Từ Hà Gia Trang tới con đường bằng phẳng rộng lớn đang tu sửa bến sông Hoàng Hà, chạy rất là thoải mái, trong lúc đi trên đường không ngừng nhìn thấy khoái mã đưa tin trước mặt đi tới, nhưng người đưa tin này đều sẽ bị gia đinh hộ vệ Triệu Tiến ngăn lại, sang đây bẩm báo tình hình sau đó lại đi vòng trở lại.
Nghe xong vài lần, đều là bẩm báo về tình hình con nước Hoàng Hà, Lưu Dũng cũng tổng kết ra quy luật, không sai biệt một canh giờ sẽ có người lại đây bẩm báo.
Tới được bờ sông Hoàng Hà, đê đập nơi này nhìn có chút tráng lệ, Triệu Tự Doanh trước khi lớn mạnh, đê đập Hoàng Hà Từ Châu đã tàn hại không chịu nổi, hết thảy mọi việc thủy lợi đều bỏ hoang phế. Hoàng Hà cuồn cuộn ngày thường không cung ứng được tiện lợi của tưới tiêu, nhưng một khi lũ lụt chính là họa lớn, thôn trại thành trì ven bờ chịu thiệt hại nghiêm trọng. Còn mấy năm Triệu Tự Doanh nắm trong tay này, hằng năm lúc nông nhàn đều phát động nông dân và bá tánh Từ Châu đi tu sửa thủy lợi, khai mương vét máng, kiến lập đê điều. Những năm gần đây, một đoạn sông Hoàng Hà Từ Châu và Bi Châu bị mở rộng hết cỡ, trong lòng sông bùn đất bị dùng để bón ruộng, sau đó khai mương vét máng dẫn nước tưới tiêu.
Hoa mầu tốt xấu phải xem nước đủ hay không đủ, giá nước tưới đất đắt phải nhiều hơn gấp đôi so với ruộng cạn nhìn trời ăn cơm, đào móc mương máng này khiến thu hoạch điền trang Triệu Tự Doanh gia tăng, thân sĩ bá tánh Từ Châu cũng đi theo hưởng quả ngọt.
Nhưng đê đập này bị người nói không ít lời lạnh nhạt, chẳng qua chỉ là hằng năm gây nạn hạn hán, các ngươi còn phí sức lực này tu sửa sông đập làm gì, chẳng qua chỉ là mấy người trẻ tuổi không quản nổi quá nhiều bá tánh như thế muốn làm chút chuyện vẻ vang, còn có người giảng trong Hoàng Hà này có Long Thần, Long Thần này đập sông không ngăn đỡ được, một khi nổi cơn tanh bành, mặc kệ đó là đập nước đúc bằng sắt đều phải bị đánh nát, tu sửa có hữu dụng gì?
Nói thì nói như thế, nhưng sông đập rắn chắc này khiến cho người ta yên lòng. Vương Hữu Sơn từng nói với Vương Triệu Tĩnh, Triệu Tự Doanh lớn mạnh, thân sĩ cường hào Từ Châu thua thiệt không ít, vì sao phần đông vẫn duy trì bình yên hòa nhã, ngoại trừ thực lực áp bức còn có chính là thủy lợi Hoàng Hà này yên ổn lòng người.
Chỉ cần là người dân bản xứ Từ Châu, trong lòng đều có cái sợ hãi, đó chính là nỗi sợ hãi Hoàng Hà bên cạnh mình bất cứ lúc nào cũng bùng nổ đại nạn hồng thủy cực lớn. Con người rất khó rời xa quê cha đất tổ, lũ lụt này vừa tới không chỗ nào trốn, nhà sụp tường ngã, ruộng đất hủy hoại, trong khoảng khắc người mất nhà tan. Nhưng đập nước này tu sửa xây dựng càng ngày càng hoàn bị, mọi người cũng liền càng ngày càng yên lòng.
Triệu Tự Doanh dựa vào thủy lợi này nắm giữ chặt chẽ lòng người Bi Châu và Từ Châu, đây mới là thủ đoạn chân chính nhấc một tay đã tính ra được.
Tới gần bến sông Hoàng Hà của Hà Gia Trang Lưu Dũng thường tới, y rất nhanh liền phát hiện bây giờ đã khác biệt, ở gần kề đập lớn không ngờ có một đoàn luyện hơn ngàn trú đóng, ở trên dưới đập sông thỉnh thoảng có người đi bộ cưỡi ngựa qua lại tuần tra.
Ở trên bãi sông một bên đập sông này, nhìn thấy được rất nhiều trúc gỗ chất đống còn có người đang không ngừng chế tạo, đây cũng không biết là vì cái gì.
Đợi đi theo Triệu Tiến lên đập sông, sau khi nhìn thấy Hoàng Hà, Lưu Dũng hiểu hết thảy bố trí này là vì cái gì.
