Hiện trường sau khi kết thúc, Lưu Dũng và đám người Lê Đại Tân đều đi thay quần áo, biến thành cách ăn mặc của dân chúng bình thường hoặc là người bán dạo, sau đó đi đến nơi dừng chân của đoàn tuần đinh tại cửa sông Thanh Giang, bên kia cũng là khung sườn của Nội Vệ trên đất này. Vì ván cục này, tất cả mọi người đã bận rộn rất lâu, hôm nay xem như đã hoàn thành, nên phải thở một ngụm nghỉ ngơi một chút, tuy nhiên mọi người biết rằng nhiều nhất nghỉ được nửa ngày một ngày, bởi vì hiện tại đại hội luận võ này cùng với khắp nơi có dính líu sẽ trở nên rất náo nhiệt, khiến tuần đinh và Nội Vệ đều bận rộn túi bụi.
Bên này thiết lập ván cục, bên kia còn phải nhìn chằm chằm đại hội luận võ, Ngụy Mộc Căn là chuyên lo liệu chỗ đại hội luận võ, còn Lưu Dũng và Lê Đại Tân thì đi sắp xếp ván cục này.
Nơi dừng chân của đoàn tuần đinh, tên đầy đủ là nơi trú đóng của đại đội thuộc đoàn trưởng đoàn tuần đinh, bởi vì các tuần đinh khác, chiếu theo các nơi cần đến, chia làm đại đội, trung đội và tiểu đội đóng quân tại các nơi, duy trì toàn bộ cửa sông Thanh Giang.
Bắt người trở về, gia đinh Nội Vệ và tuần đinh trên đất này đều là vui sướng, trong lúc thái bình đi lập công không dễ dàng, nhưng lần này tất cả mọi người lập được công lao, hiện giờ và mai sau đều có lợi thật lớn, gánh vác tra hỏi gia đinh tuần đinh thì là xoa tay, sửa soạn xuất phát đi bắt tay vào tra hỏi.
So với việc cấp dưới hết sức phấn khởi, ba người Lưu Dũng, Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn lại không vui mừng như vậy, khi đóng chặt cửa lại, sắc mặt của mọi người thậm chí có chút sầu lo.
Lưu Dũng cau mày nói.- Có ngàn ngày làm kẻ trộm, nhưng không có đạo lý ngàn ngày đi đề phòng bọn cướp, đến một đám bắt một đám. Nhưng cứ như vậy tiếp nữa cũng không xong, ván cục này quơ được mấy chục người, nhưng không có nghĩa là đã bắt sạch hết rồi. Cửa sông Thanh Giang to như vậy khẳng định còn có Xưởng Vệ thậm chí thám tử nơi khác. Mấy kẻ đó biết cách giữ bình tĩnh làm sao đi bắt đây?
Ngồi ở dưới tay Lê Đại Tân suy tư một hồi, mở miệng nói.- Đường biển rất khó đề phòng, trên đường bộ cũng rất khó đi thiết lập trạm gác. Dù sao bên Tiến gia và Chu gia đều có dặn dò, khi chưa có vạch mặt, không được làm chậm trễ việc buôn bán của mọi người, đó cũng là làm chậm trễ bản thân chúng ta phát tài.
Ngụy Mộc Căn là trẻ tuổi nhất trong ba người ngồi ở đây, nhưng mỏi mệt trên mặt cũng là nặng nhất, đại hội luận võ khiến y lao tâm lao lực, mỗi một phút cũng không được phân tâm.
Lưu Dũng và Lê Đại Tân ở bên kia nghị luận vài câu, để ý tới Ngụy Mộc Căn không có nói tiếp, cho là y ở bên đó quá mức mỏi mệt, vừa muốn kêu y đi nghỉ ngơi, Ngụy Mộc Căn lại ngẩng đầu nói.- Dũng gia, đoàn trưởng, chúng ta đề phòng như vậy là khó lòng phòng bị lắm. Cửa sông Thanh Giang mấy chục vạn người, chúng ta mấy ngàn người làm sao theo dõi hết được, cho dù là quan phủ, thương gia giàu có thân sĩ, giang hồ chợ búa những người này toàn bộ một lòng với chúng ta, chỉ sợ cũng để mắt tới không được.
Lưu Dũng nhấn mạnh nói.- Tiến gia giao xuống công việc cần làm cho chúng ta, để mắt không tới cũng phải trông chừng.
