệu Tự Doanh từ Liêu Đông mua tới Lý gia phải chia một phần mang đi. Đồng thời, cửa hiệu và người Lý gia ở cửa sông Thành Giang phải chịu bảo hộ của Triệu Tự Doanh, đồng thời cảng Hải Châu và cảng biển Triệu Tự Doanh xây dựng mai sau, ngoại trừ Dư gia và Lý gia, tận hết sức chớ khiến cho nhà khác vào bên trong, nếu cần, hi vọng đôi bên đàm phán trước một lần.
Có gia đinh đi theo Lý Hiển từ cảng Hải Châu bên kia tới, xác nhận mười lăm chiếc thuyền lớn kia đều là thuyền tám trăm thước nước trở lên, hơn nữa đều là khoang thuyền rỗng, thành ý này phải nói là đủ mười phần rồi.
Triệu Tự Doanh cũng đưa ra điều kiện đầy đủ thành ý giống như vậy, cho đại bang Lý gia quyền ưu tiên chất dỡ hàng ở cảng Cáp Lỵ chỉ đứng sau Dư gia, điều này đối với đội thuyền buôn bán trên biển mà nói là của cải giống như núi vàng biển bạc.
Lý Hiển lần này tới đàm phán đều rất kỹ càng, chẳng hạ như nói bọn họ nếu như đi Liêu Đông chở người, ở Hải Châu hoặc là cửa sông Thanh Giang chất đầy các hạng đồ đạc và lương thực sau đó đi Liêu Đông, chở người quay về. Đây kỳ thật đối với bọn họ mà nói chẳng khác nào là chở không. Diện tích Bì Đảo không lớn lại bị Nữ Chân Kiến Châu bức hiếp, đặc sản thổ sản cung cấp được chắc chắn sẽ không quá nhiều, củi gỗ đầy đủ đối với thuyền vận chuyển mà nói nhất là vận chuyển qua biển mênh mông, lợi nhuận thật sự có hạn, cho nên hi vọng Triệu Tự Doanh cung cấp cho một chút bồi thường.
Tuy nhiên lần này, Triệu Tiến dẫn Lý Hiển đi xem chỗ bày trí binh khí. Sau khi nhìn xong, Lý Hiển lập tức đáp ứng ngay. Nguyên do rất đơn giản, lần này Triệu Tự Doanh cho Lý Hiển nhìn hỏa pháo của mình. Hỏa pháo rèn đúc không có giá pháo từ ba cân tây trở xuống Triệu Tự Doanh cũng muốn bán, hơn nữa còn cung ứng được đạn pháo.
Đại bang trên biển và người Tây Dương ngoài biển giao thiệp nhiều, đối với hỏa khí không chút nào hiếm lạ. tuy nhiên xem được nhiều rồi, cho nên mới nhìn ra ưu khuyết tốt xấu. Tuy nói hỏa pháo đúc bằng đồng ưu thế nhất, nhưng hỏa pháo đúc bằng sắt này của Triệu Tự Doanh thoạt nhìn cũng là vô cùng hoàn mỹ, hơn nữa tại chỗ bắn thử mấy quả pháo, bắn được xa gần, nóng lạnh thân pháo, còn có chuẩn xác thế nào tất nhiên nhìn được rõ ràng.vả lại Triệu Tự Doanh còn cung ứng đồ sắt cố định hỏa pháo ở trên thuyền.