Trang chủ và mấy gã quản sự kia cũng đều nâng trường mâu, ở nơi đó cắn răng sửa soạn liều chết nghe thấy liên trưởng quát thét đều sửng sốt. Liên trưởng khàn cổ họng tiếp tục quát.- Đi đi! Tìm Tiến gia báo thù cho chúng ta. Đi mau, chúng ta không được chết vô ích!
Nói xong lời này, liên trưởng kai xoay người hô lớn.- Các huynh đệ, Triệu Tự Doanh không ẻo lả, liều mạng với bọn chúng!
Diêu Thất có chút ngây ngốc, gã không nắm rõ biến hóa của cục diện, không biết xảy ra chuyện gì, gã chỉ biết là khí giằng co mới vừa rồi, mười mấy người đứng ở bên cạnh và đằng sau gã trong lúc đột ngột liền xông ra ngoài không phải đi liều mạng với bọn giặc ngược lại cầm mũi thương đâm sau lưng đoàn luyện, kế đó cục diện liền rối loạn.
Lại sau nữa bọn thổ phỉ vọt tới trước mặt, bọn đoàn luyện đó có kẻ bị ngựa đánh ngã, có kẻ bị thổ phỉ vây chặt giết chết đâm chết, còn có người chạy trối chết ra ngoài, dù sao bọn giặc cũng không có nhiều người trong thôn trang.
Diêu Thất ngây ngẩn cũng không ai đếm xỉa tới, Diêu Thất đột nhiên đánh thót một cái, gã lập tức hiểu được, hoa mầu bản thân mình vất vả gieo trồng xuống không đợi được lúc thu hoạch rồi, không nhìn thấy những lương thực ánh vàng rực rỡ thơm ngào ngạt kia rồi. Diêu Thất đột nhiên tức giận, gã mặc kệ cử chỉ của những kẻ khác, rống giận cầm thương trúc xông lên, hung hăng đâm vào trong ngực của một gã cướp. Còn chưa đợi gã rút ra, liền cảm thấy trên ót mình bị đánh một đòn thật mạnh sau đó trước mắt một mảnh tối sầm không biết gì nữa cả.
Từ lúc Hoàng Hà ở Từ Châu vỡ đập tràn ra, phá hủy thôn trang, thậm chí thành Từ Châu cũng là bị nước tiến vào, mà nơi Bi Châu cũng gặp phải vỡ đập nhấn chìm như vậy. Huyện Cư Ninh dường như bị lũ lụt Hoàng Hà phá hủy, mà Lạc Mã hồ tràn ra, nước vào trấn Ngung Đầu, điền trang các nơi khu bắc Hoài An đều có nước vào, những tin tức này vốn dĩ không giấu nổi người.
Hoàng Hà mãnh liệt tràn ra, dẫn đến việc vận chuyển đường sông tạm thời bị tắc nghẽn, hàng loạt tào thuyền đang đợi ở một vùng cửa sông Thanh Giang và hồ Lạc Mã, một số tin tức thiên tai lũ lụt mà bọn họ nghe được, thấy được này sau khi khôi phục tàu thuyền thông suốt được mang đến các nơi nam bắc, tất cả mọi người đều cho rằng lần này Từ Châu gặp phải tổn thất cực lớn. Hoàng Hà mỗi lần xảy ra chuyện đều là đại nạn Từ Chau lẽ nào có khả năng may mắn thoát khỏi, đoán chừng không phải tai nạn ngập đầu, nhưng cũng sẽ không kém quá xa.
Ở ba nơi Từ Châu, trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang này còn tốt, gặp nạn hay không mọi người đều tận mắt nhìn thấy, nhân tâm còn coi như ổn định, mà ở Tế Ninh bên này lòng người lại hoang mang thấp thỏm, phán đoán đều giống nhau.
Thế thời này gia đình giàu có đều có thói quen, đưa tiền bạc nhàn rỗi của nhà mình tới hiệu buôn lớn trữ lại sinh lời. Hiệu buôn lớn cũng mượn tạm những ngân lượng này quay vòng tiền vốn. Ở trên mặt đất Tế Ninh, Vân Sơn Hành khởi nghiệp không quá ba năm lại là thương gia có uy tín và thực lực nhất, lại có Triệu Tự Doanh chống đỡ, cho nên bất kể là yên tâm sinh lợi hay là vì biểu đạt thiện ý, trong thành Tế Ninh có rất nhiều tiền bạc của người giàu có đều tích chứa trong phân điếm Vân Sơn Hành Tế Ninh.
Hơn nữa, bọn thương nhân thường đi lại trên tào vận và Giang Nam đều biết rõ, sau khi trữ bạc ở Vân Sơn Hành, thì tránh được khỏi nỗi khổ khi ra ngoài phải mang theo một món vàng bạc lớn, bên này mở tờ đơn đưa ra bằng chứng, thì đi đổi được ở ba nơi Từ Châu, trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang, thậm chí còn đến được phủ Dương Châu nói chuyện, đây chính là tiện lợi cực lớn, cho nên người làm ăn buôn bán đều đồng ý trữ bạc tại đó.