Lưu Dũng giật mình hỏi.- Sao nước lên nhanh như vậy, lúc đệ rời đi, bãi sông còn lộ ra!
Mấy năm nay, liên tục mấy năm hạn hán, Hoàng Hà khô hạn cùng cực, bãi sông hai bên thường thường đều lộ ra, còn bị dân chúng ham lợi ở bên trên mặt đất trồng hoa mầu. Lúc Lưu Dũng bắc tiến Sơn Đông, mặt sông Hoàng Hà cũng rất hẹp, nhưng bây giờ nhìn lại, thế nước cuồn cuộn rất có mấy phần khí khái hùng vĩ.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm mặt nước, buồn bực không lên tiếng đi dọc theo một đoạn đập sông. Hắn nhìn kỹ càng mỗi một chỗ trên đập nước, sau đó giọng điệu buồn bực nói.- Năm nay Từ Châu mưa thuận gió hòa, nhưng nơi Hà Nam mưa năm này lại đầy đủ hơn năm trước. Thế nước Hoàng Hà một ngày so với một ngày càng dâng lên cao, đây là rắc rối lớn!
Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh giải thích.- Đại ca vì điều này làm sẵn trù bị, hai bên bờ sông Hoàng Hà trước mắt có hơn ba vạn dân tráng tùy thời điều động. Hiện giờ ngoại trừ việc nông đều phải sửa soạn củng cố đê đập. Ở xung quanh con sông này dự trù đất đá, một khi có việc, những người này phải lên trên đỉnh.
Nếu như đoạn Hoàng Hà Từ Châu gặp chuyện không may, Hoàng Hà vỡ đê nhấn chìm hai bên bờ sông, như vậy vùng đất tinh hoa nhất của Triệu Tự Doanh sẽ hủy hoại chỉ trong chốc lát. Nơi Triệu Tự Doanh sẽ xảy ra đại loạn, khổ tâm gầy dựng lại phải bị thiên tai hủy diệt, vậy làm sao khiến người ta chịu cho được.
- Thật nếu có cái vì vỡ, chỉ cần toàn bộ đê không xấu, chúng ta vẫn chống đỡ được. Sức người chúng ta cũng đủ, đồ đạc cũng đầy đủ. Trúc gỗ kia tới lúc đó chất lên đất đá ném thẳng vào trong chỗ hổng, vẫn là che đậy lại được. Vả lại chúng ta nhiều năm đào móc kênh máng như vậy, lại đang đào sâu các con sông trong địa phận, phân dòng dẫn nước phải tốt hơn một chút so với nơi khác. Triệu Tiến nói ra bố trí của mình, nói mấy câu lại thở dài.
Lắc đầu lại nói.- Tuy nhiên những thứ đó chỉ là tận hết người vật, chân chính như thế nào còn phải xem ông trời!
Vẻ mặt Triệu Tiến bất đắc dĩ, hắn vẫn tin câu nhân định thắng thiên này, nhưng trong trí nhớ tổ chức nói ra câu nói này, đó là điều động được sức mạnh cực kỳ khổng lồ, từ người tới đồ vật. Nhưng cho dù như vậy, ứng đối với đại hồng thủy cũng là nơm nớp lo sợ, mỗi lần đều phải dùng toàn lực mà chống đỡ.
So với sức mạnh như vậy, tất cả của bản thân hắn hiện giờ thật sự đáng thương hại. Hoa Hạ mấy ngàn năm đều là dùng sức nghiêng đổ cả nước đối phó với lũ lụt Hoàng Hà này, thậm chí bởi vì lũ lụt này mới ngưng tụ thành Hoa Hạ. Nhưng Triệu Tự Doanh hiện giờ có cái gì? Tính cả khoảng cách, thứ dùng để ứng phó Hoàng Hà này cũng chỉ có hai nơi Từ Châu và Bi Châu. Nếu như có cái gì, vậy thật khiến người ta không rét mà run sợ.
Nhìn thấy tâm tình Triệu Tiến trầm thấp, những người khác trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, Triệu Tiến đi được mấy bước lại nói.- Chân chính rắc rối là khu bắc Hoài An.
Vương Triệu Tĩnh giải thích với Lưu Dũng.- Thế nước Hoàng Hà sau khi nổi lên, đại ca hỏi rất nhiều người am hiểu trên bộ và trên sông. Bọn họ nói một khi có lụt, châu thành Từ Châu và xung quanh Tiêu huyện đều phải chịu tai họa.bởi vì bên đó là chỗ trũng thấp rất dễ dàng dẫn nước sang. Sau đó mảnh đất từ Bi Châu tới khu bắc Hoài An kia địa thế thấp hơn, lại có hồ Hồng Trạch dâng nước lên. Tới lúc đó lũ lớn qua địa phận, cho dù là Từ Châu và Bi Châu không việc gì, khu bắc Hoài An cũng phải gặp lũ quét.