Nước Hoàng Hà tràn ra đê đập không có tồn lại lâu lắm, buổi tối ngày hôm sau cũng đã gần hết rồi, đối với những dân chúng Từ Châu mất đi ruộng vườn nhà cửa còn không đến mức quá thảm, Triệu Tự Doanh đã cho ra phương kế bố trí ổn thỏa, bên Sơn Đông và phủ Quy Đức đều có thôn trại cho người ở tạm, hơn nữa bọn họ qua đó làm công sau một khoảng vài tháng, kiếm được tiền của nhà mình dùng cũng được an cư lạc nghiệp.
Tuy nhiên khiến mọi người cảm thấy kỳ lạ là, ngay tại chỗ ổn định há chẳng phải là tốt hơn sao, lần này lũ lụt phá hủy cũng không quá lớn, đi nơi khác ổn định lại, tiền tiêu phí không tránh khỏi quá nhiều rồi.
Kỳ lạ thì kỳ lạ, đám dân chúng gặp nạn không có lựa chọn nào, lần cứu tế này của Triệu Tự Doanh cũng đã là đại từ đại bi rồi, bọn họ chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.
Trừng phạt đối với trộm đất thôn trại cũng cực kỳ nghiêm khắc, ngay tại trên mặt đất lầy lội nước vừa mới rút đi ra tay giết người, nam nữ già trẻ thôn trại trộm đất kia, trừ con nít mười bốn tuổi trở xuống ra, những người khác một loạt phải rút thăm định sống chết, trong năm chọn ra một.
Dân chúng trong cái thôn kia mới từ trong vỡ đập lũ lụt may mắn sống sót, lại gặp phải chuyện này, nhưng chuyện này nghe thê thảm như vậy lại không người nào muốn đi thông cảm. Người may mắn sống sót các thôn trại bị liên lụy khác chạy tới không ít. Nếu không phải bọn gia đinh Triệu Tự Doanh giữ vững khuôn phép, người sống sót của thôn này chỉ sợ cũng bị đuổi tận giết tuyệt.
Đầu bị chặt xuống sau khi dùng vôi rắc vẩy, chứa ở trong hộp gỗ bày nghênh ngang dọc theo sông đập, thôn trại xung quanh thấy được, chỉ cần là không có bị lần này lũ lụt liên lụy đến, nam nữ già trẻ cả thôn đều được gọi ra, mặc kệ dám xem hay không dám xem, đều phải từng người một đi nhìn, sau đó nói ra mệnh lệnh, nếu lại bị phát hiện trộm đào đất đá đập sông cả thôn chó gà không tha.
Ngoại trừ những cái đầu bị chặt xuống phải đi tuần thị ra, những dân chúng thôn trại gặp nạn này cũng bắt đầu tuần hành, bọn họ không cần phải nói nhiều lắm, xa xứ cũng đủ thê thảm rồi.
Mọi người sợ chết sợ nghèo, nhìn thấy đầu người, nhìn thấy tình trạng đồng hương thê thảm, đã đủ hù sợ rất nhiều người, ai còn dám lại đi trộm đất, huống chi Tiến gia đã hạ lệnh "Chó gà không tha".
Trộm đào đất đá đập sông không riêng hai thôn trại kia, bên Từ Châu còn có sáu chỗ, có bốn chỗ sớm đã đem đất đá đấp trở về, thuế má nộp lên năm sau tăng thêm một thành. Còn có hai nơi không ngờ ngay tại khúc sông phụ cận Hà Gia Trang, chuyện này thật sự khiến trong lòng Triệu Tiến cùng với mọi người trong Triệu Tự Doanh rất tức giận, không ngờ ngay tại dưới mắt dám làm ra chuyện như vậy.
- Chúng ta đều nghĩ rằng dân chúng sẽ sợ hãi kính phục, lại không ngờ bọn họ vẫn luôn trêu đùa khôn vặt, tự cho là chiếm được lợi ích được chỗ tốt, chỉ có dùng nghiêm hình khốc pháp mới hù sợ được bọn họ.
Mấy chỗ bị phát hiện cũng đã được đấp lên đúng lúc, đồng thời lại sắp xếp gia đinh, đoàn luyện, tuần đinh và dân tráng các nơi trong tay cầm cây gậy trúc côn mộc dọc theo đê tra xét, nhìn xem có lỗ hổng nào bị đào móc ra để lại hay không, hoặc là có tai hoạ ngầm khác gì, cũng phải suy xét đến thôn trại dọc theo sông bị nghiêm khắc trừng phạt dọa sợ rồi cho nên trong lòng còn có may mắn.
Nhưng lần này cũng có phát hiện, đó là chỗ lỗ hổng đê đập khúc sông Hà Gia Trang không ngờ không có phát sinh tình hình nguy hiểm gì cả. Chiếu theo thợ sông thông hiểu tình hình mặt dòng nước nói, một đoạn Hà Gia Trang này dòng nước chảy xiết hơn so với bên Từ Châu, không biết cái này có phải nguyên nhân hay không.
