Chu Hành Thư cũng không sợ hãi, cười hì hì trả lời.- Tôi đây vẫn nhớ kĩ ân tình của đại bang, nhìn thấy có khả năng giúp đỡ, lúc này mới bày ra mời các vị đến xem.
Lý Lão Hải và Chu Hành Thư trêu ghẹo hai câu sau đó cũng không nhiều lời. Tất cả tâm tư của họ cũng đặt lên những vũ khí làm bằng sắt này, mà trước họ, mấy vị con cháu kia ai nấy vừa nhìn hai mắt đã sáng lên, thỉnh thoảnh lấy xuống sờ mó, bộ dạng yêu thích không muốn buông tay.
- Đao này thật không tệ, so với đao của Thành Khổn kia thật tốt hơn nhiều.
- Ngươi nhìn thử bộ giáp này, không giống như giáp của người Tây kia, ta cảm thấy so với dùng cái quỷ giáp kia thì dùng cái này còn tiện lợi hơn, không chừng hỏa khí cũng không làm gì được!
- Nói hươu nói vượn, súng hỏa mai của quỷ Tây kia giáp gì phá không được. Nhưng mà những thứ đồ sắt trên mặt biển kia e rằng đánh không động được ngươi.
- Lại nói tiếp, những món đồ sắt trên thuyền của chúng ta cũng đã bị gỉ đục sét tệ hại, cũng nên thay mới rồi. Lần này mang được một ít trở về, đại ca và các vị thúc bá nhìn thấy nhất định sẽ rất cao hứng.
Các con cháu Lý Lão Hải đều nghị luận, vẻ mặt vui mừng phấn chấn. Lý Lão Hải lại rất trầm ổn, hắn cầm lấy một thanh đao bốn thước, đao này so với thân đao của yêu đao có vẻ rộng hơn, sống đao có vẻ dày, hình dạng và cấu tạo đại khái cũng không kém, binh khí như thế rất hợp trên thuyền múa may chém giết, đồng thời lại rắn chắc hơn so với yêu đao dễ gãy. Đừng nhìn Lý Lão Hải cụt một tay, nhưng ông dùng đao thành thục, tiện tay vung lên phía trước rồi đưa xuống, cổ tay trong lúc xoay chuyển ánh đao lóe lên. Vài tên nghĩa dũng Từ Châu ở kho hàng phụ cận lộ ra thần sắc kính nể, hai chiêu này mười năm hay hai mươi năm chém giết cũng chưa đạt được.
Bỏ lại cây đao lên kệ, Lý Lão Hải nhìn Chu Hành Thư cách đó không xa, mỉm cười mở miệng nói.- Ngươi còn thật là biết đại bang chúng ta muốn dùng đồ gì, đao này là do ngươi tạo ra sao?
- Biết Hải Thúc muốn đi qua bên này, tôi liền suy nghĩ chế tạo ra một mớ. Thế nào, rất hợp tay nha! Chu Hành Thư cười hì hì nói, Lý Lão Hải gật gật đầu, lại có chút nghiêm nghị nói.- Khó có được cán cong hợp tay như vậy. Lúc rung cổ tay không mệt không mỏi, thật sự là không tệ, ta ngược lại đã hối hận đưa ngươi tới đây.
Không đợi Chu Hành Thư mở miệng, Lý Lão Hải lại hỏi.- Một cây đao này bán bao nhiêu ngân lượng? Một lần trăm thanh ngàn thanh được không?
Chu Hành Thư và Từ Hậu Sinh bên cạnh liếc nhìn nhau, Từ Hậu Sinh gật gật đầu, Chu Hành Thư cười nói.- Hải thúc, nếu ngài không đưa tôi lại đây, vẫn thật sẽ không tạo ra đao tốt như vậy. Nếu Hải thúc thích cây đao này như vậy sẽ đưa cho ngài, nếu muốn mua số lượng lớn, một thanh là ba lượng ba tiền.
- Ngươi nói thẳng là ba lượng, ta cũng không cùng ngươi trả giá, còn có ý lưu lại số dư cho ta, có đúng hay không?
Lý Lão Hãi cười mắng một câu, mọi người vốn quen biết từ trước, chung sống với nhau rất tùy tiện. Tuy nhiên sau đó, Lý Lão Hải và các con cháu của hắn đều ngây ngẩn cả người, đồng thời ngạc nhiên nhìn về phía Chu Hành Thư, sau đó nhìn về phía Từ Hậu Sinh bên cạnh hắn.
- Trăm ngàn thanh chúng ta muốn, chất lượng sắt trên thân đao giống như cây đao này, cũng không được cầm ra thứ hình thù đẹp đẽ. Đừng dùng hàng hỏng nát khác mang đến lừa gạt đó chứ? Lý Lão Hải lập tức nhăn mày, ông ta cũng nhìn chằm chằm Từ Hậu Sinh nói chuyện, ông ta biết rằng nơi này ai làm chủ.