Nghe nói như thế, Ngụy Mộc Căn biết đối phương đã hiểu lầm ý của mình, tuy nhiên Ngụy Mộc Căn cũng không có sốt ruột, ở bên đó từ từ nói.- Dũng gia, ý của thuộc hạ là nếu không có cách chu đáo, vậy hay là chỉ lo những chỗ chúng ta để mắt đến thôi. Ở các nơi thuộc về Triệu Tự Doanh chúng ta, còn ở xung quanh cửa sông Thanh Giang các địa phương quan trọng hơn bỏ nhiều tiền vốn, bố trí trạm gác ngầm, khi kẻ địch đến đối phó chúng ta, cũng sẽ chọn chỗ đó xuống tay, chỉ cần bọn họ có mưu đồ chỉ cần đến gần rồi, chúng ta ngay lập tức phát hiện. Chúng ta không cần chủ động đi thiết lập ván cục đi bắt người nào, ngồi chờ kẻ thù tới cửa là được rồi. Bên cửa sông Thanh Giang này là địa bàn của chúng ta, chỉ cần bọn họ động đậy, cử động của chúng ta khẳng định nhanh hơn.
Lê Đại Tân đưa mắt nhìn Lưu Dũng, lại nhìn về phía Ngụy Mộc Căn, ở nơi đó cười lắc đầu. Nghĩ thầm rằng cũng may Lưu Dũng còn trẻ, nhưng một lòng lo liệu vì Triệu Tự Doanh, nếu không Ngụy Mộc Căn tỏ bày lần này chỉ sợ sẽ đắc tội lớn với người rồi. Tuy nhiên nói gì thì nói, nếu không phải vì Ngụy Mộc Căn người còn trẻ như vậy, chỉ sợ cũng sẽ không dám thẳng thừng nói ra lời nói liều lĩnh như vậy.
- Trong lời của Tiểu Ngụy ý nghĩa thật ra cũng giống như cái lưới ở dưới cửa sông Dương Châu. Trong lòng sông có giăng lưới, trên lưới có dây thừng kết nối với cái chuông trên mặt đất, chỉ cần có người lặn xuống nước đụng tới cái lưới kia, cái chuông nhất định sẽ vang lên, quân coi giữ đầu thành ngay lập tức làm ra ứng đối. Lê Đại Tân lấy tay làm ra so sánh giải thích đôi câu, bên kia Lưu Dũng cũng chậm rãi gật đầu.
Qua nét mặt của Lưu Dũng cũng nhìn không ra vui mừng hay nổi giận gì cả, y im lặng sau một lát mới mở miệng nói.- Cách này nên thử xem, tuy nhiên phải xin qua chỉ thị Tiến gia mới cho phép thi hành.
Lê Đại Tân đối với đề nghị của Ngụy Mộc Căn rất tán đồng, thật ra chính là đầu nhập sức mạnh có hạn trong tay vào bên trong đối tượng hộ vệ trọng điểm, mà không phải như bây giờ một nhúm muối rải ra như vậy. Nhìn như chu đáo, thật sự ra rất khó làm được toàn diện. Nhưng Lê Đại Tân cũng hiểu được suy nghĩ của Triệu Tiến, hắn chính là muốn làm cho cả cửa sông Thanh Giang cảm giác được hiện hữu của Triệu Tự Doanh, khiến nơi này hiểu được mình là được Triệu Tự Doanh hộ vệ đấy.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ba người trong phòng vẻ mặt lập tức trở nên trịnh trọng nghiêm nghị, đến được nơi đây tất nhiên không phải là thích khách tập kích vân vân, tiếng bước chân vội vã như vậy, khẳng định xảy ra chuyện gì khẩn yếu hơn, lúc này bên cửa sông Thanh Giang tụ tập nhiều người như vậy, vừa có chuyện khẩn yếu khẳng định không phải là chuyện nhỏ, ba người trong phòng đều đã nghĩ đến các phương hướng.
- Có cấp báo. Bên ngoài hộ vệ nói, người lập tức được thả vào.
Người vừa bước vào, Lê Đại Tân vẻ mặt lại nghiêm nghị, bởi vì người này là trung đội trưởng đoàn tuần đinh trú đóng ở nơi bến thuyền, cũng là một viên của gia đinh Nội Vệ, nơi tinh hoa to như cửa sông Thanh Giang đều nằm ở vùng Vận Hà, bên kia gặp chuyện không may lại đến đây bẩm báo, sự việc chắc chắn sẽ không nhỏ.
Đợi cửa phía ngoài đóng lại, Lưu Dũng nhíu mày nói.- Chuyện gì?
Trung đội trưởng này bẩm báo nói.- Dũng gia, đoàn trưởng, đoàn phó, các huynh đệ phát hiện trên bến thuyền có mấy chiếc thuyền không đúng lắm. Trên thuyền có bảy người Phiên kiêu ngạo có cách ăn mặc như người Đại Minh vậy, đều là ba mươi bốn mươi tuổi. Hỏi khéo tôi tớ của bọn người Phiên này mới biết được, chính là từ bên Quảng Đông tới đây.
- Người Phiên thì sao vậy, Từ Châu chúng ta cũng có đấy. Lưu Dũng âm thanh buồn bực nói, đối với gã mà nói, những người da trắng đến từ Châu Âu này cũng không có gì là hiếm lạ, chuyện này cũng không đáng để đi cấp báo, thật sự là chuyện nhỏ mà lại kinh sợ lớn.