Vị trí của hắn cách chỗ vỡ mới nhất không xa, Triệu Thập Nhất lang cũng mang người ở bên kia bận rộn, không bao lâu cũng chạy tới, so với lo lắng lo âu lần trước, lúc này đây vẻ mặt Triệu Thập Nhất lang lại tươi cười, tuy nhiên sau đó nhìn kỹ mới biết được đây là vui mừng vì sống sót sau tai nạn.
- Tiến gia, vốn tưởng rằng là đại họa lâm đầu, không nghĩ tới còn ngăn chặn được. Thế nước không ngờ lớn như vậy, sau khi xông vào sức mạnh cũng có hạn, thuộc hạ mang theo các huynh đệ xông lên, liều mạng ném đất đá lồng trúc xuống phía dưới, rất nhanh là chặn được. Không dối gạt Tiến gia, sau khi biết tin tức này, thuộc hạ chân đều mềm nhũn, cảm thấy toàn bộ Từ Châu này xong rồi. Không nghĩ tới sự việc lại không lớn như vậy. Tiến gia thấy không, nước này rút đi rất nhanh, đều là chỗ hữu dụng của chúng ta đã đào móc mương máng. May là có đập lớn này, may là có bố trí này, tôi xem Hoàng Hà này không cần phải sợ rồi. Vốn tưởng rằng hết thảy đều phải bị hủy diệt, không ngờ sự việc còn xoay chuyển được, sau khi buồn phiền vui mừng hớn hở, tâm trạng này cũng rất bình thường thôi.
Triệu Tiến cười cười, nghe Triệu Thập Nhất lang nói như vậy tâm tình của hắn cũng khá hơn, vẫn là dặn dò nói.- Không được xem thường con sông Hoàng Hà này, mấy ngày nay là không có mưa thôi. Chúng ta phòng bị cẩn thận, nghiêm túc, lúc này mới phòng ngừa được. Nếu thật là theo cái kiểu như trước, lần này chúng ta thật sự sẽ thiệt hại lớn!
- Tiến gia nói đúng, tuy nhiên bên ngoài làm được đến nước này toàn bộ nhờ anh minh của Tiến gia. Bên trong thành chúng ta không có tiện động vào, nhưng bên trong châu thành lần này nước đến bây giờ còn không có rút hết. Thuộc hạ sắp xếp tuần đinh và người trong nha môn thanh tra toàn thành, bây giờ khí trời quá nóng, nếu chẳng may làm không sạch sẽ sinh ra dịch bệnh thì phiền phức lắm.
Nói xong câu này, Triệu Thập Nhất lang cũng có cảm thán của riêng mình, gã đối với trong ngoài châu thành quen thuộc nhất.- Nếu không phải lúc đại ca còn ở trong thành sửa sang lại bên thành nam, không ít dân chúng thành nam đều bởi vì con cháu nhập vào Triệu Tự Doanh, hoặc là đi làm việc bên ngoài vì Vân Sơn Hành, rất nhiều người chuyển ra khỏi Từ Châu. Nếu không phải như thế, lũ lụt lần này vào thành không biết phải chết bao nhiêu người.
- Lần này cái thôn trộm đất kia, cả thôn rút ra năm người chém một, còn lại phạt làm khổ dịch. Đầu người phải để cho mỗi một nơi thôn trại dọc sông Hoàng Hà đều nhìn thấy. Nếu có lần sau nữa, cả thôn ta sẽ chó gà không tha!
Triệu Tiến nói đến đây, giọng điệu lập tức chuyển sang lạnh lẽo.
Triệu Thập Nhất ở bên cạnh vội vàng đáp lại, nói giọng căm hận.- Người của thôn này thật sự là khốn khiếp cực kỳ, nhìn chắn không được, không ngờ chạy ra bốn phía, còn có người chạy về nhà, kết quả tất cả đều bị nước cuốn đi. Nếu không có Triệu Tự Doanh chúng ta kịp thời cứu viện, chỉ sợ cả thôn cũng phải chết ở trong hồng thủy này rồi. Bọn họ có chết cũng đáng đời, nhưng bá tánh tám chín cái thôn trại khác bị bọn khốn khiếp này liên lụy, những thương vong tổn hại đó đi nơi đâu kiếm người nói rõ lí lẽ đây?
- Tất cả thi thể đều phải thật nhanh đi thiêu hủy, ai muốn để lại không cho chôn cất thì dùng sức mạnh đi xử lý. Chuyện này ngươi phải để tâm, bên trong châu thành là nơi chốn đóng kín, thi thể lại để ở dưới trời nóng như vậy, rất dễ gây ra phiền phức.
- Xin Tiến gia yên tâm, tráng niên dùng được toàn thành đều kéo đến rồi. Hễ là súc vật bị chết đuối, còn ăn được là lập tức làm chín, không ăn được thì lập tức lôi ra ngoài thiêu hủy chôn kĩ, trong lúc này cũng không sinh thêm nhiễu loạn nữa.
