Sau khi bọn tôi đi vào từ cửa chính, một cỗ gió nóng đập vào mặt bọn tôi, khiến bọn tôi vốn ở lâu trong gió lạnh cảm thấy phấn chấn lên rất nhiều. Sau đó, bọn tôi phát hiện ra, không ngờ bức tường này lại bao quanh một quảng trường trống trải.
Quảng trường này ngày thường có lẽ là một vùng thảm cỏ, nhưng hiện tại biến thành một mảnh khô vàng, địa thế vô cùng bằng phẳng, cho chúng tôi một tầm nhìn vô cùng trống trải. Mà ở bên cạnh quảng trường này chính là những căn phòng làm bằng đá, có lẽ là bởi bị hun khói lâu ngày mà biến thành màu đen, nhưng xem ra cũng mới được dựng lên không lâu.
Mà bên trong những phòng này đều có tiếng người ồn ào, không ngừng có người hối hả ra vào.
Rất nhanh, bọn tôi liền phát hiện ra bên trong những phòng ốc này chính là công xưởng, người ra vào đó đều là thợ thủ công.
Xưởng ở đây còn nhiều hơn so với khu vực mà bọn tôi đã thấy trên đường trước đó, nhìn từ xa có khoảng hơn ngàn người, những thợ thủ công đó giống như đàn kiến, lao động miệt mài, hơn nữa còn có quy luật trong các công xưởng. Còn có một số lao động khỏe mạnh phụ giúp đẩy xe hàng, đưa nguyên liệu không ngừng tiến vào những khoảng trống giữa các xưởng.
Đây rốt cuộc là chuyện gì? Nơi đây là địa phương nào? Vì sao Triệu Tiến phải tập trung nhiều xưởng như vậy tại nơi bí mật này?
Tâm lý vốn dĩ bất an của tôi đã biến mất, chỉ còn lại hiếu kỳ. Tôi muốn đi xem các xưởng một chút, xem xem bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì, tại sao phải thần bí như vậy. Tuy nhiên, người áp giải bọn tôi hiển nhiên vô cùng nghiêm khắc, bọn họ không cho bọn tôi cử động, sau đó cưỡng ép chúng tôi đưa tới chỗ sâu hơn.
Khi bọn họ áp giải đi tiếp, bọn tôi tới một gian phòng lớn vô cùng sạch sẽ, bên trong bài trí tuy rằng cũng không xa hoa nhưng rất chắc chắn, còn chia làm nhiều gian nhỏ. Sau đó, bọn họ bảo rằng, đây chính là nơi ở của bọn tôi.
Điều này thật sự khiến tôi rất vui mừng. Vốn dĩ cho rằng sau khi bị áp giải đến đây sẽ phải sống cuộc sống phạm nhân, nhưng sau khi nhìn thấy những đãi ngộ mà chúng tôi nhận được, trong lòng buông lỏng không ít, ít nhất về mặt đãi ngộ cuộc sống, chúng tôi còn tốt hơn so với đám tù phạm đáng thương.
Sau đó, bọn họ hỏi trong bọn tôi ai là người đứng đầu, nói là có người muốn thẩm vấn bọn tôi.
Nghĩ tới nguy hiểm trong đó, sau khi bọn tôi thương nghị trong chốc lát liền quyết định cuối cùng do tôi đi nhận thẩm vấn. Nhìn thấy các đồng nghiệp tin cậy tôi như vậy, tôi không khỏi cảm thấy vô cùng vinh hạnh.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc lâu, tôi bị áp giải ra ngoài, sau đó đến một gian phòng lớn khác.
Trong gian phòng lớn này không có xưởng, cũng không có chật kín thợ thủ công, xét từ bài trí thì hẳn là văn phòng của ai đó. Lúc đó, tôi đoán có thể có văn phòng lớn như vậy ở đây, có lẽ người mà bọn tôi sắp gặp mặt là một nhân vật vô cùng quan trọng, thậm chí chính là người phụ trách nơi này.
Người áp giải sau khi đưa bọn ta tới đây nói với bọn tôi một cách nghiêm nghị là rất nhanh sẽ có người tới thẩm vấn, yêu cầu bọn tôi thành thật một chút, không được giấu diếm chút gì. Tôi vội đáp ứng yêu cầu của bọn họ, bởi vì trên thực tế tôi cũng không có gì cần giấu diếm ở đây.
Rất nhanh, người thẩm vấn chúng tôi đã tới.
Sau khi thấy rõ người đến thẩm vấn tôi, tôi thật sự giật mình kinh hãi.
Đúng vậy, tôi vốn cho rằng, những ngạc nhiên mà tôi gặp trên đường đi đã nhiều, nhưng cũng không tránh khỏi vẫn giật mình như trước.
