Anh ta tên là Lưu Duy, là người đến từ phía bắc của đế quốc nhà Minh, anh ta có thể vất vả vài ngàn dặm từ quê hương phía bắc đi vào Áo Môn và quy y Thiên Chúa, tự bản thân đã là một cuộc trải nghiệm vô cùng huyền thoại. Sau khi biết được chuyện xưa của anh ta, chúng tôi e rằng có thể càng thêm hiểu rõ sâu sắc phong thổ đế quốc này. Khi vừa mới kết bạn với anh ta, tôi gần như là mỗi ngày đều cùng theo anh ta học tập quan thoại phương bắc của đế quốc nhà Minh —— Đã quên nói rõ với ngài rồi, đế quốc này ngôn ngữ thông dụng phía chính phủ và ngôn ngữ phương nam không có giống nhau, giống như hoàn cảnh bên Châu Âu vậy —— khi nghe anh ta kể về cuộc hành trình đã trải qua của chính mình tôi nghe đến rất là say sưa, có lẽ anh ta muốn để cho tôi càng thêm say mê mà có điều khuyếch đại. Có lẽ chỉ có một phần nhỏ là sự thật. Vị dẫn đường khả kính này, từng trải qua trong cuộc đời cũng biến đổi phong phú da dạng giống tôi. Vì nghĩ cho nội dung, nên trong thư này tôi trước hết không đề cập tới chuyện xưa đó, về sau nếu có cơ hội, tôi sẽ kể lại cho ngài nghe một tí chuyện xưa có chuyển biến tốt đẹp này.
Trở lại chuyện chính, khi đối với trình độ ngôn ngữ đã có đầy đủ tin tưởng, tôi quyết định khởi hành lên bắc, bắt đầu cuộc hành trình vĩ đại như trong mơ của tôi. Nhưng chúng tôi đã gặp phải một sự việc mà đến nay có nhớ lại vẫn còn làm cho người ta nghĩ mà sợ hãi. Kết quả dưới vận mệnh chọc ghẹo, chúng ta cũng không có chiếu theo dự định như vậy đi tới thủ đô đế quốc nhà Minh, cuối cùng lại lưu lạc đến mảnh đất tim gan của đế quốc này. Nếu đây là ý chỉ của Thượng Đế, ta chỉ có thể nói chủ ý của Thần quá mức thay đổi rồi, làm cho người ta hoàn toàn dự định không được.
Cũng dựa vào vị dẫn đường trung thực của chúng ta, dọc theo đường đi anh ta đều tận lực giúp chúng tôi hiểu rõ thêm những địa phương mà lúc trước anh ta đã đi qua, giới thiệu phong tục và văn hóa nơi này, thậm chí còn đề cử cho chúng tôi làm quen với ẩm thực địa phương. Cũng may chúng tôi còn lại chút tiền để cho chúng tôi hưởng thụ lấy các loại phong vị ẩm thực dọc theo đường đi, điều này cũng làm cho cái kiểu một đường bị áp giải đi thoải mái không ít.
Trải nghiệm kế tiếp của tôi, so với dự đoán còn thần kỳ hơn rất nhiều.
Dưới áp giải của đội tuần tra, chúng ta đi tới một thành phố tên là cửa sông Thanh Giang, tòa thành phố này khi còn ở bên Áo Môn. Người dẫn đường của chúng tôi cũng đã nhiều lần đề cập qua với chúng ta rồi, anh ta nói nơi này là một thành phố lớn đến khó có thể lường được, của cải và phồn hoa nơi đó có lẽ trên thế giới này khó có thể địch nổi.
Tôi lúc ấy cho là anh ta có chút khuếch đại.
Tôi đã đến Quảng Châu, vốn cho rằng nó đã là một trong các thành phố huy hoàng nhất của quốc gia này rồi, cho dù đô thành đế quốc nhà Minh lớn hơn nó một ít, những thành phố khác chắc có lẽ không thể phồn hoa hơn so với nó rồi. Nhưng mà sau khi nhìn thấy tòa thành phố này, tôi mới phát giác dự đoán của mình là lệch khỏi quỹ đạo sự thật đến cỡ nào.
Anh ta nói đúng thật sự, thậm chí anh ta nói ra còn chưa đủ, chúng ta quả thật đi tới một tòa thành phố mà ta chứng kiến đến phồn hoa nhất, giàu có nhất đó!
Tòan thành phố này ở vào chỗ giao nhau giữa Hoàng Hà và Vận Hà, là một trong đầu mối then chốt, mạch máu quan trọng nhất nối nam bắc của quốc gia này. Mỗi ngày đều có không biết bao nhiêu triệu lương thực ngũ cốc, cùng với hàng hóa khác khó có thể đếm hết được, từ thôn quê và thị trấn bốn phương tám hướng của đế quốc này hội tụ lại đây, liên tục không ngừng tập trung đến tòa thành phố này, sau đó trải qua các loại vận chuyện bằng đường sông không có nghĩ ngơi chở đến các nơi phương bắc của đế quốc này, cuối cùng đi cung cấp nuôi dưỡng đầu não của quốc gia này —— kinh thành thân ở biên cảnh phương bắc.