Nói đơn giản vài câu, Triệu Tiến như cũ nhìn về hướng thành trì, điều này làm cho người bên cạnh hắn có chút buồn bực, nghĩ thầm rằng lần này cũng nói được là có kinh hãi mà không có nguy hiểm, châu thành cũng không có trở ngại lớn nào, tuy rằng mấy năm này thái bình, nhưng mấy năm trước lũ lụt vào thành không phải một lần hai lần, thành Từ Châu vẫn sừng sững không ngã như trước, thế nước lúc này thật không có gì cả.
Triệu Tiến ở nơi đó nhìn thêm một lát, mở miệng nói.- Cái phương hướng vỡ đập này nước xông vào, nhưng nước chỉ ở phía đông phía nam, phía tây và phía bắc nước đều sắp rút xuống hết rồi. A, bên phía tây cũng không có nước gì cả, nhìn còn rất khô. Tôi từ bên Hà Gia Trang suốt đường đi tới đây, trên đường và ven đường vẫn còn tốt, không bởi vì trời mưa mà tụ nước.
Hắn bên này nói, bên cạnh Triệu Thập Nhất lang tùy ý trả lời.- Địa thế Từ Châu chúng ta là tây cao đông thấp, bên Hà Gia Trang là một chỗ địa thế cao nhất Từ Châu, nước làm sao tụ lại được. Lúc ấy khi lão tổ tông chọn xây thành trì cũng không biết nghĩ như thế nào, chọn châu thành dựng ở trên đất trũng, khi lũ lụt đến là bị ngập.
Nói tới đây, Triệu Thập Nhất lang lại trở nên hào hứng, cười hì hì nói.- Tiến gia ngài biết không, những người lớn tuổi trong thành kia nói Triệu Tự Doanh chúng ta có vận may. Nói là trước kia khi Tiến gia ngài lập nghiệp, đổi là ai cũng sẽ lưu ở trong thành, nhưng ngài lại dẫn người đi Hà Gia Trang. Lúc ấy tất cả mọi người nói ngài chỉ có tầm mắt thấp, nhưng bây giờ nhìn lại, ai cũng nói Tiến gia đứng cao nhìn được xa. Địa thế Hà Gia Trang không sợ lũ lụt, đây nên gọi là thiên hòa!
- Ta lúc ấy đâu có nghĩ đến xa như vậy, chẳng qua là cảm thấy chúng ta như vậy ở trong thành quá mức chướng mắt, Hà Vĩ Viễn lại tự đến cửa chịu chết, lúc này mới dẫn mọi người đến bên kia. Triệu Tiến cười nói, nói xong việc này, Triệu Tiến tự mình lắc đầu, không hiểu sao chuyện này lại trùng hợp vậy.
- Tiến gia, đây là ý trời, đây là ý trời, Triệu gia chúng ta hưng thịnh là ý trời! Triệu Thập Nhất lang luôn luôn trấn định, nói đến việc này có vẻ rất hưng phấn.
Nhìn Triệu Tiến không có tỏ vẻ gì, Triệu Thập Nhất lang lại giảm thấp giọng điệu xuống nói.- Đại ca, có người truyền Triệu gia chúng ta là hậu duệ gì của Tống triều Triệu Khuông Dẫn, năm đó...
Nói một nửa, Triệu Tiến mặt mày đã trầm xuống, lạnh lùng nhìn qua, Triệu Thập Nhất lang lập tức không dám nói nữa, cúi đầu khoanh tay.
Triệu Tiến nhìn chăm chú thêm vài lần mới nói.
- Hiện tại nói cái gì ý trời, không được để cho người khác nói nữa. Ngươi cũng không được chộn rộn vào, làm như vậy chẳng có chút hữu dụng gì, ngược lại sẽ phiền thêm, ngươi hiểu không?
- Thuộc hạ biết lỗi rồi, xin Tiến gia yên tâm, thuộc hạ về sau sẽ không nói nữa, còn phải nghiêm tra. Triệu Thập Nhất lang có chỗ tốt, đó chính là đối với mệnh lệnh gã sẽ nghiêm túc tuyệt đối phục tùng.
Triệu Tiến gật gật đầu, lại nhìn về phía bên châu thành, trong miệng thản nhiên nói.- Họ Triệu hai triều kia có cái gì vẻ vang đâu, dính líu với tổ tông như vậy thật sự là mất mặt.
Triệu Thập Nhất lang mở miệng nói.- Nếu Tiến gia muốn cấm hết lời đồn đại, còn phải mời bên Dũng gia tổng quản xử trí, nghe nói các nơi đều có truyền đi.
Triệu Tiến giọng điệu lạnh lùng.- Nghiêm tra, nếu là có người muốn mượn việc này nhiễu loạn nhân tâm hoặc là kiếm lời, xử trí nghiêm khắc!