Bởi vì tướng mạo của người thẩm vấn này rõ ràng là tướng mạo của người Châu Âu. Mặt ông ta nhỏ dài, trán rộng mà có một chút nếp nhăn, nhìn qua đã không còn trẻ, hơn nữa vẻ mặt hết sức nghiêm túc, nhìn nét mặt có thể thấy là một người có ý chí kiên định. Ông ta mũi cao mà thẳng, mắt màu lam xám, toát lên sự thông minh, linh lợi đang lạnh lùng nhìn tôi.
Càng làm cho tôi ngạc nhiên chính là người này ăn mặc một bộ đồ giáo sỹ.
Trời ạ, tôi trước kia chưa bao giờ nghe nói có giáo sỹ nào đã tới bên cạnh Triệu Tiến.
“Người này là giáo hữu của ta sao? Nếu đúng như vậy, công việc của tôi sẽ triển khai dễ dàng hơn rất nhiều”. Tôi lúc đó nghĩ thầm như vậy
Ngay lúc còn chìm trong kinh ngạc, người này đột nhiên mở miệng.
- Xin hỏi ngài là người nước nào? Người ăn mặc như giáo sỹ này dùng tiếng La-tinh lưu loát hỏi tôi.
Sau đó y lại đổi thành tiếng Pháp, cũng rất trôi chảy.
- Ngài nói xem ngài biết loại ngôn ngữ nào, tôi muốn chúng ta nói chuyện vui vẻ.
Sau khi kiềm chế lòng hiếu kỳ của chính mình, tôi cũng đồng dạng dùng tiếng La-tinh lưu loát trả lời.- Tôi có thể sử dụng vài loại ngôn ngữ, tuy nhiên tốt nhất chúng ta vẫn cứ dùng tiếng La-tinh đi, nếu như ngài có giáo tịch.
- Tốt lắm. Nhìn thấy tôi hợp tác như thế, người đó cũng gật đầu.
Tuy nhiên, mặc dù giọng điệu hòa hoãn một chút, nhưng ánh nhìn của anh ta đối với tôi lại không quá hữu hảo.
- Tôi biết rằng ngài có rất nhiều chuyện muốn hỏi tôi, nhưng trong tình huống như vậy, tôi nghĩ nghĩ ngài cần trả lời câu hỏi của tôi trước đã. Người này lạnh lùng đánh giá ta: - Ngài tên là gì, từ đâu đến?
- Tên ta là Ước Hàn – Á Đương – Phùng – Bối Nhĩ. (Johan Adam Fonte Bell) Tôi vội vàng trả lời.
Nói tới thật sự có chút buồn cười. Lúc tôi nói ra cái tên này đột nhiên cảm giác có chút xa lạ, dường như là đang nói về một người khác vậy, bởi vì mấy năm gần đây tôi đã hoàn toàn quen với việc dùng cái tên Thang Nhược Vọng rồi.
Sau đó, tôi đem xuất thân, lai lịch, mục đích đến Trung Quốc, tất thảy đều nói cho ông ta nghe.
Ông ta yên lặng nghe lời tôi nói, mãi đến sau khi nghe xong mới nhìn tôi, dường như đang tự hỏi cần phải đối đãi với tôi như thế nào.
- Tôi có thể biết tên họ của ngài không, tiên sinh?
Để cho bầu không khí dịu đi, tôi đã chủ động hỏi ông ta.- Đương nhiên, nếu ngài cảm thấy không tiện, không trả lời tôi cũng không sao. Có điều tôi nghĩ, nếu Thượng Đế an bài cho chúng ta gặp mặt ở một nơi cách xa ngàn dặm, chúng tôi hà tất không nhân đó mà thân mật thêm một chút.
Có lẽ là bị lời nói của tôi tác động, người kia đột nhiên nhếch miệng mỉm cười.
- Tên ta là Lộ Dịch – Đức – La Thập Phúc Đức, đúng như ngài vừa thử thăm dò, tôi là một người có giáo tịch, nếu như còn chưa bị khai trừ.
Lời của ông ta làm tôi vô cùng mê muội, vừa sinh ra một chút cảm giác thân cận, cũng nhiều hơn một chút đề phòng. Ông ta vì sao lại nói mình có thể đã bị khai trừ giáo tịch? Chẳng lẽ là một giáo sỹ phạm giới sao?
Đúng lúc này, ông ta lại bắt đầu giải thích cho tôi.
- Tôi là một giáo sỹ, hoặc đã từng là một giáo sỹ. Năm đó còn đã từng đi qua Rô Ma, tuy nhiên, ta thuộc về dòng Santo Ordo Dominicanorum, năm đò bởi vì chuyện của giáo hội Thiên Chúa nên ta buộc phải rời khỏi Rô Ma.
Tuy rằng ngữ khí của ông ta rất bình thản, nhưng tôi nghe xong vẫn có thể cảm giác rất không được tự nhiên, dù sao tôi chính là giáo sỹ của giáo hội Thiên Chúa.
Tuy nhiên, hiện tại cũng không phải là ở Châu Âu, tôi cũng không có hứng thú tranh luận vấn đề tôn giáo với ông ta.