Lý Hiển hàng năm chạy ở trên biển tất nhiên biết điều này ý vị như thế nào, Triệu Tự Doanh lấy ra được mặt hàng như vậy để cung ứng buôn bán, bọn họ dĩ nhiên muốn điều kiện nhà mình phóng khoáng.
Sau khi đôi bên đàm phán xong, phải nói là hết sức vui mừng rời đi, ngay trong lúc bọn họ nói chuyện, lương thực và đồ đạc chi phí khác ngay ở trong kho tồn trữ ở khu bắc Hoài An bắt đầu vận chuyển về hướng Hải Châu, chất thẳng lên thuyền sửa soạn lên đường.
Lần này người đi hướng Bì Đảo chiêu mộ Liêu dân cũng đã chọn lựa ra, bọn con cháu Lý gia Lý Tung, Lý Sâm toàn bộ ra trận. Trong một trăm hộ gia đình mang từ Bì Đảo tới lần trước cũng chọn ra hai mươi người. Ngoại trừ số người đó ra, lữ Thân Vệ và lữ thứ hai mỗi lữ rút ra hai liên đội lên thuyền, đợi cho người đồ đạc đầy đủ liền lập tức xuất phát.
Ngoại trừ điều đó, Lý gia còn cho ra thời hạn đưa hàng tới tiếp theo, mười lăm chiếc thuyền lớn này chỉ là đội thuyền lần thứ nhất, bọn họ sau khi từ Liêu Đông tiếp nhận Liêu dân, sẽ ở nơi này chất đầy vải bông và đồ sắt. Những thứ đồ vật đó hi vọng Triệu Tự Doanh đầy đủ. Đồng thời đội thuyền tiếp theo sẽ vào tháng bảy tới được, trên thuyền đó sẽ chất đầy đồ đồng và hỏa dược, cùng với các loại hàng Tây Dương Triệu Tự Doanh và nơi cửa sông Thanh Giang đòi hỏi.
Lý Hiển cảm thấy hài lòng rời khỏi Từ Châu, gã bên này mới đi hai ngày, Dư Trí Viễn liền chạy tới Từ Châu. Nhị công tử Dư gia sống an nhàn sung sướng đã lâu rồi, xuất hành từ trước tới nay rất coi trọng, từ Tùng Giang tới Từ Châu, suốt đường ngồi thuyền lớn nhà mình, trên thuyền bố trí cầu kỳ còn có nha hoàn tôi tớ hầu hạ. Nhưng lần này, sau khi vượt sông tới Dương Châu liền đổi thành khoái mã, suốt đường lên bắc sau khi đi vào Từ Châu đã vô cùng mỏi mệt.
Ngay cái ngày tới nơi này, Dư Trí Viễn không có tới cửa cầu kiến mà là rửa mặt thật sạch một phen, lại ngủ một giấc, ngay hôm sau mới mang lễ vật tới cửa. Lúc này tinh thần đã lộ vẻ rất tốt, nhìn không ra nóng vội như vậy, đương nhiên động tĩnh của gã làm sao lừa gạt được Triệu Tự Doanh.
Dư Trí Viễn không nói tới Lý gia gì kia chỉ là nói mình muốn đưa lên một phần trọng lễ.- Đại ca, Từ Châu chúng ta từ Liêu Đông tới Sơn Đông và Nam Trực Lệ vận chuyển người và hàng hóa, nhất định phải dùng thuyền lớn. Vả lại Liêu Đông bên đó cuối đông đầu xuân đều có băng trôi, phải nắm lấy thì giờ tới lui vận chuyển. Dùng thuyền buôn bán khó tránh khỏi sẽ chậm trễ thì giờ. Tiểu đệ bên này mới sắm riêng năm chiếc Phúc thuyền, sai đủ thủy thủ đưa tới cho chỗ đại ca, dùng riêng cho việc vận chuyển Liêu dân. Chỉ nửa tháng nữa thuyền tới được chỗ Hải Châu.
Lần trước, Dư Trí Viễn đã tặng chiếc Phúc thuyền cho Triệu Tiến, hiện tại tổng cộng là sáu chiếc thuyền lớn. Phúc thuyền rộng rãi vững vàng, chở nặng cực lớn, quả thật rất hợp đòi hỏi trước mắt của Triệu Tự Doanh. Vả lại Dư Trí Viễn này lần này là tặng, cũng chính là nói quy về dùng riêng cho Triệu Tự Doanh. Món làm ăn này quả thật không nhỏ, phải biết rằng ở trong việc buôn bán với nước ngoài hiện giờ, sáu chiếc Phúc thuyền này chỉ cần không gặp phải hải tặc sóng gió, một năm chạy ngược xuôi chính là lợi lộc quá mười vạn lượng, Dư Trí Viễn lại cứ như vậy đưa ra.
