Yên tĩnh như vậy một hồi, Lý Lão Hải quay đầu nhìn đứa cháu trai của ông ta nói.- Ta nếu bỏ sót điều gì, ngươi cứ thẳng thừng nhắc nhở, không cần lo lắng thất lễ. Tiến gia hào kiệt sẽ không để ý tới.
Lý Lão Hải trước hết nói mấy hạng mục.- Tiến gia, thứ đồ đại bang chúng tôi muốn rất nhiều. Binh khí, giáp sắt và đồ sắt mấy ngày nay ở chỗ quý vị nhìn thấy, những đòi hỏi này mỗi năm đều cần rất nhiều. Ngoại trừ cái này, tơ sợi, vải bông và củi khô đều cần gấp. Tiến gia nếu như bên này cung ứng được, giá tiền hết thảy đều dễ bàn.
Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều đang ngồi, nghe được mấy hạng đòi hỏi đối phương báo ra, tất cả mọi người cảm thấy kỳ quái. Mấy thứ này đặt ở Đại Minh cũng không coi là nghề làm ăn hiếm lạ gì, hải mậu trên biển đều là chuyện làm ăn sinh lợi lớn, tại sao dính dáng tới những thứ đồ này. Đứa cháu Lý Lão Hải bên đó cúi đầu thì thầm, Như Huệ bên này cũng nói thầm vào tai của Triệu Tiến.- Một hạng củi khô này chúng ta cũng là chỉ đủ mình dùng, tơ sợi cần đi Giang Nam mua sắm, vải bông ngược lại cung ứng được.
Y bên này nói xong lại đi nói thầm với Vương Triệu Tĩnh, tơ sợi nếu đi Giang Nam chọn mua thì phải thông qua Từ gia, củi khô này nhìn thì tùy ý gặp được, nhưng vận chuyển hàng đống tới cảng biển bên đó cung ứng cho thuyền biển Triệu Tự Doanh nhất thời vẫn gom không đủ, thật sự là củi khô ở nơi Từ Châu đều là từ các nơi khác đưa vào.
Lý Lão Hải lại là nói.- Nếu như nơi các vị tiện lợi, đại bang nhà ta muốn an bài mấy người buôn bán ở cửa sông Thanh Giang. Chọn mua hàng hóa đưa thẳng lên thuyền, điều này cũng xin Tiến gia đưa cho khuôn phép, chúng tôi chiếu theo khuôn phép làm việc.
Ở trong chợ lớn cửa sông Thanh Giang thứ gì cũng mua được, tới lúc đó lên thuyền ra biển thì không có việc gì của Triệu Tự Doanh. Tuy nhiên Lý Lão Hải cũng biết cửa sông Thanh Giang do ai khống chế, bằng lòng giao nộp phí thường lệ, nhưng những thứ đó đối với Triệu Tiến đều không có ý nghĩa gì. Vải bông cho dù không bán cho đối phương cũng không lo thiếu chỗ bán, mà hai đường buôn lậu tơ sợi và củi khô Triệu Tự Doanh không cần phải tham dự.
Những trao đổi phát sinh ở cửa sông Thanh Giang, Triệu Tự Doanh đều từ một mặt nào đó rút ra mấy thành trong đó, tất nhiên không cần đi tính toán chi li với đại bang Lý gia này, nhưng lấy không ra thứ đồ khiến đối phương động lòng thì không cách nào bảo đối phương tới làm việc. Chuyện làm ăn dính tới đồ sắt khẳng định không nhỏ nhưng điều này không phải mua bán thường xuyên, cũng là thứ không giữ được người.
- Tiến gia nếu như thuê được cho đại bang nhà ta một chỗ cảng biển ở phía đông cửa sông Thanh Giang, vậy thì vô cùng cảm kích rồi. Nếu không được, trên bến thuyền ở bên đó có mấy chỗ cũng không tệ. Lý Lão Hải tới nơi này mấy lần không có tới uổng phí, ông ta nhất định thu thập đủ loại tin tức trở về, bọn họ bên đó bàn bạc sau khi quyết định mới lại tới đây lần nữa.
Đối với người trên biển, có một hải cảng trên đất liền, hơn nữa còn gần kề cửa biển của đô thành buôn bán, giá trị cực kỳ to lớn. Cảng Cáp Lỵ nơi của Dư gia là đất báu tất cả thế lực trên biển tha thiết mơ ước, cũng may trên đất liền Dư gia có Triệu Tự Doanh là chỗ dựa chống lưng, ở trên biển lại nắm giữ chuyện làm ăn buôn bán muối, mượn điều này kéo gần giao tình với bọn chúa biển, đây mới không có đại sự gì trên mình.
Tuy nhiên cảng Cáp Lỵ này khẳng định bị rất nhiều người nhìn vào trong mắt, bình tĩnh mà xem xét, Lý Lão Hải đề xuất đòi hỏi này cũng không quá phận, bởi vì đại bang Lý gia thứ đồ lấy ra được hơn xa Dư gia nhiều lần, vừa rồi trong đòi hỏi đó sở dĩ không nhắc tới tên “cảng Cáp Lỵ”, chẳng qua chỉ là khéo léo nể mặt một chút.