Từ Hậu Sinh nhìn nhìn, tiến lên mở miệng nói.
- Không làm được mỗi cây đao đều giống với thanh này, kém hay tốt hơn một chút cũng không nhất định. Nếu Lý thúc ngươi muốn mua, đến lúc đó hãy nghiệm xem từng thanh, có một thanh nào không tốt, chúng ta đổi là được.
Vừa mới nghe được câu đầu tiên, trên mặt mọi người đều lộ vẻ giật mình và khinh thường, nghĩ thầm rằng đây chỉ bày ra hàng mẫu, lại không nghĩ rằng đối phương lại nói như vậy, thế là có mười phần nắm chắc sẽ cung ứng hàng tốt rồi. Lý Lão Hải không lên tiếng, một vị con cháu trẻ tuổi bên cạnh ông ta không kìm nổi mở miệng hỏi.- Cái kia, Từ công tử, lão Chu, giá yêu đao của Thành Khổn bán đều phải ba lượng ngũ tiền một thanh. Giá tiền quá thấp cũng chỉ để bày biện. Đao các ngươi dùng nguyên liệu tốt như vậy, lại bán rẻ như vậy, kiếm được bao nhiêu chứ? Ngươi muốn bán hàng nát cho chúng ta sao? Không đúng, không được lừa gạt chúng ta.
Vị này nói được một nửa liền bị Lý Lão Hải trừng mắt nhìn lúc này mới vội sửa lời. Tuy đích xác là nói đạo lý, đều tự nhận là hào hùng một phương, tuy nói là trăm ngàn thanh đao không ít ngân lượng, nhưng vẫn coi nhau không vừa mắt.
- Trịnh tứ đệ, yêu đao là yêu đao, đao Từ Châu của chúng ta là đao Từ Châu của chúng ta, Tiến gia là gia cảnh gì ngươi cũng thấy đấy. Hắn vì việc nhỏ ấy mà bại hoại thanh danh của chính mình sao? Hơn nữa vừa rồi Từ công tử nói rất minh bạch, các ngươi tự lựa chọn, hàng nát sẽ được trả về, lấy được hàng tốt rời đi là được. Lần này Chu Hành Thư tươi cười nói mang thêm vài phần trịnh trọng.
Nói tới đây, vấn đề chính là có mua hay không, chất lượng tối thiểu hiện tại không cần phải lo lắng nhiều lắm. Lý Lão Hải trầm mặc, các con cháu của ông lại hưng phấn lên, cầm lấy các hạng đồ vật trên kệ hỏi han, đám người Chu Hành Thư báo giá ra, so với phỏng chừng của bọn họ thấp hơn, mà chất lượng tốt thậm chí phải vượt qua. Điều này làm cho các con cháu Lý Lão Hải giống như đang tiến vào kho báu.
- Tiến gia muốn đại bang chúng ta làm gì đây? Không ngờ đắp ân tình lớn như vậy. Lý Lão Hải tự cho đã tìm được nguyên nhân rồi, trầm giọng hỏi.
Từ Hậu Sinh bên kia nghe thế cũng mỉm cười lắc đầu nói.- Lý thúc, đồ sắt đó chúng ta chỉ muốn kiếm bạc từ các ngươi, cho dù một mớ này tặng không, các ngươi tổn hại lớn trên biển, chúng ta cũng đưa không nổi a!
Lý Lão Hải lại nhìn mắt Chu Hành Thư. Ông ta biết rằng mấu chốt việc trên biển tám chín phần mười là Chu Hành Thư nói. Trên biển gió to ẩm ướt, trong gió mang nhiều hơi ẩm và muối, vũ khí bằng sắt rất dễ dàng bị đục sét hư hao, hơn nữa đi trên biển phải tự bảo vệ mình và đánh cướp, thời điểm động võ không ít, trong chiến đấu tổn thất sẽ lớn hơn, nhưng không dễ dàng lấy được tiếp tế tiếp viện. Đại bang của Lý Lão Hải này làm chủ Phúc Kiến, Phúc Kiến không làm ra sắt, muốn bù tổn thất binh khí chỉ đành đi tới nơi khác.
Phật Sơn Quảng Đông là nơi tập trung sắt lớn thứ hai ngoài Từ Châu Đại Minh, nhưng chúa biển Phúc Kiến và chúa biển Quảng Đông trước giờ đều là đối địch. Đại bang Phúc Kiến rất khó lấy được đồ sắt tiếp tế tiếp viện ở nơi đó. Oa quốc và Nam Dương bên kia toàn là những thứ giá cả cao, hàng tốt không phải là không có, nhưng giá trong chợ thường thường cực cao, tốn giá tiền cao nhưng không dùng được đồ vật tốt. Đây cũng là lí do tại sao bỏ Chu Hành Thư ở Nam Dương bên kia, chính là vì để tính toán cho sau này chế tạo ra cho mình.