Tiếp đó, đám người này đưa bọn tôi ra ngoài, đi đến khu nhà xưởng.
Có lẽ là muốn lợi dụng tối đa tri thức của bọn tôi, đồng thời ngăn ngừa bọn tôi ngầm móc nối với nhau, bọn họ liền phân tán bọn tôi ra, mỗi người một công xưởng. Bọn họ muốn bọn tôi làm người hướng dẫn cho đám thợ thủ công, truyền thụ cho bọn họ kinh nghiệm chế tạo máy móc của Châu Âu.
Điều làm tôi cảm thấy có chút vinh hạnh đó là tôi được phân phối đén một trong những xưởng lớn nhất.
Lúc tôi đi vào xưởng này, luồng nhiệt phả vào mặt làm cho tôi thiếu chút nữa không thở nổi. Sau một lúc thất thần, tôi phát hiện trong xưởng là mấy lò sắt lớn, còn có một vài gia súc đang kéo động cơ. Ở giữa những máy móc và đường sắt là một bọn người ăn mặc quần áo đơn giản, thậm chí còn không có tay áo, đang không ngừng lao động.
Tôi đối với gia súc cũng không để ý lắm, bởi vì lúc này sông ngòi đã đóng băng, dựa vào sức nước thì không thể thúc đẩy máy móc được, cho nên chỉ có thể dựa vào súc vật kéo, nhưng tôi lại tràn đầy hứng thú đối với loại lò sắt này, bởi vì hình dáng của nó vô cùng cổ quái.
Đây là một cái bếp lò có hình thù kỳ quái, miệng lò là một nơi kỳ quái, hoàn toàn bất đồng với những công xưởng ở châu Âu. Tôi đối với nó tràn đầy hứng thú, không kìm được muốn tới quan sát một chút.
Nhưng rất nhanh ta liền dừng bước, bởi vì trong này quá nóng. Tuy rằng cái bễ không ngừng thổi gió về phía cái lò, nhưng loại gió này chỉ làm tăng thêm nhiệt độ trong lò, tuy rằng giữa những lò sắt này vẫn có khoảng cách, nhưng tôi vẫn đầm đìa mồ hôi.
Nhưng sĩ diện của tôi khiến cho tôi khó có thể làm ra quyết định cởi áo khoác tu sĩ, cho nên tôi chỉ là rất do dự đứng yên ở nơi đó.
Tôi muốn cầu xin giúp đỡ từ người khác, hỏi một số thứ tôi tò mò, nhưng bên cạnh thợ thủ công không ngừng tới lui đều coi như không thấy. Bọn họ đều vô cùng chuyên tâm cho công việc của mình thật giống như tôi người ngoại quốc tướng tá kỳ dị này không tồn tại. Đây ngược lại khiến cho tôi cảm giác hết sức kỳ quái, bởi vì nhớ lại điều mắt thấy tai nghe của tôi dọc theo đường đi trên đất Đại Minh, đám thợ thủ công chịu phải kỳ thị vô cùng lớn, không chỉ có thu nhập thấp vả lại không có địa vị xã hội nào đáng kể, có đôi khi thậm chí bị hoàn toàn xem như là nô lệ để sử dụng. Bởi vậy bọn họ thường thường đều khuyết thiếu nhiệt tình làm việc —— loại thái độ đối đãi thợ thủ công như thế chỉ lấy được một kết quả, đó chính là văn minh từng sáng tạo ra hào quang rực rỡ và dân tộc văn vật, hiện giờ đồ vật chế tạo ra lại hết sức thô thiển, thậm chí cũng chỉ có thể học tập ở người Châu Âu chúng ta chế tạo súng pháo như thế nào.
Mà ở nơi này, tất cả tướng mạo tinh thần tôi thấy được hoàn toàn khác biệt, đám thợ thủ công này đều vô cùng có tính làm việc tích cực, chuyên tâm hơn nữa còn chăm chỉ.
Đây rốt cuộc là tại sao như vậy? Triệu Tiến là làm cách nào nâng cao tính tích cực của những thợ thủ công này? Cảm xúc của tôi lại tăng thêm nghi hoặc. Nhưng mà không ai trả lời câu hỏi của tôi hoặc là chẳng sợ hãi nhìn chằm chằm tôi.
Sau khi qua một hồi rất lâu, loại trạng thái không người nào hỏi tới của tôi được giải trừ.
Một người phụ trách nơi này tới tìm tôi.
Có lẽ là bởi vì gần đây điều kinh ngạc nhìn thấy được nhiều lắm, khiến cho thần kinh của tôi tê bại, ngay khi tôi nhận ra gã là một người Châu Âu tôi đã không kinh ngạc nữa rồi.
