Diêu Thất vẫn còn chống đỡ được, mấy vị binh lính xuất thân đào binh Liêu Đông bên cạnh y thì sắc mặt trắng bệch, đây khiến cho trong lòng Diêu Thất có chút khinh miệt. Y hiểu được sơ qua Liêu Trấn tại làm sao bị Nữ Chân Kiến Châu dễ dàng quét ngang đánh hạ. Binh tốt suy yếu như vậy chớ nói tới chiến đấu, mấy người bên cạnh này thậm chí ngay cả lên bờ chạy trốn cũng không dám chạy, còn không bằng mấy người có chút lỗ mãng can đảm chạy đi sau lại trở về.
- Đám thổ phỉ này lại dám cứng đối cứng sao? Liên trưởng đoàn luyện nhìn bọn thổ phỉ sơn tặc giẫm đạp củi cỏ bó lại không ngừng tiến vào có chút buồn bực. Gã không có trải qua quá nhiều cuộc chiến đấu, kinh nghiệm cũng không đủ chút nào, rất nhiều lúc đều là làm gia đinh trước kia, nghe đoàn trưởng, liên trưởng và đội trưởng giảng giải. Tuy nhiên trải qua thực chiến càng nhiều là một số người già trong Vệ sơ, bọn họ từng làm qua võ quan bậc thấp, từng thấy qua rất nhiều cuộc chiến đấu, còn có một số giáo đầu vốn ban đầu là đoàn luyện các nơi ở Từ Châu, nhưng người này ở trên đất đó cũng trải qua các loại đấu đá nhỏ.
Những người già được mời tới truyền thụ đó chưa chắc xuất chúng như vậy, nhưng kinh nghiệm đều vô cùng phong phú, trải qua nhiều, kiến văn nhiều. Chiếu theo bọn họ nói, lũ thổ phỉ mã tặc này không có sức chiến đấu gì, vốn dĩ đánh không được trận đánh ác liệt. Không cần nói tới quan quân sai dịch quét sạch, chính ngay cả đoàn luyện hương dũng hơi có dáng vẻ khắp nơi cũng đánh không lại.
Thổ phỉ là vì chỗ tốt mới chiến đấu, mà không phải chịu chết, một gã đầu lĩnh sơn trại thật vất vả tụ tập mấy chục mấy trăm lâu la, phải dựa vào thanh thế những người này rút ra chỗ tốt, sao nỡ bỏ đi chịu chết không không. Bọn giặc chân chính không sợ chết không phải không có, nhưng đó đều là luồng nhỏ đạo tặc vong mạng, trong từng ổ trộm cướp, từng sơn trại, vong mạng như vậy chiếm được một thành thì đã coi như không yếu, chiếm được ba thành trở lên, chính là cường long danh chấn tứ phương rồi.
Nhưng cường long bỏ mạng như vậy, ổ cướp lớn trên giang hồ ở trước mặt Triệu Tự Doanh hoàn toàn không đáng giá nhắc tới, mấy lần chiến đấu liên trưởng đoàn luyện này trải qua đều chứng tỏ như thế, sơn tặc thổ phỉ này cũng đều là hạng chuột nhắt nhát gan miệng cọp gan thỏ.
Nhương những thổ phỉ nhìn thấy trước mắt này lại dám nghênh ngang xấc xược từ chính diện tiến vào như vậy, bày ra một trận thế lộn xộn không ra dáng vẻ gì. Liên trưởng đứng ở hàng đầu tiên đội hình đoàn luyện tràn đầy ngạc nhiên, gã quay đầu lại nhìn xem, phương đội lớn gom đủ gần ngàn tráng đinh rất có dáng vẻ, chỉ cần không động thoạt nhìn giống như là con nhím.
Chẳng lẽ đối phương chỉ dựa vào đội nhân mã gần trăm người cưỡi ngựa? Nhưng trong thôn trang này sao xông tới được. Liên trưởng đoàn luyện rất có lòng tin với đoàn luyện của mình. Chỉ cần đứng vững kìm chặt, đội nhân mã cũng chưa chắc xông phá được. Nếu như có hỏa khí và cung tiễn còn tốt hơn nhiều, đám hèn mạt trước mắt này hoàn toàn không phải đối thủ, đám tạp chủng này ngay cả cây cung cũng không có.
Đám thổ phỉ đột nhiên xuất hiện này tiến vào bên trong thôn trại cũng không có lập tức công tới trước, khoảng cách gần rồi, thậm chí nhìn thấy được rõ rệt vẻ sợ hãi trên gương mặt già yếu của thổ phỉ, phải biết rằng bọn chúng chính là một phía ít người.