Nhưng mà, sau khi tin tức thủy tai được truyền đến Tế Ninh. Mới ban đầu mười mấy, hai mươi ngày coi như sóng yên biển lặng, phân điếm Vân Sơn Hành Tế Ninh vốn dĩ đã có trù bị, đến lúc này bắt đầu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng tin tức vốn nên qua đi sòng yên biển lặng, lời đồn đại lưu truyền đột nhiên bắt đầu biến đổi nhiều, lòng người bắt đầu có biến động, người đi đến quầy lấy bạc càng ngày càng nhiều, thậm chí có người thà không cần lợi tức, cũng phải lấy ra tiền vốn.
Thương gia làm việc buôn bán, kiếm tiền rất nhiều, dùng được nhiều, trong sổ sách tuy rằng đang phát tài, nhưng đại bộ phận tiền bạc đều ở bên ngoài vận chuyển lăn lộn, một số ngân lượng còn trữ trên quầy cũng sẽ bị dùng để quay vòng. Thương gia bình thường thậm chí là hào thương có thực lực, đột nhiên gặp phải việc chen chốt đổi tiền như vậy đều sẽ gặp phiền phức lớn, việc phá sản bị đóng của cũng đều có khả năng xảy ra.
Đối với việc buôn bán của Triệu Tự Doanh mà nói, bọn họ thu giữ tiền bạc còn tồn lại của hạng người giàu có trong vùng, đối với bọn họ chỉ là như gấm thêm hoa, vốn không can hệ đến mạch sống và căn cơ, nếu đã muốn lấy bạc ra, Vân Sơn Hành tuyệt sẽ không làm gì gây khó khăn, lợi tức điều này cũng là chiếu theo quy củ mà làm, thoải mái này sẽ làm lòng người dễ chịu hơn không ít. Nhưng Nội Vệ và tuần đinh lập tức liền nghe ngóng được tin đồn ngày càng nhiều. Có người nói Từ Châu làm có chống đỡ mạnh như vậy, là nhờ điều động hết tất cả ngân lượng tồn trữ nơi cửa sông Thanh Giang và Từ Châu, mới miễn cưỡng ứng phó tiếp được. Triệu Tự Doanh Từ Châu lúc này đã bị lũ lụt đánh đổ triệt để rồi, hoàn toàn là bộ dạng miệng hùm gan sứa.
Lời đồn đại này khiến người chủ sự các nơi bên phía Triệu Tự Doanh Sơn Đông đều cảm thấy kỳ lạ. Những lời đồn đại như vậy đích tạo thành phiền phức cho Triệu Tự Doanh, nhưng cũng chỉ là có chút phiền toái nhỏ không can hệ đến việc gấp rút, điều này có ý nghĩa gì?
Tuy nhiên mọi người cũng hiểu được lời đồn đại nhảm nhí này, điều này thường làm cho gió thổi cỏ động, vô ý nói chuyện phiếm, thuận miệng nói chuyện, cũng đều tạo thành hậu quả như vậy. Nhưng tuần đinh và Nội Vệ vẫn là chiếu theo khuôn phép để tiếp tục điều tra nghe nghóng, tuy nhiên chưa hề điều tra được gì không đúng, quan lại sai dịch, giang hồ chợ búa còn có thương hộ các nơi, đều nói rằng nghe được người khác kể, cũng không tìm được nguồn gốc là gì.
Sự việc này sau khi cứ bỏ mặc như vậy, đã có mấy chuyện kiện cáo tìm đến cửa rồi. Trong ngoài thành Tế Ninh sáu nhà thân sĩ liên danh cáo trạng Vân Sơn Hành chiếm đoạt ruộng đất tài sản riêng, vụ án này một khi bị người trong nha môn truyền ra ngoài, lập tức sẽ chấn động toàn thành, mà Vân Sơn Hành thì đã sớm nhận được tin tức.
Sáu gã thân sĩ, năm tên tú tài, một kẻ cử nhân, một gã tú tài trong đó tại kinh thành có một gã thân thích làm quan ngũ phẩm. Bọn họ đều nói mình ở ngoài thành có sản nghiệp điền trang, trước sau khi loạn tặc Văn Hương giáo đi ngang qua bị Vân Sơn Hành uy hiếp phải bán, đưa ra giá tiền chẳng qua là một thành hoặc là ba thành giá trong chợ, điều này với cưỡng chiếm không có gì khác biệt, đành mời quan phủ chủ trì công đạo.
Văn Hương Giáo vừa khởi lên đại loạn, kẻ ngoài thành có sản nghiệp đều vội vàng bán tháo, e sợ xảy ra nhiễu loạn gì không một chút thu hoạch, mà một khi qua đại loạn vừa qua, thuê không được người làm việc, sản nghiệp ruộng đất rất dễ dàng sẽ hoang phế như vậy. Cho nên rất nhiều người không chống đỡ được bán tháo giá thấp, Triệu Tự Doanh vào lúc này lấy bạc ra để thu mua, vốn chính là chuyện ngươi tình nguyện ta bằng lòng, tuy nói lúc ấy uy thế Từ Châu làm cho người ta sợ hãi, họ đề xuất đòi hỏi, người khác không dám không bán, nhưng Từ Châu cũng không ép bán, mua bán cũng đều ở quan phủ đã làm công chứng và khế ước, làm cho người ta không moi ra được lý lẽ.