Gã đại khái tuổi tác khoảng năm mươi tuổi, màu tóc trắng xám xen lẫn nhau, dài giản dị tự nhiên, gương mặt dãi dầu sương gió, thái độ vô cùng hiền lành mà cử chỉ vô cùng có tiết chế, làm cho cảm giác của tôi nhìn qua càng giống là một binh lính mà không phải một thợ thủ công.
Đáng được ăn mừng chính là gã biết một chút tiếng Đức, cho nên chúng tôi rất nhanh đã có thể trao đổi.
Từ trong miệng của gã, tôi mới biết gã hóa ra không ngờ là người Tây Ban Nha, sau khi phục dịch vì quốc vương rất lâu, ở Ni Đức Lan bởi vì được Đức La Thập Phúc Đức cứu sống, sau đó cùng với ông ta du ngoạn khắp thế giới nhiều năm, cuối cùng cả hai tới nơi này phục vụ cho Triệu Tiến.
Tôi thừa nhận tôi lúc này hết sức ngạc nhiên —— tôi không nghĩ tới Đức La Thập Phúc Đức kiêu căng như vậy không ngờ biết phát lòng thiện, càng thêm không ngờ người hiền lành như vậy sẽ ở cùng một chỗ với ông ta.
Hy vọng Thượng Đế có thể tha thứ cho tôi bởi vì lần đầu gặp mặt đã sinh ra thành kiến với ông ta.
Sau khi lão binh hiền lành này nói kinh nghiệm của mình, để báo đáp lại, có lẽ còn là để phát tiết, tôi cũng nói với gã cục diện khó khăn tôi hiện giờ gặp phải, vả lại hàm ý tiết lộ mình mong muốn có thể có được trợ giúp của gã.
Gã hòa ái nghe xong tôi nói hết, sau đó nói cho tôi biết, gã hiểu rõ nỗi thống khổ của tôi, nhưng đề nghị tôi tốt nhất ở nơi này hợp tác một chút, trước hết làm việc trong công xưởng của Triệu Tiến, sau đó lại nghĩ cách tìm cơ hội rời đi.
Tôi cõi lòng đầy thống khổ trả lời.- Nhưng tôi là giáo sĩ. Tôi tới Trung Quốc là để truyền giáo mà không phải làm thợ thủ công không có tiếng tăm địa vị ở nơi này. Tôi đối với máy móc không phải rất thành thạo…
Gã chỉ là trả lời tôi như vầy.- Ở nơi này ngài tốt nhất buông bỏ tôn nghiêm giáo sĩ gì kia đi. Không người nào sẽ nghĩ tới đi làm cách nào chia công việc tốt cho ngài, chỉ có như vậy ngài mới có thể khiến cho ông chủ của chúng ta nhận ra được giá trị của ngài. Dù sao hắn hiện giờ chỉ nhận ra đại bác không biết tới Thượng Đế.
Câu trả lời của gã khiến tôi ngạc nhiên, rồi sau đó tôi cẩn thận suy nghĩ lời của gã.
Về mặt ý nghĩa nào đó gã nói cũng đúng, con người giống như Triệu Tiến kia khẳng định là người chủ nghĩa công lợi tuyệt đối, gã sẽ không dễ dàng tin tưởng truyền giáo của chúng ta, chỉ có trước hết khiến cho gã có được thành quả xác thực, gã mới sẽ tin tưởng và tiếp nhận vinh quang của chúa.
Sau đó, theo đề nghị của gã, tôi thay đổi bộ áo choàng giáo sĩ dày nặng trên mình, mặc vào một bộ áo ngắn bọn thợ thủ công thường xuyên mặc nơi này.
Loại kiểu dáng áo ngắn này hết sức kỳ quái, thoạt nhìn đi lại thuận tiện làm việc mà thiết kế cũng đặc biệt, không có tay áo, trước ngực sau lưng đều có một số dấu hiệu, thay mặt cho bộ phận nào đó của xưởng phường, gánh vác một lộ trình tự làm việc kia.
Áo ngắn tôi có được là màu đỏ, mà bọn thợ thủ công nơi này mặc phổ biến chính là áo ngắn màu đỏ này, xem ra điều này thay mặt cho tôi chính thức đã trở thành thợ thủ công nơi này. Nhân tiện nhắc tới, gã mặc chính là áo ngắn màu lục, mà trợ thủ đắc lực của gã —— những thợ thủ công cao cấp và bọn học việc mặc chính là áo ngắn màu lam.
Sau khi thay đổi bộ áo ngắn này, tôi cảm giác bên trong xưởng rèn không có oi bức như vậy, sau đó tôi theo hướng dẫn của gã dò xét một phen toàn thể bên trong đại công xưởng này.
Công xưởng này rất lớn, là dùng để chế tạo nòng pháo, bọn thợ thủ công ở khắp nơi đang đứng hoặc đi qua lại, không ai đoái hoài nhìn chúng tôi.