Triệu Tiến nói thẳng.- Cảng Cáp Lỵ không cho các ngươi được. Dư gia làm rất nhiều việc vì Từ Châu, hiện giờ còn đang vào sinh ra tử, đây là thứ bọn họ nên có được. Dư gia bên đó có lòng dạ riêng của mình, nhưng đại sự đại nghĩa không thiệt cho Triệu Tự Doanh, hiện giờ đi nơi Liêu Đông cũng là mạo hiểm rất lớn, theo tình hình như vậy, tất nhiên không được rút củi dưới đáy nồi.
Lý Lão Hải đối với câu trả lời này không chút nào bất ngờ, sắc mặt rất bình tĩnh, trên mặt vãn bối bên cạnh ông ta lại có tiếc nuối và thất vọng. Đợi Triệu Tiến nói xong, Lý Lão Hải bên đó cười, mở miệng nói.- Nếu đã như vậy, ngày sau xin Tiến gia bên này chiếu cố rồi.
Triệu Tiến cũng là ăn ngay nói thật.
- Vải bông nơi này dễ nói, tơ sợi này ta sẽ gắng hết sức cho các ngươi phương tiện. Củi khô thì không có cách nào. Tuy nhiên hắn cũng buồn bực, tơ lụa Giang Nam có hàng đống, mậu dịch trên biển nơi đó rất là hưng thịnh, đại bang Lý gia tầm cỡ như vậy làm sao không lấy ra được nguồn cung ứng tơ sợi.
- Lẽ ra lần đầu bái kiến Tiến gia, không nên mạo muội như vậy. Nhưng trên mặt biển Nam Trực Lệ và Chiết Giang bị Chung Bân kia chiếm mất. Các hạng đồ đạc làm ra ở Giang Nam ông ta muốn độc bá. Mọi người muốn bán ra bên ngoài chỉ đành lấy hàng trong tay ông ta. Kiếm được tuy rằng không ít, nhưng cơn tức này chịu không được. Cho nên mới nôn nóng lại đây cầu Tiến gia nghĩ cách cho.
Cái tên Chung Bân này, Triệu Tiến không phải lần đầu tiên nghe thấy, nhưng bị đại bang Lý gia này kiêng nể, ba phen mấy bận để mình nghe thấy, nghĩ tới là thế lực lớn khó lường. Nhưng thế lực trên biển khổng lồ như thế này, lại không có giao thiệp với Triệu Tự Doanh cũng khổng lồ như vậy, thấy được thời đại này đường biển và đường bộ hoàn toàn khó lòng chung đụng.
Nghe thấy Triệu Tự Doanh bên này cung ứng được vải bông, trên mặt Lý Lão Hải lộ ra sắc mặt vui mừng, ở nơi đó do dự chốc lát, dùng cánh tay cụt vỗ đùi nói.- Đại bang Lý gia chúng tôi và Tiến gia nơi này là tới lui lâu dài, Tiến gia muốn dùng mấy chiếc thuyền, dùng bao nhiêu người xin cứ việc nói một câu với tại hạ. Đại bang chúng tôi nhất định dốc hết sức lực.
Mấy người Triệu Tự Doanh bên trong phòng đối mặt nhìn nhau, đều lặng lẽ gật đầu. Đại bang Lý gia này thật đúng là khí thế hào hùng trên biển, rõ ràng từ nơi này không có được cái gì, ngược lại dám trước tiên đặt cược vào. Làm việc bậc này có mấy phần phong cách của Triệu Tự Doanh, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.
Triệu Tiến ngồi ở nơi đó trầm mặc chốc lát, với thân phận của hắn, mọi người trong phòng dĩ nhiên đều phải yên lặng chờ đợi. Một lát sau Triệu Tiến mở miệng nói.
- Ta ở nơi Hải Châu còn có bến cảng. Các ngươi dùng bến thuyền nơi đó cập bờ. Nếu như ý các ngươi bằng lòng giúp ta tạo thuyền và huấn luyện thủy thủ, hạ càng nhiều sức lực hơn nữa giúp ta làm việc, định mức của cảng biển kia cũng càng thêm nhiều cho các ngươi.
Lời này nói ra, trên mặt Lý Lão Hải và vãn bối của ông ta đều lộ ra thần sắc không tin nổi, rõ ràng là bị chấn động rồi. Lý Lão Hải thân thể nghiêng về phía trước, có chút thất lễ hỏi.- Tiến gia nói có phải là Hải Châu làm ra Hoài muối kia không? Nơi đó chỉ được neo đậu thuyền nhỏ, hơn nữa có quan quân trấn thủ, không phải chỉ có Dư gia mới được từ nơi đó vận chuyển muối sao?