Đôi bên cách mấy chục bước như vậy, ai cũng không dám tùy tiện động thủ trước, ngược lại đại hán cầm đầu đội nhân mã kia lại giơ binh khí trong tay lên, bọn đoàn luyện còn cho rằng gã muốn hạ lệnh xung phong, vội vàng để nằm ngang trường mâu, làm sẵn phòng bị, dọa tặc phỉ xung quanh đội nhân mã nhảy dựng, thậm chí những người cưỡi lừa, la bên trong đội ngũ cũng vội vàng lui về sau, thậm chí có người ngồi lăn ra đất. Mà bọn trang đinh cũng không tốt tới mức nào, không ít trúc thương đều bị vứt ra đất rất nhiều người theo đó chính là muốn chạy, nhìn thấy không việc gì mới trấn định trở lại.
Lẫn nhau đều miệng cọp gan thỏ như vậy, đôi bên đều không dám tiến lại, vẫn là cứng cỏi lúng ta lúng túng như thế. Trên mặt tráng hán cưỡi ngựa dẫn đầu kia cũng có chút tức giận. Đợi thế cục an định rồi lại giơ đao hô lên.- Các hương thân Sơn Đông, ruộng đất này chính là của bản thân chúng ta, sao lại là của những kẻ Từ Châu và Liêu Đông đó!
Liên trưởng đoàn luyện quát lớn.- Triệu Tự Doanh! Tất thắng! Bọn đoàn luyện kề bên thân gã theo đó đồng thanh quát lớn, khiêu khích như vậy của đối phương không hề có bất kỳ ý nghĩa nào, quát trở lại không yếu đi sĩ khí.
Chính ngay lúc tiếng quát to này vừa mới phấn chấn tinh thần, liên trưởng và quản sự đứng ở hàng sau lại nghe thấy tiếng kêu kinh hãi và thảm thiết, hơn nữa thanh âm này là vang lên ở sau lưng, chính là trong đội ngũ của đoàn luyện. Chuyện này là sao? Liên trưởng quá kinh hãi quay đầu lại. Vào lúc này, đội ngũ đoàn luyện chỉnh tề đã bắt đầu rối loạn. Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Khi nhìn thấy phương đội trang đinh hơi có chút thanh thế đã bắt đầu tán loạn, tuy nhiên chú ý đầu tiên liên trưởng đưa tới không phải điều này, gã nhìn thấy đồng bọn ngã xuống mà đoàn luyện mấy hàng đằng sau đều đang xoay người, còn có người đang kêu thảm ngã xuống, nhìn thấy được mười mấy Liêu dân đang cầm thương trúc hung tợn đâm về phía bọn đoàn luyện. Vốn bọn đoàn luyện yên lòng giao sau lưng cho bọn trang đinh, bản thân đối mặt cường địch lại không ngờ rằng công kích ban đầu nhất chính là từ sau lưng tới, chính là từ chỗ trang đinh bọn họ hộ vệ.
Đám thổ phỉ này luôn mồm hét lớn người Sơn Đông giết sạch người Liêu Đông và người Từ Châu, nhưng chân chính lâm trận động thủ làm phản lại là người Liêu Đông, vả lại còn là những người Liêu Đông trước đó chạy trốn sau lại quay trở về kia!
Lúc này phương đội của đoàn luyện đã hoàn toàn tan vỡ, bọn trang đinh trốn chạy bốn phía, có một số kẻ có chút dũng khí còn biết cầm thương trúc tự vệ, kẻ không cam đảm chỉ là vứt bỏ thương trúc chạy loạn. Lúc này những thổ phỉ bên cánh kia chính thật đáng sợ rồi, bọn họ xông vào trong đám người chém loạn, giết loạn, quả thật như đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.
Nhưng đáng sợ hơn chính là ở chính diện. Vào lúc này, đội nhân mã của đám tặc phỉ này bắt đầu xông tới, bọn chuột nhắt nao núng khiếp đảm ở đằng sau kia cũng hét lớn xông lên.
Đã không còn đội hình, đã không còn đồng bọn chống đỡ nương tựa lẫn nhau, bộ tốt rất khó đối kháng xông phá của đội nhân mã, huống chi đối phương có ưu thế số người. Bọn đoàn luyện đã không màn tới nữa, từ trong cuộc đánh lén sau lưng kịp tỉnh táo, mười mấy người Liêu dân tập kích từ đằng sau kia đã bị đâm chết mấy kẻ, còn lại thấy tình thế không tốt, đã quay đầu bỏ chạy.
Có đoàn luyện phẫn nỗ như điên đuổi theo, có người còn nhớ rõ lưu lại trong trận hình, nhưng những thứ đó đã không còn hữu ích gì, đội nhân mã tặc phỉ đã xông tới rồi.
Liên trưởng đoàn luyện vẻ mặt tro tàn, gã không có xoay người chạy, ngược lại quát với trang chủ đứng ở phía sau.- Ngươi dẫn người chạy đi. Đi tới thôn trang đầu đây báo tin. Đi Nghi Châu báo tin. Chạy trước! Chạy đi mau!