Dư Trí Viễn rất biết làm người, lúc này nói Lý gia gì kia, nói cảng biển dùng riêng gì kia, đó đều là tự rước lấy nhục không bằng làm tốt chuyện làm tốt được. Tuy nhiên lúc nói ra điều này, thần sắc Vương Triệu Tĩnh ngồi ở bên cạnh Triệu Tiến thản nhiên, Triệu Tiến cũng là mỉm cười bình thản không có chút vui mừng hớn hở. Sau khi nhìn thấy một màn này, trên mặt Dư Trí Viễn hiện ra nét cười gượng gạo.
Ở nơi đó yên lặng chốc lát, Dư Trí Viễn mở miệng nói.- Tiểu đệ làm sai, Dư gia cũng làm sai. Mọi người đều vì ngân lượng trước mắt này đầu óc ngu muội, phạm vào tật xấu tầm mắt hạn hẹp này. Nói lời thỉnh tội với đại ca thật sự là không còn mặt mũi nói ra. Xin đại ca thu nhận lấy mấy chiếc thuyền này, xem tiểu đệ ngày sau làm như thế nào nhá!
Nếu Dư Trí Viễn vạch rõ, Triệu Tiến dứt khoát gọn gàng mở miệng.- Ngươi biết là việc gì không?
Nói tới đây, trên mặt Dư Trí Viễn lại có nét cười khổ, lắc đầu nói.- Đại ca phải tin tưởng tiểu đệ, chuyện mất mặt bẩn thỉu đó tiểu đệ biết không quá mười ngày. Tiểu đệ sau khi có được tin tức biết mình có sai lầm, phái người vừa tra xét mới biết những việc này. Từ trên xuống dưới đều đang làm những chuyện lòng dạ riêng đó. Chỉ xem như đệ biết cũng sẽ ngầm đồng tình.
Triệu Tiến cười hỏi.- Nhưng ngươi biết, khẳng đinhk cũng sẽ ngầm đồng tình có phải hay không?
Lời này rất thẳng, nét mặt Dư Trí Viễn lập tức có chút khó chịu, chẳng qua vẫn là tức thì trả lời nói.- Đại ca nói không sai, đệ cho dù đã biết cũng đành chịu. Già trẻ Dư gia quả thật có lòng dạ kiêu căng, cảm thấy đại ca muốn làm gì trên mặt biển không rời khỏi Dư gia chúng tôi. Người Dư gia cũng quên mất là Dư gia cầu cạnh đại ca trước, cũng quên mất là bởi vì có đại ca, Dư gia mới có sinh sôi như hôm nay.
Triệu Tiến cười gật đầu, cả mặt có dáng vẻ mây trôi nước chảy, vẻ mặt này lại khiến cho Dư Trí Viễn có chút sợ hãi mở miệng lại là nói.
- Việc xấu trong nhà này quả thật không muốn để cho đại ca biết. Đại tẩu nhà đệ bên đó an bài người ở Dư gia, rất nhiều việc làm ăn đều nhúng tay vào. Đại tẩu, huynh trưởng, gia nghiệp vốn có một nửa của bọn họ. Cho dù là người của tiểu đệ bên này cũng sẵn lòng nghe bọn họ. Dù sao bọn họ khắp chốn nói suy xét vì Dư gia, cho rằng vì mọi người kiếm được càng nhiều bạc hơn nữa. Bọn họ không biết chí hướng của đại ca bên này, cũng không biết trên mình đại ca có lợi lớn bậc nào.
Nếu như đối phương vạch rõ rồi, Triệu Tiến cũng nói thẳng.- Vậy ngươi nghĩ làm như thế nào?
Dư Trí Viễn chần chừ chốc lát, lập tức hiện lên vẻ mặt quyết đoán, rất là trịnh trọng nói.- Tiểu đệ lần này trở về phân của cải với huynh trưởng, về sau dồn hết tâm sức làm việc vì đại ca bên này.
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh mới nhìn sang Dư Trí Viễn, lại nhìn về hướng Triệu Tiến. Huynh đệ phân của sự tình này cũng rất thông thường. Người già mất đi, hai huynh đệ phân chia gia sản đều tự sống một mình không có gì không đúng, nhưng ở gia đình quan lại còn là gia tộc quyền thế mà nói, phân chia gia tài này thì không phải việc nhỏ nữa. Gia nghiệp hủy đi phân nửa, tương đương thực lực từ lớn trở nên nhỏ, địa vị ở khắp nơi cũng sẽ giảm xuống. Đối với gia đình quan lại huynh đệ phân chia gia tài sẽ bị cho rằng là gia môn không tĩnh, làm không được tu dưỡng bản thân chăm lo nhà cửa, tất nhiên không đủ thân phận ra sức vì nước. Nếu như lúc tranh giành triều chính, đối thủ sẽ nắm lấy cái này làm lớn.
Dư Trí Viễn dám làm ra quyết định như thế, quả thật xem như trả ra cái giá đắt rồi, tuy nhiên cũng chỉ là quyết định như vậy mới chứng tỏ tâm ý của gã, nhưng Vương Triệu Tĩnh nhìn ra được Dư Trí Viễn có chút giả vờ giả vịt, gã có lẽ đang đợi Triệu Tiến khuyên bảo, sau đó thuận thế thu hồi kiến nghị trung thành của mình.