Sau khi chúng ta đi tới tòa thành phố này, đó là một buổi chiều. Vận Hà rộng lớn mênh mông, từng chiếc từng chiếc thuyền lớn chở đầy hàng, đang chậm rãi chạy đi, rất nhiều thuyền vận chuyển sử dụng buồm cứng đang ở trên Vận Hà như nước chảy xuôi dòng, ở dưới ánh nắng chiều được nhuộm đến gần như là màu kim hoàng, đây là một loại cảnh tượng dữ dội đồ sộ? Theo lời của người dẫn đường, bởi vì khúc sông phía bắc đã đóng băng, cho nên lúc này con thuyền tới lui so với mùa thịnh vượng đã giảm đi rất nhiều. Trời ạ, thật khó tưởng tượng nổi cái số lượng khi đến mùa thịnh vượng.
Mà ở hai bên đường nước chảy xiết này, là khó có thể đếm hết công trình kiến trúc và dòng người cũng đếm không xuể. Sau khi nhìn thấy được tình cảnh này, tôi phải thừa nhận, nó là một thành phố phồn hoa nhất lộng lẫy nhất mà tôi chưa bao giờ thấy qua, người dẫn đường của tôi rất đúng.
Ngài biết rồi đó, đế quốc này có một hệ thống Vận Hà đáng giá vẫn lấy làm kiêu ngạo, nó trải qua mấy trăm năm tu sửa và giữ gìn, thậm chí lịch sử của nó còn lâu dài hơn nếu so với đế quốc nhà Minh. Những người xưa đã trải qua biết bao khó khăn cố gắng không thể lường được, đào được một Vận Hà thông hơn ngàn dặm, đem toàn bộ hệ thống thoát nước của đế quốc này —— có vài con sông lớn nước đổ không thôi, gần như mỗi một nhánh sông đều dài hơn so với sông Lai Ân chảy qua quê nhà tôi, —— nối lại liên tiếp với nhau, đã trở thành động mạch chủ vận chuyển của quốc gia này, đây là một công trình dữ dội làm người ta ngạc nhiên thán phục, phải hướng người xưa cuối đầu kính lạy!
Khi người Châu Âu chúng ta còn đang giãy dụa cầu sinh trong đống hoang tàn của thời kỳ La Mã, những người này dĩ nhiên cũng đã hoàn thành công trình to lớn quy mô như thế, sáng lập thành phố vô cùng tráng lệ, đây là một dân tộc đáng kính như thế nào đây! Nếu bọn họ có thể trở thành tín đồ của Chúa, vậy sẽ mang đến vinh quang như thế nào cho Thiên Chúa? Không khỏi lại khiến cho kẻ mang sứ mệnh như tôi tràn đầy tâm huyết sôi trào.
Xin không cần cho là tôi váng đầu. Ở quê quán của tôi, ở trên thổ địa của nước Đức, chúng ta cũng xây dựng ra không ít Vận Hà, khiến những Vận Hà này giúp bọn ta vận chuyển hàng hóa, cũng chính bởi vì nguyên nhân này, chúng ta mới càng có thể lý giải được khi đi xây dựng và giữ gìn một hệ thống Vận Hà khổng lồ như vậy cần phải bỏ ra bao nhiêu công sức cố gắng đi hoàn thành.
Ta đi qua Hán Bảo (Ham-Buch), nó là một thành phố cảng phát đạt, buôn bán vô cùng hưng thịnh, người dân đang cư trú ở đó cũng rất nhiều, nhưng tôi phải thừa nhận, nếu so sánh với thành phố có cái tên là cửa sông Thanh Giang này, nó chỉ có thể thua chị kém em, không biết phải trải qua cố gắng của bao nhiêu thế hệ, nó mới có thể với một thành phố như vậy đi so sánh đây? Hy vọng có một ngày như thế.
Đồng thời, tôi cũng chú ý tới, thành phố này với những thành phố khác trong đế quốc nhà Minh mà ta thấy qua có vẻ khác nhau —— nó không có tường thành, cũng không có thiết kế phòng ngự khiến người ta nhìn thấy là sợ hãi, đây hoàn toàn là một thành phố bởi vì buôn bán và vận chuyển mà sinh ra, lớn mạnh trong vật tư lui tới không thể ước lượng, so với những thành phố khác bởi vì những tất yếu gì đó mà phát triển hoàn toàn khác nhau.