Tai hoạ đột nhiên phát sinh, tuy nhiên Triệu Tự Doanh xử trí cũng là rất nhanh, nạn dân nhanh chóng có được cứu tế và ổn định, rác rưởi được thu dọn vùi lấp, thi thể được thiêu hủy đúng lúc, đê đập hủy hoại nhận được tu sửa bổ khuyết đúng lúc.
Năm ngày trôi qua, đống hỗn độn chỗ vỡ đê đập đã biến mất không thấy gì nữa, thôn trại bị phá hủy ngay cả đống hoang tàn cũng không còn lại nhiều lắm, tất cả đều là hết sức sạch sẽ.
Bên trong thành Từ Châu nước cũng nhanh chóng rút lui, chiếu theo lời nói hộ gia đình bên trong thành đã nói, lần lũ lụt này thật giống như là đem thành trì rửa sạch một lần, khiến bên trong thành lại trở nên sạch sẽ không ít.
Có nghe đồn Tri châu và Đồng Tri cùng với Thôi quan Từ Châu bước lên thành quan sát, nhìn thấy cứu tế xử trí ngoài thành sau đó cũng không nói gì, đều tự rầu rĩ xuống thành, sau khi về nhà đều là tâm trạng không được tốt lắm, rốt cuộc vì sao lại như vậy mọi người cũng có đoán được, chẳng qua là cảm thấy nếu đổi lại là quan phủ Đại Minh đến làm chuyện cứu nạn cứu tế thiên tai này, chắc chắn sẽ không có nhanh chóng hữu hiệu như thế.
Vài ngày kế tiếp, phủ Khai Phong và phủ Quy Đức Hà Nam luôn luôn có mưa nhỏ, mưa ở Từ Châu cũng từng đợt không ngừng, tuy nhiên thế nước Hoàng Hà đã ổn định lại, sau khi trời trong xanh không bao lâu, lại bắt đầu rơi xuống.
Điều này làm cho tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, sau khi bước vào tháng tám, mặc kệ Hà Nam hay là Từ Châu bên này, mưa cũng nhanh chóng bắt đầu ít lại, rốt cuộc không cần lo lắng mối họa lũ lụt.
Nhưng khi tại Từ Châu bên này nhẹ nhàng thở ra, Bi Châu có hai chỗ vỡ, một chỗ vỡ ở cách thành Bi Châu hai mươi dặm, có bốn thôn trang gặp nạn, một cái trong đó là thôn trang của Triệu Tự Doanh, mà ở khúc sông đông nam huyện thành Cư Ninh còn có đê sông sụp đổ, huyện thành Cư Ninh bị nước tràn vào, nước sâu sáu thước trở lên, mà các thôn trang xung quanh đều bị phá hủy, tử thương vô số.
Huyện Cư Ninh thuộc về phủ Hoài An, nơi này cho dù là đất vườn hay là đường xá đi lại cũng không có gì quan trọng, Triệu Tự Doanh ở bên này không có bố trí sức mạnh gì, nên tổn thất lần này cũng không quá lớn.
Chẳng qua thiên tai lần này tại Bi Châu và huyện Cư Ninh lại làm cho trên dưới Từ Châu nghĩ mà sợ không thôi, ngẫm lại nếu xuất hiện cục diện như vậy ở Từ Châu, không biết sẽ tạo thành thiệt hại và tổn hại như thế nào đây.
Triệu Tự Doanh xử trí thiên tai đối với huyện Cư Ninh vốn không có hữu hiệu như Từ Châu, chưởng quỹ và các quản sự Vân Sơn Hành cầm tiền bạc và lương thực đang chờ ở trên mảnh đất an toàn chỗ không có lũ lụt, đợi khi nước lũ rút lui bọn họ sẽ đi vào, mua xuống những cái đáng giá để mua, từ người đến ruộng đất, thậm chí ngay cả chỗ ổn định nạn dân Cư Ninh cũng đã chọn xong, đó chính là bộ phận phủ Phượng Dương tiếp giáp Từ Châu và phủ Hoài An, nơi đó địa thế hơi cao, sẽ không bị lũ lụt lây lan đến.
Ngoại trừ người của Vân Sơn Hành ra, chủ xưởng nghiệp mở ra xưởng phường Từ Châu Bi Châu cũng đều đuổi tới, thanh tráng lao công sau khi gặp nạn rất là rẻ rúng cho ăn cơm liền sẽ chịu khổ chịu khó làm việc, chính là thời cơ thuận lợi nhất kiếm được của rẻ. Hơn nữa sau khi bị nước dìm ngập, hoa mầu rất khó trồng, không chừng đầy đất cỏ dại, còn có người suy nghĩ có nên thả ra dê bò ở nơi này chăn dê, lông dê này chế thành nhung dê, cũng là một cửa làm ăn.